Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 13: Lời Thề Độc
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:21:00
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ thi thử hai và ba, thành tích của Nghiêm Giai Niên d.a.o động nhiều.
Đã sang tháng Năm, cô chủ nhiệm ngày nào cũng dặn dò cả lớp chú ý sức khỏe, trời bắt đầu nóng, tuyệt đối tham mát, đồ ăn qua đêm nhất đừng ăn, đồ lấy từ tủ lạnh để nguội bớt hãy ăn.
Trong nhóm phụ cũng dặn dặn như điểm danh mỗi ngày, cô Quý kiên nhẫn, phụ cũng thấy phiền, ngày nào tin nhắn “ nhận ” cũng xếp thành hàng dài. Thi thoảng cầm máy thấy cũng nhắn “ nhận ”, mà vui lạ lùng.
Kỳ thi thử ba xếp lịch kỳ nghỉ lễ 1/5, đây là đợt thi thử quy mô lớn cuối cùng kỳ thi đại học. Thi xong là nghỉ, bài tập về nhà, nghỉ ngơi điều chỉnh trạng thái, trường là đợt nước rút cuối cùng.
Nghỉ lễ 1/5 Nghiêm Giai Niên cũng định học, bảo xả là xả .
Kỳ nghỉ "bảy ngày vui vẻ" với học sinh lớp 12 chỉ còn ba ngày, chính xác là hai ngày rưỡi, chiều ngày thứ ba lên trường chữa đề. Hai ngày rưỡi chơi xa thì gấp quá, cũng chẳng thích chen chúc biển , ngày đầu tiên ngủ trương mắt đến trưa, dậy trời trăng mây đất gì.
Lễ lạt Nghiêm Đông bận, lúc dậy từ đời nào, nhắn tin bảo dậy thì nhắn .
Cậu đảo mắt, nhắn, dậy rửa mặt mũi chuẩn sát phạt đến phòng tập.
Phí dạy của tăng thêm một trăm tệ, thi đấu nhiều, tuy cúp nhưng cũng là hạng 5 quốc nhóm lớn, tăng một trăm cũng hợp lý. Muốn xây dựng hình tượng huấn luyện viên ngôi thì chăm lộ mặt. Nhiều hiểu, cái xem là marketing, là xu hướng, cũng thấy tên thì tức là giỏi.
1/5 phòng tập đông vui, còn mở lớp trải nghiệm. Giờ chiêu trò lớp trải nghiệm chỗ nào cũng dùng, cũng trải nghiệm, chỗ marketing ác liệt, mười tệ hai mươi tệ là học một buổi. Lớp trải nghiệm ở phòng tập chia hai mức: huấn luyện viên thường 49.9 tệ, cỡ Nghiêm Đông thì 99 tệ, nhưng tham gia.
Lớp chính thức xếp còn hết, sáu trăm một buổi, thừa bán sức với giá 99 tệ ? Đầu óc vấn đề chắc?
Nghiêm Giai Niên chuyện , đến nơi mua một buổi trải nghiệm. Lúc mua nghĩ đơn giản lắm, tất nhiên là học trai, mới ngớ , lớp xếp kín mít thế , bảo trải nghiệm là trải nghiệm chắc?
Lúc đến ai để ý, chị lễ tân chắc là mới, nhận . Cậu cam lòng hỏi: “Chị ơi, cho em hỏi lớp trải nghiệm học những thầy nào ạ?”
Chị lễ tân với : “Chào em, thường thì đặt em ạ, app bên chị cũng ghi rõ , gọi điện đặt . Ừm... nhưng để chị tra giúp em xem, huấn luyện viên nào đang trống lịch. Huấn luyện viên A Không em? Không em tìm hiểu về huấn luyện viên bên chị , quen ai ?”
Cậu chỉ đích danh: “Huấn luyện viên Nghiêm Đông thì ạ?”
Nụ chị lễ tân trở nên bất lực, chị còn chẳng buồn tra: “Xin em, Nghiêm Đông tham gia dạy lớp trải nghiệm , chắc .”
