Tháng Năm trôi về những ngày cuối, Nghiêm Giai Niên bắt đầu mắc chứng mất ngủ.
Đồng hồ đếm ngược ngày thi đại học bảng đen cứ vơi dần từng ngày, khí trong lớp học lo âu thấy rõ. Học sinh lo một, giáo viên lo mười. Có mấy thầy cô cứ bước lớp là việc đầu tiên làm là đập bộp bộp lên bảng đen: “Nhìn thấy hả? Còn mấy ngày nữa thôi đấy?”
Lại vài giáo viên khác thì theo trường phái “liệu pháp tâm lý”, thấy con đếm ngược bèn trấn an cả lớp: “Bình tĩnh, giữ cái tâm thế bình thường. Hãy coi thi đại học như một thi thử thôi. Mấy ngày học thế nào thì cứ học thế , chuyện vẫn như cũ, đừng căng thẳng quá.”
Tôn Dật dạo đen đủi, nước đến chân mà còn cãi với Thương Tư Văn.
Cậu than thở: “Phiền c.h.ế.t , giá mà học cấp ba cả đời nhỉ.”
Nghiêm Giai Niên an ủi bạn: “Cậu với Thương Tư Văn dù học cùng trường thì chắc chắn cũng thi cùng một thành phố, gặp khó gì , còn chẳng tính là yêu xa, cãi làm gì.”
Tôn Dật luôn cảm thấy Nghiêm Giai Niên là kẻ trải sự đời, trưng cái vẻ mặt “ thì hiểu cái quái gì”: “Không quen chứ . Bây giờ đang học cùng một lớp, ngẩng đầu lên là thấy . Cô thiếu cảm giác an , dạo tâm trạng bất , cứ ý chút là trút giận lên tớ. Mà tớ cũng chẳng trách móc gì cô , thật tớ cũng thế. Hối hận ghê, bảo hai đứa thanh mai trúc mã lớn lên bên , ngày xưa đấu võ mồm thuận mắt, phí hoài bao nhiêu thời gian. Giờ sắp thi đại học mỗi đứa một nơi mới yêu đương, đúng là ngu .” Tôn Dật tự mắng một trận.
Nghiêm Giai Niên nhớ tới trai , thở dài: “Chắc là do sắp thi nên lo âu thôi, ai chẳng thế, thi xong chắc là .”
Tôn Dật kém Nghiêm Giai Niên một tuổi, từ hồi thiết gọi là “ Niên”, giờ bò bàn cảm thán: “Anh Niên... thật hâm mộ quá .”
Nghiêm Giai Niên nhướng mày: “Hâm mộ tớ cái gì?”
Tôn Dật ngẫm nghĩ một chút, ban nãy chỉ buột miệng thôi, giờ hỏi kỹ thì xét : “Nói thật nhé, hồi mấy câu kiểu ‘đừng để yêu đương làm ảnh hưởng việc học’, tớ còn tưởng ... làm màu. Cũng hẳn, nhưng lúc tớ để tai, cứ nghĩ mấy lời đó chỉ thầy cô phụ mới . bây giờ xem, đồng hồ đếm ngược treo đầu, đứa giỏi nhất lớp, nhưng tớ luôn cảm thấy là đứa vững vàng nhất. Cảm giác như quy hoạch rõ ràng cho cuộc đời .”
Nghiêm Giai Niên đáp: “Tớ bố , tự lo xa cũng là bình thường.”
Tôn Dật vội vàng xua tay: “Tớ ý đó nhé.”
Nghiêm Giai Niên : “Tớ .”
Tôn Dật thấy kế hoạch, khen vững vàng, nhưng thực mấy ngày nay trong lòng Nghiêm Giai Niên cũng chẳng chút tự tin nào. Đêm đến mất ngủ, suy nghĩ miên man. Lúc thì nghĩ đến trai, lúc thì nghĩ đến mấy dạng đề thạo, chốc nghĩ đến chuyện yêu xa, cái gì cũng nghĩ.
Nghiêm Đông trở , thấy Nghiêm Giai Niên vẫn mở thao láo mắt, cau mày cầm điện thoại xem giờ. Anh đưa tay che mắt , hỏi: “Không ngủ ?”
Lông mi Nghiêm Giai Niên cọ qua cọ trong lòng bàn tay : “Còn chín ngày nữa là thi .”
Nghiêm Đông hỏi: “Căng thẳng ?”
Nghiêm Giai Niên thành thật: “Hơi ạ.”
Nghiêm Đông vẫn che mắt , ghé sát hôn nhẹ lên môi em trai: “Không , ở đây với em.”
Nghiêm Giai Niên cọ cọ tay : “Anh, đợi em lên đại học, thi đấu nhiều nhé. Đừng suốt ngày dạy nữa, tập luyện nhiều , thi đấu nhiều . Anh thi đấu thì bảo em, em nhất định sẽ cùng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-16-ky-thi-va-loi-hua.html.]
