Tuyển tập đường và thủy tinh chung một cái hũ - Dưới tán phượng già, ông tơ bà nguyệt se duyên đôi ta. - Phần bốn: Phượng già nở hoa vào tháng tám.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-28 20:27:44
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phần bốn: Phượng già nở hoa tháng tám.

Cuối tháng tám nhà nhà rục rịch chuẩn sắm sửa cho con cái để chuẩn năm học mới. Với một bố đơn như Văn Đồng điều liên tiếp xảy trong năm năm và bây giờ là năm thứ sáu.

Trở công việc hơn một tháng nghỉ ngơi, Văn Đồng sắp xếp công việc theo dõi tiến độ thi công nội thất trong nhà. Cậu cần trực tiếp công trường chịu nắng, chịu gió cùng bụi bặm, chỉ là thi thoảng xa đến hiện trường ghi nhận tiến độ thi công.

Văn Thái cố tình giao công việc vẽ thiết kế cho , ngoài theo dõi tiến độ thì chỉ kiểm tra chất lượng bản vẽ khi giao cho phụ trách in cho khách hàng.

Hôm nay trời vẫn nắng, ba giờ chiều. Nắng độ vẫn đanh đá gắt gỏng, nắng đổ bóng ngang , khiến những con đang miệt mài làm việc ngoài trời đổ mồ hôi nhễ nhại. Sau khi sếp đồng ý tan làm sớm hơn hai tiếng, Văn Đồng công ty nữa, từ hiện trường cứ thế thẳng về nhà.

Mở cửa trong nhà, cái giường duy nhất trong nhà Giang Hà vẫn còn ngủ, sấp, mái tóc trắng dài ngang eo xõa tung làn gió từ chiếc quạt cánh thổi bay vài sợi. Không làm phiền giấc ngủ của con, Văn Đồng đặt bộ sách lớp năm mới mua ở trường học lên chiếc bàn học. Lấy bộ quần áo ở nhà treo giá, Văn Đồng nhà tắm xối nước cho mát mẻ bên ngoài.

Gian bếp thấp tè nấu nướng cũng chẳng đến nỗi nào. Từ trong chạn bát Văn Đồng lấy một cái nồi đúc bằng gang tuổi đời lớn đem rửa sạch. Chuối tiêu xanh xin từ nhà hàng xóm đem tước vỏ cắt khúc trải xuống lót đáy nồi. Mở tủ lạnh lấy âu nhựa lớn đựng cá trắm ướp từ sáng, Văn Đồng xếp lớp những khúc cá nọ nồi cùng với thịt lợn cắt miếng, thêm nước sôi từ cái ấm điện mới bắc lên bếp để đun.

Khi nước trong nồi cá sôi lên sùng sục Văn Đồng hớt bọt nổi lên, đậy vung nồi hạ lửa. Bước ngoài, cầm cái cuốc dựng trong góc nhà cái vườn nhỏ nhà. Cuốc tơi luống đất còn cây rau nào ở nữa, Văn Đồng đến góc vườn, mở bao tải phân hữu cơ mua từ đấy, lấy một ít lượt rải các hố cuốc luống dùng chân lấp một lớp đất mỏng lên chỗ phân bón rải xuống.

Cứ lặp lặp như thế cho đến khi hết luống thì lấy cây giống mua đường về đem cấy. Cải bắp, su hào, súp lơ trắng, xanh thông thường và còn cả cây giống của súp lơ san hô cấy từng hố đất. Tranh thủ bẻ ít cải kale trồng bóng vải, Văn Đồng bê rổ rau thả chậu nước nối ống nước tưới rau.

Giàn dưa chuột đang độ quả, những bông hoa vàng xen trong tán lá nắng chiếu héo rũ dòng nước mát tưới đẫm nhanh hồi . Tương tự như dưa chuột, chòm rau muống và rau dền đỏ trồng chung một luống cũng hồi sức sống khi nước mát tưới tới.

Tưới xong luống rau cấy, Văn Đồng kéo vòi đến luống rau sát lối trong nhà. Cẩn thận vén cao phần lưới đen che nắng phía luống rau xuống kiểm tra mầm rau đang lớn. Ngoài cải cúc lá thật thì mầm hạt cải mới chỉ nhú hai lá đậu thì chỉnh sang chế độ phun mưa sương để tưới.

Tiếng vòi nước phun sương kêu “ kêu phì phì”, Văn Đồng đang chăm chú tưới rau hề tiếng động cơ xe lầm rầm bên ngoài cổng. Cậu nửa nửa quỳ cầm vòi nước khua khua rằng Đông Phong đang bê một thùng xốp lớn trong cổng , còn Vạn Nguyên thì đeo cái túi xách nặng trĩu phía .

