Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 4: Đòn Roi Và Sự Ấm Ức
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:20:50
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc đánh, Nghiêm Đông một lời. Thật đây cũng ít khi phạt em.
Đây là một phần của sự kiểm điểm, để tự ngẫm nghĩ xem sai ở chứ đợi khác mớm lời. , sự im lặng của Nghiêm Đông khiến Nghiêm Giai Niên cảm thấy tủi ghê gớm. Trước vì đau, nước mắt trào là vì uất ức.
Nghiêm Giai Niên dự cảm rằng Nghiêm Đông sẽ hôn lên trán dỗ dành như xưa nữa. Chút khác biệt tinh tế khiến nhận : Ngày cũng hung dữ, nhưng hung dữ là vì giận phạm ; còn cũng hung dữ, nhưng là vì phiền khi phạm . Giận là vì là em trai, đáng giận. Phiền là vì quản đứa em nữa, nên mới thấy phiền.
Nghiêm Giai Niên còn tâm trí mà kiểm điểm, chỉ thấy tủi ngập trời, khiến hình phạt càng thêm khó nuốt trôi.
Đã thế Nghiêm Đông tay thật, trái tim như làm bằng đá, quất đủ ba mươi cái, cái nặng hơn cái . Nghiêm Giai Niên đau đến mức thở dốc, nhưng vẫn giữ cái nết bướng bỉnh, quỳ thẳng tắp một lời, kêu một tiếng. Cậu thấy tiếng bật lửa lưng, trai châm thuốc, đầu thắt lưng cọ nhẹ m.ô.n.g : “Nói .”
Nói gì? Nói nãy giờ kiểm điểm cái gì á? kiểm điểm mà .
Nghiêm Đông tối hậu thư: “Nghiêm Giai Niên.”
Cậu dùng sự im lặng để bày tỏ nỗi oan ức, hy vọng trai hiểu nó. im lặng xưa nay là thứ khó hiểu nhất, hoặc giả cố tình hiểu, cũng chẳng phân biệt nổi.
Hiệp hai bắt đầu, đầu óc Nghiêm Giai Niên tê rần.
Thực lớn đến chừng , đây là đầu tiên đ.á.n.h hiệp hai. Hồi bé khéo mồm khéo miệng, giỏi nhất là khâu kiểm điểm, dỗ ngọt trai đấy. Thế nên ngờ uy lực hiệp hai kinh khủng đến , Nghiêm Giai Niên im lặng nổi nữa, suýt thì chúi đầu tủ thờ, vội vàng xuống nước: “Anh! Anh... ơi, đau!”
Nghiêm Đông ném thắt lưng , mặc kệ .
Lúc dậy khỏi đệm quỳ, chân cà nhắc, mông, đùi và lưng đau rát như bỏng. Nghiêm Giai Niên mang bộ dạng đáng thương, mắt đỏ hoe dậy, thấy trai sofa hút nốt điếu t.h.u.ố.c dở, chẳng thèm liếc lấy một cái. Cậu cà nhắc lết tới gần: “Anh, đau.”
Nghiêm Đông lạnh lùng: “Đau do mày tự chuốc lấy ?”
Nghiêm Giai Niên cuống lên: “Em chuốc lấy cái , em...” Cậu hối hận xanh ruột, đáng cơ chứ? Hóa làm trò chỉ để đổi lấy một trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t, điên ?
Nghiêm Đông .
Nghiêm Giai Niên ngại dám toạc móng heo , ấp úng mãi mới nặn một câu: “Em đổi mật khẩu điện thoại về như cũ , vẫn là sinh nhật .”
Tay Nghiêm Đông kẹp điếu t.h.u.ố.c siết chặt thêm vài phần.
Cậu : “Thế cũng hôn em một cái chứ, dỗ em .” Sao chẳng đãi ngộ gì thế ? Nghiêm Giai Niên sốt ruột c.h.ế.t.
Nghiêm Đông im lặng hồi lâu, cứ thế , đến mức Nghiêm Giai Niên thấy m.ô.n.g càng đau tợn. Mãi mới : “Qua tết là mày mười tám .”
Nghiêm Giai Niên ngờ nghệch: “Thì ạ?”
Thì ư? Thì lớn, hiểu chuyện, những việc nên làm nữa. Mười tám tuổi, Nghiêm Đông trơ mắt em trai lớn lên, càng lớn càng hiểu rõ với tới, xứng đáng. Khổ nỗi thằng nhóc hiểu, cứ dùng đôi mắt đa tình ngập nước nằng nặc đòi hôn.
