Hôm , Nghiêm Đông làm đúng giờ. Học viên buổi sáng vì bận việc riêng nên đến muộn, chắc trễ cả tiếng đồng hồ. Nghiêm Đông đến phòng tập mới nhận tin nhắn.
Cố Lương Vũ vỗ vai : “Mới sáng bảnh mắt mà mặt mũi như đưa đám thế , đấy?”
Nghiêm Đông rũ mắt: “Không gì.”
Cố Lương Vũ : “Thôi , quanh quẩn cũng chỉ mấy chuyện đó. Nghiêm Giai Niên làm ? Tầm tuổi nó chắc hết tuổi nổi loạn nhỉ.”
Nghiêm Đông phiền muộn nhả hai chữ: “Yêu sớm.”
Cố Lương Vũ bày vẻ mặt ‘quả nhiên là thế’: “Tôi đoán cũng chỉ loanh quanh chuyện . Bình thường mà, nhớ nó học cấp ba nhỉ, lớp 11 12?”
“Lớp 11.”
Cố Lương Vũ an ủi: “Trẻ con giờ lớn sớm lắm, đừng cấp ba, cấp hai yêu đương cũng đầy đấy thôi. Đến học sinh tiểu học còn lên mạng tuyển yêu, làm như thật chứ. Theo thì đừng quản chặt quá, cũng bố nó. Nghiêm Giai Niên đang tuổi nổi loạn, càng làm căng nó càng chống đối thôi.” Nói xong, Cố Lương Vũ giơ tay chào một con trai, sang bảo Nghiêm Đông: “Thôi, học viên của đến , đây.”
Vốn phiền, bạn xong Nghiêm Đông càng phiền hơn.
Nghiêm Giai Niên lớn , còn là đứa nhóc cứ sống c.h.ế.t đòi rúc lòng , nằng nặc bắt hứa rời xa nó nữa. Dù là Nghiêm Đông Nghiêm Giai Niên đều hiểu rõ, suy cho cùng họ chẳng quan hệ huyết thống gì. Nghiêm Đông những bố, mà đến ruột cũng .
Buổi tập sáng hôm Nghiêm Đông dạy gắt. Học viên thấy báo hết giờ mà thở phào nhẹ nhõm, mếu máo hỏi: “Anh Đông, hôm nay tâm trạng ạ?”
Nghiêm Đông vẩy vẩy tay cho đỡ mỏi: “Xin , hôm bù cho một tiếng.”
Cậu học viên vội vàng từ chối: “Thôi xin , em cũng thiếu tiền buổi tập . Tập với một buổi hôm nay chắc em về liệt ba ngày mất, em té đây.”
Cố Lương Vũ cạnh xem nãy giờ, đến đau cả ruột. Hắn dạy ca Nghiêm Đông, tan cũng sớm hơn, đang cầm chai nước đá hóng chuyện. Đợi học viên của Nghiêm Đông khuất, Cố Lương Vũ mới trêu: “Cậu đấy, nỡ đ.á.n.h em trai nên mang học viên trút giận hả?”
Nghiêm Đông cau mày: “Không .”
Cố Lương Vũ bĩu môi: “Cũng may nhờ cái mặt tiền với trình độ của gánh đấy, chứ tính khí ch.ó má thế mà lớp vẫn khó tranh suất, đúng là khiến ghen tị.”
Nghiêm Đông tháo găng tay ném sang một bên: “Cậu rảnh lắm hả?”
Cố Lương Vũ hất cằm: “Rảnh chứ, đùa . Cậu cũng rảnh quá đấy, rảnh quá mới suốt ngày soi mói Nghiêm Giai Niên. Kiếm yêu , phân tán bớt sự chú ý .”
Nghiêm Đông từ chối ngay tắp lự: “Không tâm trạng.”
“Không tâm trạng, tâm trạng, chỉ mỗi ba chữ đấy thôi. Tâm tư đặt hết lên em trai còn .”
Đó là sự thật. Tâm tư Nghiêm Đông đặt lên Nghiêm Giai Niên.
Anh nắm rõ quá trình trưởng thành của như lòng bàn tay. Anh rõ mộng tinh đầu tiên của Nghiêm Giai Niên là khi nào, thời kỳ vỡ giọng của kéo dài bao lâu, cũng đoán bắt đầu lén lút trốn trong phòng xem phim đen từ năm mấy tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-2-tam-tu-dat-het-len-nguoi-em-trai.html.]
Lần đầu Nghiêm Giai Niên nhận thư tình là hồi cấp hai. Cậu trai, giống , nên nhiều bé gái thích. Hôm đó Nghiêm Đông dọn cặp sách cho em thì lá thư rơi . Đó là đầu tiên Nghiêm Đông nổi giận với Nghiêm Giai Niên. Mới tí tuổi đầu suy nghĩ lệch lạc, làm Nghiêm Giai Niên uất ức vô cùng. Thật trong cặp cái đó, là lén nhét , còn kịp xem.
