Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 10: Lén Nghe Điện Thoại

Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:20:57
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác sĩ chỉ cho ăn đồ lỏng, Nghiêm Đông ngoài mua cháo.

Mua về cũng chẳng cho tự ăn, bón từng thìa một, vài thìa bắt đầu giáo huấn: “Anh bảo ăn dưa hấu để qua đêm trong tủ lạnh cơ mà.”

Cậu mếu máo: “Lần nào chẳng ăn, ?”

Nhìn nó bực, chẳng bớt lo tí nào: “Mày so với ? Tố chất sức khỏe của hơn mày. Cũng may là đang nghỉ hè, lỡ dở việc học.”

“Sau em ăn nữa.”

Anh bón một thìa: “Lần nào cũng hứa.”

Cậu : “Lần hứa thật.”

Mặt lạnh tanh: “Còn nữa thì trị cho đến nơi đến chốn.”

Còn hai chai nước biển nữa truyền, một chai tốc độ chảy chậm do y tá chỉnh riêng.

Truyền xong cũng gần trưa, bụng hết đau, chỉ thấy đói. Sau một trận nôn thốc nôn tháo, Nghiêm Giai Niên cảm thấy bụng bao giờ rỗng tuếch thế . Sáng mới húp tí cháo, ghế phụ lái ủ rũ bảo ăn thịt kho tàu bào ngư.

Anh trai khẩy: “Thèm thịt thế thì về nhà ăn ‘thịt lươn xào roi mây’ nhé?”

Cậu vội xua tay: “Thôi thôi thôi.”

Nghỉ hè Nghiêm Đông bận nhất, kết quả lỡ mất buổi làm sáng nay. Trưa về nhà thấy ông chủ gọi điện hỏi thăm, hỏi chiều qua . Anh bảo để mai, ông chủ chịu, bảo em trai vẫn ở viện ? Anh dối là ừ.

Lúc bưng cháo , giả vờ thấy, yên tâm thoải mái trói chân ở nhà. Cháo miệng, điện thoại reo, vẫn là ông chủ. Anh bật loa ngoài, điện thoại bón cháo cho em.

Ông chủ: “À đúng Nghiêm Đông, nãy quên hỏi, chuyện thi đấu tính thế nào ? Haiz, vốn dĩ cũng cân nhắc, giờ thì , em ốm. Lần thôi, cùng Lương Vũ, lạc quan thì mang hai cái cúp về, bảo thủ thì kiểu gì cũng một cái. Chuyện chỉ vì , đến lúc đó phí dạy học của tăng nữa cho xem.”

Nghiêm Đông cần suy nghĩ: “Em ốm, .”

Ông chủ cuống lên: “Chỉ là viêm dày thôi mà, bệnh vặt, Giai Niên lớn tướng tự lo chứ. Anh báo danh cho , phí cũng đóng , tuy tiền nhiều nhưng thì phí lắm.”

Nghiêm Đông định tiếp thì Nghiêm Giai Niên bịt miệng, trừng mắt . Anh nhướn mày: “?”

Cậu khẩu hình: “ĐI!”

Ông chủ vẫn đang thao thao bất tuyệt: “Anh dễ dàng gì, cũng do một tay bồi dưỡng, đây chuyện nhỏ , suy nghĩ ?”

Cậu gật đầu lia lịa.

Anh liếc một cái, đồng ý: “Được.”

Tắt máy, Nghiêm Giai Niên ngay: “Sao , viêm dày thôi mà, em khỏi , tự ăn cơm .” Nói giật bát cháo tay , tự xúc ăn ngon lành.

Anh bật : “Muốn ?”

“Muốn chứ, cũng như em thi trường trọng điểm . Anh mang cúp về cho em, em mang giấy báo đỗ trường trọng điểm về cho , công bằng quá còn gì.”

Anh ngẫm nghĩ: “Bốn ngày nữa thi đấu, ở đây, cũng mất nửa tháng.”

Không đầu thi đấu, quy trình: “Em cùng ?”

Anh : “Mày ngoan ngoãn ở nhà cho , thì muộn nhất mai xuất phát , thi đấu hai ngày cân trọng lượng.”

Cậu xìu xuống, cứ tưởng bám đuôi.

Anh buồn : “Còn cho nữa ?”

Cậu quyết tâm: “Đi ! Đi!”

---

Hôm Nghiêm Giai Niên bắt đầu hối hận. Cậu còn đang ỉu xìu húp cháo thì thu dọn hành lý. Cậu sofa xếp đồ lót, quần áo giặt, đồ vệ sinh cá nhân vali, chỉ xếp , suýt thì rớt nước mắt. Sao mang theo chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-10-len-nghe-dien-thoai.html.]

Nghiêm Đông nhịn , qua sofa xoa đầu một cái.

Nghiêm Giai Niên hỏi thứ N: “Máy bay mấy giờ?”

Nghiêm Đông trả lời thứ N: “Bốn giờ, sáu giờ hạ cánh.”

Cậu hừ hừ mấy tiếng, hừ đến mức bắt đầu tụng niệm: “Quy ước ba điều, .”