Rồi bỗng “á” một tiếng. Tiếng hét tưởng như thất thanh từ miệng Vạn Nguyên vang lên khiến giật . Ngẩng đầu khỏi cái lưới che ngang tầm mắt, Văn Đồng thấy Đông Phong hai tháng gặp đang thì sững, chiếc quần tây sáng màu ướt một mảng ở ống quần. Cậu xuống bàn chân của , thấy rằng chiếc giày da bóng loáng cái là thấy mùi tiền là vài giọt nước trắng rung rinh rung rinh theo độ dốc trượt văng khỏi mặt da giày rơi xuống sân gạch.

Anh ướt giày ?

Khóa vòi nước tay, Văn Đồng chậm rãi dậy mỉm ngượng ngùng khẽ .

Không , chỉ ướt chút ống quần thôi, lâu ngày gặp, mắt hơn chứ?

Đông Phong làm động tác co cái chân nước làm ướt quần lên ngó xuống , xong bình thản hỏi chuyện sức khỏe.

Dạ hơn nhiều ạ.

 Văn Đồng , mở vòi nước rửa sạch chân tay đến cạnh Đông Phong đưa tay đỡ cái thùng xốp mặt.

Tôi công tác về, đối tác tặng ít cá. Lần kho cá ăn thấy miệng nên là hôm nay cầm qua nhờ kho hộ cho một nồi đem về.

Đông Phong định đưa cái hộp xốp cho , di chuyển cái thùng sang bên tránh xa tầm tay của Văn Đồng khẽ .

Vậy tối nay ăn cơm với hai bố con nhé, đang kho dở nồi cá, còn cá đem đến thì mai qua lấy.

Được.

Anh đem bếp để, lên nhà nghỉ , Vạn Nguyên gọi em Giang Hà dậy hộ chú với nhé.

Vâng ạ.

Bị nắng một lúc mới nhắc đến, Vạn Nguyên bĩu môi, bàn tay nhỏ đẩy như đẩy cơ thể của bác Phong nhà mới lách trong nhà. Đông Phong bê cá đem trong gian bếp Văn Đồng theo phía điệu bộ thật thong thả.

Chả ai để ý bé tên Vạn Nguyên khi theo bác trai nhà với ánh mắt khinh bỉ, cái gì mà tặng cá chứ, rõ ràng là chỉ mới lúc nãy bác bé dẫn một cái chợ lớn ơi là lớn, quầy bán cá, mặc cho bắt con cá to nhất, đắt tiền nhất đưa lên bác của thèm hỏi giá tiền cứ thế bảo mổ . Rồi cả cái biểu cảm khó hiểu miêu tả như nào khi chứng kiến bán cá mổ cá của bác cả nhà khiến bé cảm thấy khó hiểu.

Bỏ hoài nghi đầu, Vạn Nguyên trong nhà, bé đến bên giường, thấy Giang Hà vẫn đang ngủ thì đặt cái túi xách nặng trịch xuống bàn học tới lay gọi bé tỉnh dậy.

Đông Phong cởi bỏ áo vest đắt tiền để cái ghế gỗ trong phòng khách, mặc kệ sân giếng ướt nước, xổm xuống bên cạnh Văn Đồng khi đem cá rửa. Tiếng nước chảy từ vòi róc rách, Văn Đồng lấy lọ muối trắng trút một ít chậu nhựa xong mới trút cá cắt khúc để xóc.

Tiếng lạo xạo của muối trắng hắt lên rơi xuống, tiếng nước tọc tọc chảy gần đầy chậu kèm tiếng hỏi chuyện của Đông Phong vang lên làm một.

Hai tháng để Vạn Nguyên cuối tuần nào cũng sang nhà phiền ?

Không , còn vui vì Giang Hà chơi cùng khi làm chứ?

 Văn Đồng đáp , đôi bàn tay vẫn đang ngừng xóc cá trong rổ.

Hai bố con ở đây em họ hàng , bố của , còn bố của bé Hà.

Tôi là bố đơn , bỏ từ năm mười bảy tuổi, còn bố của hai chúng thì đang thụ án ở trong tù.

 Văn Đồng Đông Phong, đang từng miếng, từng miếng đem chất nhớt còn da cá rửa sạch. Tiếng hít khí của Đông Phong tiếng nước chảy át mất, cả cứng đờ, lạnh toát. Nhìn nam tuổi đang độ nhất bình thản trả lời chuyện cá nhân như gì thì tạm thời thêm gì.