Cậu bĩu môi: “Thôi ạ.”
“Anh A Không cũng khá lắm, nếu đầu em tiếp xúc với boxing thì thể trải nghiệm thử. Dù phí của Nghiêm Đông cũng thấp, nếu em xác định hứng thú hẵng đăng ký lớp cũng mà.”
Cậu vẻ thần bí: “Anh Nghiêm Đông hot lắm hả chị?”
Chị lịch sự: “ em.”
Cậu híp mắt: “Thế A Không ạ, giờ học luôn ?”
A Không chắc là huấn luyện viên mới đến lâu, lớp 12 đến đây, lên lớp 12 thì ít hẳn, tên bao giờ. Lát A Không , lịch sự giới thiệu bản , hỏi vài câu cơ bản xem đây tập , tiền sử bệnh gì .
Hỏi xong dẫn sân tập.
Tuy A Không và Nghiêm Giai Niên , nhưng trong phòng tập thì thiếu. Hai mấy bước, Cố Lương Vũ từ nhà vệ sinh đụng ngay mặt, ngớ : “Tiểu Niên?”
Cậu hắng giọng: “Anh Lương Vũ.”
A Không cũng ngớ : “Anh Vũ, quen ạ?”
Cố Lương Vũ : “Đến tìm hả?”
Cậu lắc đầu nghiêm túc: “Em đến học lớp trải nghiệm.”
Cố Lương Vũ nhướn mày, đầu gào lên: “Nghiêm Đông! Tổ tông nhà đến !”
Nghiêm Giai Niên trời.
Nghiêm Đông đang dạy.
Cú gào của Cố Lương Vũ hiệu quả kinh , bao nhiêu . Có thì , hóa là vị tổ tông ; thì thầm nghĩ, ý gì đây, là tổ tông của Đông á?
Nghiêm Đông để ý lắm, còn chẳng xuống đài: “Đợi tí.”
Cậu tới, bám mép đài bảo: “Em tìm , em mua lớp trải nghiệm.”
Động tác của khựng .
Đài đấu cao, xổm xuống mới thẳng . Anh : “Nói cái gì?”
Cậu giơ lịch sử thanh toán cho xem: “Em học lớp trải nghiệm, xếp lớp A Không , hai ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-13-loi-the-doc.html.]
Nghiêm Đông thở hắt , mặc kệ , dậy dặn dò học viên vài câu. Cậu học viên Nghiêm Giai Niên một cái, xua tay bảo . Tiếp đó, Nghiêm Đông vén dây đai lò xo bên cạnh đài bước xuống, bóp gáy : “Đi.”
Cậu theo hai bước: “Đi ?”
Anh ném ba chữ: “Lớp trải nghiệm.”
“Anh dạy nữa ?”
“Im mồm.”
A Không vẫn hiểu mô tê gì, hỏi Cố Lương Vũ: “Anh Đông cướp lớp của em ?”
Cố Lương Vũ ngặt nghẽo: “Đấy là em trai nó, A Không, phí dạy vẫn tính cho , nó làm công cho đấy, yên tâm .”
Lớp trải nghiệm học ở sân lớn, đài riêng, chỗ rộng rãi, sát tường treo một hàng bao cát. Nghiêm Giai Niên giơ tay, trai đích quấn băng tay cho . Bàn tay gầy guộc quấn thành múp míp, chẳng thèm để ý tay , chỉ mải nhớ hồi đến đây, thấy quấn băng tay cho khác bao giờ nhỉ? Hình như là .
Cậu hỏi: “Anh cũng quấn băng cho khác ?”
Anh quấn nghiêm túc: “Đâu lắm câu hỏi thế.”
Vừa dứt lời, huấn luyện viên bên cạnh gọi với sang: “Anh Đông, hiếm thấy nha, đích quấn băng cho cơ đấy?”
Cậu nín .
Anh ngước mắt lên: “Nhịn cho kỹ , tiếng là ăn đòn.”