Nghiêm Đông kéo cằm , môi chạm nhẹ lên má em trai, giọng trầm, ẩn chứa sự phiền muộn và cả... những thứ khác: “Cút về phòng .”
---
Nửa đêm đầu, Nghiêm Giai Niên gặp ác mộng liên miên, lẽ do tư thế ngủ khi đ.á.n.h thoải mái. Cậu ít khi mơ thấy bố . Thú thật, ngoài tấm ảnh thờ , chẳng chút ký ức nào về họ.
Cậu mơ thấy trai.
Nghiêm Giai Niên thừa Nghiêm Đông hâm mộ. Đẹp trai, dáng chuẩn, là huấn luyện viên boxing, một nuôi em khôn lớn - kiểu gì cũng là mẫu đàn ông đáng tin cậy. Cậu yêu đương là vì , nên lớn, hiểu chuyện. Cậu sợ một ngày nào đó Nghiêm Đông nhận trưởng thành thì sẽ buông tay, sẽ tìm hạnh phúc riêng.
Cậu ích kỷ, chính là đứa ích kỷ như thế.
Trong mơ, Nghiêm Đông hôn phụ nữ khác. Nghiêm Giai Niên tức nổ phổi, lăn lộn ăn vạ, nhưng Nghiêm Đông chỉ lạnh lùng , gọi cả họ cả tên: “Nghiêm Giai Niên, mày bao lớn , hiểu chuyện chút ?”
Giấc mơ lặp lặp , ngủ hai tiếng mà trai bỏ rơi mấy . Tức đến mức ngủ nổi, động đậy cái là m.ô.n.g đau, nhớ đến trận đòn ban tối, đ.á.n.h xong cũng chẳng thèm dỗ.
Mượn cớ tủi , mò sang phòng Nghiêm Đông, chen lên giường .
Nghiêm Đông đang ngủ say, theo thói quen ôm lòng, một lúc mới mở mắt, giọng khàn đặc: “Làm gì thế?”
Nghiêm Giai Niên lì lợm: “Không ngủ , m.ô.n.g đau.”
Không do tỉnh ngủ mà Nghiêm Đông hiếm hoi lắm mới để lộ chút dịu dàng ngày xưa, mơ hồ một tiếng mắng: “Đáng đời.”
Nghiêm Giai Niên tiếng mà khó chịu trong lòng. Lâu lắm với như thế, lúc nào cũng mặt lạnh, ghét ghê. Cậu nhiều hơn, nhưng chỉ với thôi. Nằm trong lòng mà yên, cứ ngọ nguậy chỉnh tư thế để mặt , cựa quậy mãi khiến Nghiêm Đông mất kiên nhẫn, vỗ nhẹ m.ô.n.g chăn: “Động đậy cái gì.”
Nghiêm Giai Niên rít lên: “A! Anh tay nặng nhẹ gì cả, đau c.h.ế.t mất.”
Nghiêm Đông mềm lòng, giọng vẫn khàn khàn: “Nói với , lúc thi Văn mày nghĩ cái gì.”
Cậu đáp, dụi mặt cằm : “Dù cũng nghĩ cách để quản em. Anh, quản em nhiều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-4-don-roi-va-su-am-uc.html.]
Nghiêm Đông im lặng hồi lâu, dường như chê phiền, đẩy đầu xa một chút, chỉ phán một câu: “Mày đúng là ngứa đòn.”
---
Nghiêm Giai Niên nghỉ đông nhưng Nghiêm Đông thì .
Kỳ nghỉ lễ càng bận tối tăm mặt mũi. Học sinh nghỉ đông đồng nghĩa với việc ngày nào cũng rảnh đến phòng tập. Nghiêm Giai Niên lẽo đẽo theo đến chỗ làm. Cậu hứng thú với boxing nhưng thích ngắm Nghiêm Đông dạy học. Lúc lên lớp nghiêm túc, phòng tập bật lò sưởi ấm sực, nửa chỉ mặc áo ba lỗ, cơ bắp lộ mê hồn.
Học viên đều gọi là " Đông" đầy tôn trọng.
Nghiêm Đông từ đài đấu bước xuống, Nghiêm Giai Niên cũng gọi: “Anh Đông, tan lớp ?”