Thấy hỏi thêm câu gì, Văn Đồng qua vẻ mặt sững sờ của cạnh , vặn nhỏ vòi nước thong thả tiếp.

Tôi sinh con năm mười bảy tuổi, bố của cũng chính là bố đẻ của Giang Hà. Thằng bé vì cận huyết trực hệ khi sinh bạch tạng.

Khuôn mặt của Đông Phong trầm , khuôn mặt biểu cảm đau buồn của Văn Đồng bình thản mà lòng khẽ nhói.

Mẹ khi t.h.a.i với chính chồng của thì nổi cơn ghen. Tôi m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng, bà đ.á.n.h đến mức sinh sớm, khi chồng chắc chắn tù thì bà đem bộ tài sản giá trị trong nhà bán , cả mảnh đất cũng bán, cầm tiền và bỏ .

Ngày Giang Hà ba tháng, khi còn mặc đồng phục cấp ba, bế theo con đến ở vị trí nguyên cáo, tự tay tống trong tù.

 Văn Đồng thả khúc cá chà chanh rổ nhựa sang mỉm với Đông Phong, lên tiếng.

Mười tám năm ân xá. Năm tròn mười năm .

Một im lặng bao trùm cả hai, tiếng nước chảy tọc tọc dừng . Văn Đồng bưng rổ đựng cá rửa sạch đem trong bếp. Cậu lấy hai hộp nhựa lớn xếp cá , động tác đập dập hành khô cùng với ớt đỏ vang lên âm thanh “bèn bẹt”. Tiếng d.a.o thái “cộp cộp” vang lên cái thớt gỗ khi thái gừng, Văn Đồng đem những loại gia vị chia đôi mỗi thứ một nửa, đó ngẩng đầu lên Đông Phong lên tiếng.

Thịt lợn mua nạc quá, kho cá thì mua mỡ một chút thì ngon hơn .

ừ.

Anh mở tủ lạnh, lấy cái âu nắp màu cam đem cho .

Tiện miệng sai đang che mất ánh sáng từ cửa , Văn Đồng cầm chai tương bần vơi nửa đêm đổ mỗi âu nhựa một nửa, nêm thêm mì chính cùng hạt tiêu. Đông Phong lấy cái hộp như Văn Đồng dặn đưa đến, mở nắp đem riềng giã nhuyễn chia đôi dùng đũa đảo đều tất cả.

Anh mở vung nồi cá xem nước cạn ?

Chỉ tay nồi cá đang đun bếp ga, Đông Phong khom , dáng vẻ chật vật cạnh cái bàn cao sáu mươi phân, mở vung nồi cá kiểm tra khiến Văn Đồng bật .

Hình như cạn , cần cho thêm nước thế?

Không cần , tắt bếp giúp nhé.

Chần chừ thêm một hồi Văn Đồng lên tiếng.

Xong lên nhà cho mát , mái thấp, thẳng , thấy khổ quá.

Không , để giúp .

Đông Phong xổm xuống nhưng tay của Văn Đồng ngăn .

Thực sự xong hết , trời còn sớm cũng nấu cơm .

 Văn Đồng ánh mắt dịu dàng, bàn tay gầy nhỏ chút thô ráp chạm nhẹ bàn tay to dày với những ngón tay thon dài của Đông Phong khiến dừng .

Vậy... lên nhà nhé.

Ừm.

 Văn Đồng gật đầu, thu ánh mắt dịu dàng đang thẳng mắt Đông Phong, cúi đầu xuống đậy nắp hai hộp nhựa đem cất tủ lạnh. Văn Đồng chăm chú làm, Đông Phong vẫn lên nhà, cúi khẽ trộm gian bếp đang nóng hầm hập đau lòng, xót cho bé nhỏ trong gian bếp.

Phải cho đến khi Văn Đồng ngoài, Đông Phong mới nhanh chóng , rảo bước lên nhà mở điện thoại giả vờ bình thản mà hề nhận Văn Đồng vẻ mặt thoáng cái rối bời mặt của .

Hai bác cháu Đông Phong về đến nhà cũng gần mười giờ tối, Vạn Nguyên tự giác lên nhà tắm. Sau khi đem hộp nhựa một khúc cá kho mà Văn Đồng đưa cho lúc về để tủ lạnh. Đông Phong chần chừ một chút cuối cùng từ ngăn kéo tủ bếp lấy xô đá lâu dùng đến.

Đem đá lạnh trút xô kim loại phát tiếng “lọc xọc” vang rõ trong gian tĩnh lặng. Anh đến giá để rượu chọn một chai vang trắng thả xô đá. Lấy dụng cụ mở nắp, cùng với ly uống rượu Đông Phong chậm rãi bộ lên phòng của .