Giọng run run vì : “Vâng.”
Hai tay đều quấn thành bánh chưng, vỗ nhẹ eo : “Khởi động.”
Nói thật lòng, Nghiêm Giai Niên ít vận động, môn thể thao duy nhất là chạy thể d.ụ.c giữa giờ ở trường, mà chạy cũng kiểu vật vờ cho lệ. Chỉ là mấy động tác khởi động đơn giản, bật nhảy, bước chéo, xoay cổ tay cổ chân mà thấy sắp thăng thiên .
Cậu xua tay: “Em nghỉ tí .”
Nghiêm Đông khởi động cùng , thở vẫn đều tăm tắp: “Thế mà cũng đòi học trải nghiệm?”
Cậu phục ngay: “Ai bảo em mệt, em sợ cần nghỉ ngơi thôi, già cả , thông cảm cho mà điều.”
Lớp trải nghiệm thực cũng chẳng dạy gì nhiều, chủ yếu cho boxing là cái gì. Cậu học cách thủ thế, thực cũng chẳng chuẩn lắm, tư thế đòn và điểm phát lực, cái cũng chẳng chuẩn nốt. Đấm vài cái, rõ ràng chẳng làm gì mà mồ hôi đầm đìa.
Lúc Nghiêm Đông đúng chuẩn Diêm Vương mặt lạnh, giọng lạnh lẽo như vang lên từ địa ngục: “Thẳng lưng lên, tay giơ cao.” Thứ ấm áp duy nhất là lòng bàn tay áp eo , giúp chỉnh thẳng lưng.
Cậu mắng: “Anh dạy học kiểu đấy hả, đối xử với học viên thế á?”
Anh : “Mày hưởng đãi ngộ của học viên hả?”
Cậu .
Tay rụt về ngay, cách một bước: “Đừng lãng phí thời gian, thẳng. Một tiếng sáu trăm, mười phút một trăm, còn nghỉ ?”
Nghiêm Giai Niên: “...”
Tuy mất sáu trăm tệ thật, nhưng câu áp lực quá, ai mà bỏ một trăm tệ để nghỉ mười phút chứ. Cậu c.ắ.n răng thẳng lưng, quên bổ sung: “Em là em , học viên, đặt tay chỗ cũ cho em.”
Kiên trì nửa tiếng, thật sự nổi nữa, lúc mà cái gì đo nhịp tim chắc máy nổ tung mất. Chưa hết một buổi, giờ mới trôi qua ba mươi sáu phút, cảm giác như hai năm , còn mệt hơn học lớp 12.
Cậu ăn vạ bệt xuống sàn, hất cằm về phía chai nước: “Huấn luyện viên, em uống nước.”
Tay quấn băng, bên ngoài đeo găng, tự uống nước đúng là bất tiện thật. Nghiêm Đông vặn nắp chai, quỳ một gối mặt , ngón trỏ tay trái đỡ cằm , tay cầm chai bón cho uống, bảo: “Uống ngụm nhỏ thôi, từ từ.”
Mấy ngụm đầu còn uống nước, mấy ngụm chằm chằm .
Nhận lúc chắc mồ hôi làm tóc ướt nhẹp, mặt đỏ bừng, dùng tư thế bón nước cho . Cậu nuốt một ngụm yết hầu trượt một cái, càng uống càng thấy sai sai, uống đến mức nhịn : “Đừng nữa, thấy mày khát .”
Cậu hất cằm, ý bảo uống nữa.
Chai nước rời , như hồ ly, ghé sát mặt thì thầm: “Nghiêm Đông, giờ em nhận nhỉ, ánh mắt em cũng chẳng trong sáng gì cho cam.”
Anh dậy, từ cao liếc xuống: “Thế ?”
Cậu giơ tay: “Bế em lên, đau hết cả .”
Xung quanh đông , coi như thấy, cúi xuống đỡ m.ô.n.g bế thốc lên về phía phòng nghỉ.
---