Nghiêm Đông xoa đầu một cái: “Gọi cái gì đấy.”
Cậu tít mắt: “Anh.”
Cố Lương Vũ đằng xa đảo mắt ngán ngẩm. Được , đợt còn sống dở c.h.ế.t dở vì thằng em, giờ tình thương mến thương . Hắn cũng thừa khuyên can, Nghiêm Đông phiền lòng vì chuyện em trai, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng thêm nửa chữ.
Tan làm, Nghiêm Đông dẫn em ăn lẩu.
Nghiêm Đông chăm em quen , thịt nhúng, nước chấm pha, phục vụ tận miệng. Từ bé Nghiêm Giai Niên hầu hạ như thế, chẳng ai thấy gì . Quán lẩu mùa đông đông nghịt, bàn bên cạnh là một đôi tình nhân, trai cũng gắp thịt cho bạn gái: “Bé ơi chín , ăn nóng em.” Cùng lúc đó, Nghiêm Đông cũng đang gắp một miếng sách bò định bỏ bát em trai.
Đũa Nghiêm Đông khựng , thả miếng sách bò xuống: “Lớn tướng , tự ăn .”
Nghiêm Giai Niên bất mãn, tủi ỷ : “Em lớn thì em nữa ?”
Lúc làm làm mẩy thì Nghiêm Đông bó tay chịu trói, sợ nhất là giở giọng . Anh tranh cãi, miếng sách bò tiếp theo vẫn đích gắp bát cho .
---
Tối về, Nghiêm Giai Niên mò sang giường trai. May mà Nghiêm Đông còn thức.
Anh ôm gối đầu giường: “Mày bao nhiêu tuổi ?”
“Hôm nay hỏi mấy đấy. Anh thừa em mười bảy, qua tết là mười tám.”
Nghiêm Đông kiên nhẫn: “Ai mười tám tuổi còn ngủ với ?”
“Em chứ ai.”
Nghiêm Đông bắt đầu nghi ngờ phương pháp giáo d.ụ.c giới tính của vấn đề. Không thể nào, hồi cấp hai nó xem web đen , mấy chuyện hiểu chứ. Tuy hai em đều là đàn ông con trai, bất tiện về giới tính, nhưng con trai tầm tuổi thường khao khát gian riêng, thằng nhóc làm thế nhỉ?
Nghiêm Đông đành : “Tự ngủ , tiện.”
Nghiêm Giai Niên trợn mắt: “Thế em đợi ‘tiện’ xong em , xong việc thì gọi em.”
Nghiêm Đông đau đầu: “Anh ý đó.”
“Thế tiện, hai thằng đàn ông với .”
Nghiêm Giai Niên thành thật, leo lên giường mà tay cứ nắn bóp cánh tay . Nghiêm Đông tập võ, bắp tay rắn chắc, sờ sướng, thích lắm. Nghiêm Đông làm phiền đến mức nắm chặt cổ tay cảnh cáo: “Mày còn sờ mó lung tung thì cút xuống đất.”
Cậu ngoan ngoãn “” một tiếng, tự biên tự diễn: “Anh , thật em yêu đương gì , em chọc tức đấy.”
Nghiêm Đông “ừ” một tiếng.
“Anh đừng vì em lớn mà quản em nữa ? Anh xem điện thoại em, phòng em còn gõ cửa, em cảm giác càng ngày càng xa cách. Nghiêm Đông, quên lời hứa sẽ bao giờ rời xa em ?”
Nghiêm Đông đáp. Đợi một lúc, chống tay dậy, thấy nhắm mắt.
“Anh ngủ ?”
Nghiêm Giai Niên bĩu môi, xuống lưng , tìm một tư thế thoải mái. Lát : “Sau em ngủ cùng . Anh gì là em coi như đồng ý đấy nhé, nuốt lời .”
Nghiêm Đông quả nhiên im lặng.
Nghiêm Giai Niên tít mắt, dán chặt lưng , chẳng bao lâu cũng ngủ say.
Rất lâu Nghiêm Đông mới , nương theo ánh trăng ngắm gương mặt em trai.
Thằng nhóc , lúc tủi thì như cả thế giới nợ nó, lúc vui vẻ thì quên sạch sành sanh thứ. Cảm xúc đến nhanh cũng nhanh, từng cơn từng cơn một.
mà... sống động quá.