Tiếng vòi nước chảy trong gian buồng tắm tiện nghi trong phòng ngủ dừng , thì chiếc điện thoại đặt bệ chỗ gương soi rung lên bần bật. Màn hình báo tin nhắn đến, hệ thống thông báo bạn nhận một file dữ liệu từ trợ lý Khoa.

Bàn tay dính nước ướt vươn cầm lấy cái điện thoại vẫn còn bật sáng, Đông Phong cả cơ thể còn ướt sũng ấn mở tin nhắn chọn giải nén. File gửi đến khá lớn nên cần chờ, mặc quần áo ngủ cầm theo điện thoại đặt mặt tủ đầu giường, đến bên xô đá đang đặt ở cái bàn cách giường ngủ một đoạn.

Dùng dụng cụ mở nắp chai vang trắng, tiếng phựt vang lên khi nút bần rút ngoài, mùi thơm chua nhẹ pha chút ngọt bay , tiếng róc rách khi dòng rượu vàng trong chảy ly thủy tĩnh trong suốt vang lên trong gian chỉ còn chút tiếng ồn của điều hòa đang chạy.

 Đông Phong uống xuống một rượu, vị chua nhẹ xen lẫn chút ngọt thơm theo cái lạnh khi ướp đá trôi xuống cổ họng. Xách xô đá để lên tủ gỗ đầu giường, Đông Phong tựa lưng đầu giường, uống thêm một ngụm lớn mới đặt ly rượu xuống và cầm điện thoại lên mở file giải nén đấy. 

Đá trong xô tan hết, tựa khi nào, chai rượu từ lúc Đông Phong rót xong chẳng vơi thêm chút nào. Chiếc điện thoại gập đắt tiền sáng màn hình lâu gấp cái “bộp”, Đông Phong đưa tay lên bóp phần thịt gần góc hai con mắt thở dài thườn thượt.

 Qua thêm một lúc tâm trạng vẫn chẳng cách nào định, cầm ly rượu lên uống xuống hai ngụm. Vị chua ngọt vốn dĩ bằng vị chua chát nhẹ, Đông Phong quyết định uống nữa, tắt đèn chiếu sáng chỉ giữ đèn ngủ xuống.

Lật qua lật thêm nửa tiếng, Đông Phong dậy, với tay lấy điện thoại từ bộ sạc dây mở lên, ấn chọn bộ sưu tập, một loạt ảnh chụp của một hiện . Từ góc chụp, điệu dáng trong mỗi bức ảnh đều cho thấy là những bức ảnh chụp trộm.

Lướt tới một tấm ảnh, lướt, tay Đông Phong dừng trong bức ảnh Văn Đồng xoa đầu con trai mỉm yêu thương. Nhìn nụ , miết nhẹ ngón tay lên gò má của trong ảnh, lâu đấy tâm trạng đang hỗn loạn của cũng dần bình trở , nhớ đến vẻ ngại ngùng của khi hai chạm tay lúc về.

Kể từ đưa tái khám ngày công việc bận rộn khiến thời gian đến nhà của Văn Đồng cũng như nghĩ tới . Ngày tái khám đấy Đông Phong sắp xếp Lái xe công ty đến đón khám. Hai chỉ nhắn vài tin qua thêm một hai , vì Vạn Nguyên qua chơi cuối tuần nên cũng nhắn tin hỏi ý của . Sau đó bảo trợ lý đưa cháu trai đến nhà của Văn Đồng.

Chiều nay lúc còn đang khoang hạng nhất của máy bay, trợ lý báo cáo lịch trình chiều nay trống. Thêm cả Vạn Nguyên từ tối hôm gọi điện bảo rằng, đem vài thứ tới cho bé Giang Hà, khiến sực nhớ thật sự lâu gặp .

Nhớ lúc chiều, khi xuống máy bay chuyến công tác châu âu, Đông Phong tự nhiên gặp Văn Đồng. Giữ chút tỉnh táo còn sót khi một thế lực tâm linh nào đó ngừng thúc giục nhanh chóng tìm . Đông Phong về căn nhà hiện đại của .

Vạn Nguyên mặc bộ đồ chơi, dài ghế sofa ở phòng khách xem ti vi. Trên bàn đặt cái túi xách nặng trĩu đồ đạc như chuẩn ngoài. Tiếng tivi màn hình lớn vang lên giọng nam đang hướng dẫn kho cá đều đều, hình ảnh bữa cơm tối ngày hôm hiện trong đầu Đông Phong.