Năm đó lễ Giáng sinh, Nghiêm Giai Niên xách một quả táo gói ghém đẽ về nhà.
Nghiêm Đông Giáng sinh bây giờ lưu hành kiểu tỏ tình tặng táo, buột miệng hỏi một câu mới đó là quà của theo đuổi em trai tặng. Lúc Nghiêm Đông gọt vỏ, cắt miếng táo xếp đĩa . Miếng táo ngậm trong miệng, nuốt trôi mà nhả cũng xong. Cuối cùng vẫn nuốt xuống, dặn Nghiêm Giai Niên rằng mười tám tuổi quản, nhưng mười tám tuổi thì cấm yêu đương, tập trung việc học.
Nghiêm Giai Niên giơ tay thề thốt: “Em , cứ yên tâm.”
Điện thoại của Nghiêm Giai Niên giờ hề đề phòng Nghiêm Đông, vòng bạn bè cũng chẳng chặn bài nào. Thỉnh thoảng Nghiêm Đông kiểm tra điện thoại thật, Nghiêm Giai Niên mắt sáng lấp lánh, bộ dạng ‘cây ngay sợ c.h.ế.t ’ lướt qua tin nhắn, thậm chí bấm khung chat. Nghiêm Đông rõ em chơi với ai, tên gì, biệt danh là gì, mặt mũi .
Có Nghiêm Đông thấy bạn nhắn trong nhóm chat, bảo rằng: “Nghiêm Giai Niên, mày mà còn đưa tin nhắn bọn tao cho mày xem là tao đá mày khỏi nhóm đấy.”
Nghiêm Giai Niên chẳng thèm để ý. Tối hôm đó, bạn chia sẻ một trang web đen nhóm, lập tức đứa kêu trời: “Ôi ơi, nghĩ đến cảnh thằng Niên cũng thấy cái tao thấy kinh dị vãi.”
Nghiêm Giai Niên nhắn : “Sao , tao cũng cần web thì .”
Lúc Nghiêm Đông thấy dòng tin nhắn đó, liếc Nghiêm Giai Niên một cái. Cậu chớp chớp mắt.
Nghiêm Đông bật : “Hay ?”
Nghiêm Giai Niên còn nghiêm túc ngẫm nghĩ: “Cũng tạm ạ, thú vị lắm.”
Nghiêm Đông bảo: “Đừng thường xuyên quá.”
Nghiêm Giai Niên mặt đỏ tim đập: “Em làm gì .”
“Một tuần mấy ?”
Nghiêm Giai Niên đếm đếm: “Một, hai .”
Nghiêm Đông gật đầu, quản nữa.
Nghiêm Đông bắt đầu từ khi nào, Nghiêm Giai Niên cho xem điện thoại nữa.
Thực chuyện là do Nghiêm Đông chủ động thu tầm kiểm soát. Trẻ con lớn cần gian riêng tư, làm trai thể tùy tiện lục lọi điện thoại của em, cũng chẳng tiện hỏi mấy câu như “một tuần mấy ” nữa, phù hợp. Thế là một cách tự nhiên, dần xa rời cuộc sống của Nghiêm Giai Niên. Anh đang chat gì với bạn, hiểu ý nghĩa những dòng trạng thái đăng, cũng chẳng cái avatar thực là ảnh đôi, và phần tin nhắn ghim biến thành hai .
chuyện chủ động thu và chuyện Nghiêm Giai Niên cấm đoán mang ý nghĩa khác .
Thật Cố Lương Vũ sai, yêu sớm là chuyện bình thường, khoan bàn đúng sai, nhưng đáng để giận dữ, phát hỏa lớn đến thế. Chỉ là dồn hết tâm tư lên Nghiêm Giai Niên, quản đến mức chính cũng thấy phiền, mà Nghiêm Giai Niên cũng chán ngán.
Nghiêm Đông là ai chứ?
Nghiêm Đông chỉ là con ch.ó hoang nhặt về bên đường giữa trời đông giá rét, Nghiêm Giai Niên mới là chủ nhân. Đừng vì nuôi nó lớn lên mà nhầm lẫn phận.
Nghiêm Đông cửa phòng tập rít t.h.u.ố.c cuối cùng, tự nhủ học cách xé Nghiêm Giai Niên khỏi cuộc đời . Lời con nít lúc mất cha thể coi là thật? Lúc nó đừng bao giờ rời xa nó là thật, nhưng bây giờ thì khác . Có lẽ Nghiêm Giai Niên hối hận, Nghiêm Đông quản cả đời nữa, quả thực... phiền phức.