Nghiêm Đông dỗ dành: “Muốn xem đ.á.n.h đ.ấ.m thế ?”
Nghiêm Giai Niên bật , chậm rãi : “Không , em thấy trở nên lợi hại hơn, cả hai chúng đều trở nên lợi hại hơn. Anh , ngày em còn nhỏ, nâng đỡ em. Giờ em lớn , em cũng thể đỡ đần cho . Một tháng cần cho em nhiều tiền quá , hai nghìn tệ là đủ ( 7 triệu VNĐ). Kiếm đủ sinh hoạt phí cho em thì cứ tập luyện , ?”
Hơi thở Nghiêm Đông nặng nề, khẽ một tiếng: “Thiếu gia , hai nghìn mà đủ á?”
Nghiêm Giai Niên nghiêm túc: “Anh đừng coi em là thiếu gia nữa, do chiều hư đấy chứ em bao giờ tự coi là thiếu gia cả. Không đủ thì em tự nghĩ cách, em học làm, em làm thêm.”
Nghiêm Đông mắng: “Mày câu nữa xem?”
Nghiêm Giai Niên đưa tay gỡ bàn tay đang che mắt của xuống, đặt bên môi hôn nhẹ: “Anh đừng thích . Anh cứ thấy em bảo tự kiếm tiền học phí là xót, ích kỷ quá, thể nghĩ cho em một chút ? Anh, bao nhiêu khổ cực chịu hết , em cũng xót chứ.”
Nghiêm Đông : “Anh nuôi mày cho .”
Nghiêm Giai Niên gật đầu, hít mũi một cái: “Anh nuôi em , ạ.”
---
Chỉ còn ba ngày nữa là thi đại học, Nghiêm Đông xin nghỉ ở phòng tập. Ông chủ tuy xót tiền dạy học của nhưng em trai thi cử là chuyện lớn, cũng tỏ vẻ thông cảm. Nghiêm Đông ở nhà cả ngày, học thì đưa, tan học thì đón, chỉ thiếu nước bón cơm bón nước tận miệng.
Cô giáo Quý mấy hôm nay spam trong nhóm phụ những điều cần lưu ý, Nghiêm Đông kỹ hơn bất kỳ ai. Anh kinh nghiệm, bản từng thi đại học, cũng từng chăm sĩ t.ử thi, gần như là cẩn trọng từng li từng tí. Kết quả là Nghiêm Đông cũng mất ngủ theo, thức trắng đêm canh giấc cho Nghiêm Giai Niên.
Điều ngược khiến Nghiêm Giai Niên thả lỏng, bao nhiêu lo âu mấy ngày bay biến sạch. Cậu sang an ủi trai: “Anh đừng làm như sắp trận thế , làm em càng căng thẳng hơn đấy.” Cậu cố ý .
Nghiêm Giai Niên gì Nghiêm Đông cũng tin, liên quan đến thi cử, Nghiêm Đông vô cùng khiêm tốn tiếp thu: “Được .”
Nghiêm Giai Niên thấy như thì buồn : “Anh đừng sợ, chủ nhiệm bảo em phong độ định lắm, trường mục tiêu thành vấn đề .”
Nghiêm Đông gật đầu: “Anh .”
Ngày cuối cùng khi thi còn lên lớp, buổi sáng nhà trường bố trí xe đưa xem phòng thi, xem xong thì cả ngày tự học, giáo viên bộ môn đều túc trực ở văn phòng, học sinh hỏi ai là tìm ngay.
Nghiêm Giai Niên theo nhịp độ của riêng , hôm nay chẳng xem gì nữa, mấy bài làm cũng kệ, chỉ học thuộc lòng nốt mấy bài luận tiếng Anh. Thi đại học, cái cột mốc chung của và trai cuối cùng cũng đến. Ngày mai, ngày , đợi đến ngày bước khỏi phòng thi, câu đầu tiên Nghiêm Giai Niên chắc chắn sẽ là: Nghiêm Đông, em hỏi , làm trai em, làm bạn trai em.
Đêm ngày thi, Nghiêm Giai Niên định bụng ngủ một để “tịnh tâm”.
Tối nay ôn bài, nhưng theo nguyên tắc “ thứ như thường”, cuối cùng vẫn mò sang phòng trai, như nhận mệnh mà chui tọt lòng Nghiêm Đông. Nghiêm Đông ôm lấy , bộ dạng như gì đó, Nghiêm Giai Niên bèn đưa tay bịt miệng : “Im lặng, đừng gì cả, trong lòng em tự , chắc chắn sẽ thi . Nghiêm Đông, hai ngày em thi liệu mà suy nghĩ cho kỹ, đợi em thi xong nhất đừng mấy câu em thích . Ngủ .”
Nghiêm Đông một lúc, hôn lòng bàn tay : “Được.”
---