Cậu rên rỉ thuộc lòng: “Trong vòng ba ngày chỉ ăn cháo và mì chay, một tuần ăn đồ lạnh, mỗi ăn cái gì chụp ảnh gửi kiểm tra.”

“Được.”

Hơn ba giờ ông chủ gọi, lái xe đến đón . Cậu xuống nhà tiễn, ngoan ngoãn chào hai xe: “Cháu chào chú Lý, chào Lương Vũ.”

Hai dặn dò vài câu, hỏi thăm bệnh tình, bảo ở nhà tự chăm sóc bản cho . Cậu đáp qua loa, mắt dán chặt trai. Nghiêm Đông lên xe, hạ kính xuống. Cậu tì lên cửa sổ xe, chằm chằm.

Anh phì , thò tay xoa đầu : “Đến nơi báo.”

Cậu “” một tiếng.

Anh nhướn mày.

Cậu mếu máo: “Không cho nữa.”

Ông chủ giật thót : “Thế thì nhé!”

Anh : “Thôi, lên nhà .”

---

Trong nhà cái tủ kính bày ba chiếc cúp.

Chiếc cúp đầu tiên là Á quân giải boxing thanh thiếu niên cấp tỉnh, năm đó Nghiêm Đông mười chín, Nghiêm Giai Niên lên mười.

Thực tại thi đấu mà cứ đắn đo suy nghĩ. Chuyện thế còn nghĩ ngợi gì, tất nhiên là , nhưng cứ lo, vì vẫn nhớ đầu thi đấu làm làm mẩy thế nào. Mười tuổi đủ hiểu chuyện, bảo thi đấu, cứ đinh ninh là lừa , tận nửa tháng trời, chắc chắn sẽ giống bố , mãi về.

Cậu cho , ban đầu bảo thế thì thôi.

Nghiêm Đông khi đó khác bây giờ, tên tuổi gì, chỉ là chân bao cát trong phòng tập, tiền kiếm mỗi tháng còn chẳng đủ đóng học phí tập quyền. Ông chủ đích chuyện với : Nghiêm Đông, hiểu tình hình mà. Tài năng của công nhận, trong nghề công nhận, nhưng vô dụng thôi, bưng cúp về, treo huy chương lên, thế mới đến , mới kiếm tiền.

Khi kiếm tiền với quan trọng lắm.

Anh đành về nhà dỗ em, mòn cả lưỡi giải thích rằng chỉ thi đấu thôi, luôn, em học xin nghỉ lâu thế , mang theo . Cậu t.h.ả.m thiết, dỗ thế nào cũng , bảo ngoắc tay với em, ngoắc tay lừa đảo nữa, đúng ?

Chiếc cúp thứ hai lấy năm hai mươi tuổi, giải ba boxing quốc hạng cân lớn. Tức là năm đó, mười một tuổi, chẳng hiểu chuyện hơn năm ngoái là bao, nhưng độ bám thì tăng vọt. Cũng làm loạn một trận, cấm cái cấm cái , nghĩ đủ trò hành hạ , bắt bất kể lúc nào cũng điện thoại của ngay lập tức.

Cậu xem livestream, đang thi đấu thật. Cố tình gọi điện đúng lúc tuyển thủ Nghiêm Đông lên sàn, tất nhiên chẳng ai , đó túm lấy cái thóp làm ầm lên, kiên nhẫn dỗ dành.

Sau đó một thời gian dài thi đấu nữa. Anh cảm thấy thành tích thế là tạm đủ dùng, cũng lên làm huấn luyện viên , kiếm chác cũng . Đã em trai thích thì tạm thời nữa.

Chiếc cúp thứ ba là năm hai mươi tư, Nghiêm Giai Niên ấn tượng với cái nhất.

Lúc mười lăm, sắp nghiệp cấp hai, coi như là đứa trẻ lớn xác . Năm đó nghỉ lễ Quốc khánh hẹn bạn du lịch, bàn bạc vui vẻ lắm. Thật Nghiêm Đông thấy chuẩn chơi riêng mới quyết định tham gia giải đấu .

Vừa khéo vắng nhà bảy ngày, đợi về thì mấy hôm cũng về.

Cậu vẫn vui lắm, cảm thấy trai giờ dùng mưu kế , chắc chắn trong lòng chê phiền, chê vướng víu cản trở tiền đồ. Cậu nhớ lúc dùng vẻ mặt và giọng điệu vô cùng nghiêm túc bảo: “Tiểu Niên, nếu em thật sự thích thì nữa.”

Cậu sự nghiêm túc của dọa sợ, ấp úng bảo , thích.

Chính đó mang về một giải ba quốc.

Nghiêm Giai Niên lên lầu, ngắm nghía ba chiếc cúp của hồi lâu, nhớ chuyện xưa. Cậu cũng thấy lạ hiểu chuyện đến thế, Nghiêm Đông thể chiều vô điều kiện như , cứ như lời vô lý đến cũng lọt tai mà dỗ dành. Đứa trẻ hư thế, sớm nên tẩn cho một trận là ngoan ngay.

Cậu , nhắn tin cho : “Anh cố lên! Lần mang quán quân về, thì cho nhà.”

---

Loading...