Nhận nụ dễ chịu của Văn Đồng khiến thấy nhớ, nghĩ tới thứ khác cũng là nguyên nhân khiến nhớ . Chỉ đơn giản là miếng cá kho đậm đà ăn cùng với cơm trắng và cái khí đầm ấm một nhà, mà lâu cùng gia đình của trải qua.

Chẳng kịp đồ vest đang mặc, Đông Phong tống đứa cháu trai hàng ghế phụ của chiếc BMW 5 series lái xe tới chợ. Cái chợ mà hôm Văn Đồng đưa mua đồ ăn, mua cá trắm cả con, mua cả thịt lợn cả tảng, để tất cả trong cái thùng xốp đá lạnh dùng băng dính dán kín , giả vờ như tặng.

Khi đem đến là cá tặng, nhưng tới lúc mở Đông Phong thấy Văn Đồng , nụ khẽ, ánh mắt như rõ ràng con cá trắm đen và cả chỗ thịt lợn thái miếng một nửa dùng để kho với cá, là mua ở chợ về.

Văn Đồng cũng sự thật, chỉ khẽ nhắc ăn ngon thì nên mua thịt mỡ một chút.

Tự lắc đầu chê sự ấu trĩ của , mỉm , Đông Phong thôi việc miết tay màn hình điện thoại, mở nhấn chọn điện thoại ấn gọi. Tiếng tút ngân dài của tổng đài vang lên khá lâu, Đông Phong nhắm mắt thả lỏng cơ thể chờ đợi. Và giọng nam nhỏ nhẹ, ấm áp khẽ vang lên qua loa ngoài chiếc điện thoại.

Tôi đây.

Đông Phong mở mắt, nghiêng , thở khẽ khàng phả màn hình điện thoại mới chậm rãi lên tiếng.

Cậu ngủ ?

Ừm, tranh thủ xem bản thiết kế cần đến nghiệm thu ngày mai.

Giọng của Văn Đồng truyền tới đều đều, trong mơ hồ Đông Phong còn cả tiếng lách cách của móng tay khi gõ bàn phím của Văn Đồng. 

Chủ nhật rảnh , sẽ đến nhà làm khách!

Anh như thế là cho từ chối hả.

Ừ.

Tiếng ừ nhẹ nhàng đọng nơi dây thanh quả, phía bên Văn Đồng im lặng, tiếng gõ bàn phím ngừng, trong loa điện thoại chỉ còn tiếng hít thở của đối phương khiến gian càng trầm mặc và chút căng thẳng.

Anh ăn gì, để chợ mua về nấu.

Gì cũng miễn là nấu, đều thấy ngon.

Mở đôi mắt sắc gian bên ngoài cửa sổ, trong câu của mơ hồ còn một chút khoái trí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyen-tap-duong-va-thuy-tinh-chung-mot-cai-hu-duoi-tan-phuong-gia-ong-to-ba-nguyet-se-duyen-doi-ta/phan-bon-phuong-gia-no-hoa-vao-thang-tam.html.]

Được, còn chuyện gì ?

Tôi kể, nhưng là lúc .

Vậy để khi khác . Muộn lắm đấy nghỉ ?

Chờ tắt máy xong sẽ nghỉ.

Vậy... thì tắt máy nhé, chào .

Ừ.

Không âm báo kết thúc cuộc gọi, khi màn hình cuộc gọi tự động tắt thì hình nền điện thoại hiện lên sáng chói. Đông Phong ghi chú công việc thêm một mục chủ nhật tuần với nội dung “Đến nhà bé lớn làm khách”.

Sáng chủ nhật của buổi hẹn cách đêm hôm tận bốn ngày, mới ba rưỡi sáng Đông Phong tỉnh dậy chẳng ngủ . Anh lên tầng thượng, nơi những bông hải đường lụi tàn chỉ để lá xanh và những nụ hoa nở đang chờ khoe sắc.

Ngồi xuống cái bàn ở giữa vườn, Hệ thống làm mát cảm biến con , khi xác nhận thấy con tiến liền khởi động hệ thống làm mát và lọc khí. Đông Phong ở ghế, yêu thích sự yên tĩnh của khu vườn, dù cho những loài hoa chọn trồng đều tỏa hương nhưng vẫn cảm thấy dễ chịu và thư thả mỗi khi lên đây.

Kính cường lực trong suốt đầu làm cho mặt trăng gần tròn cao hiển hiện rõ ràng, ngước lên mặt trăng lâu thấy, ánh trăng gần rằm khá sáng, bầu trời trong đen và cao vút, xung quanh mặt trăng vài ngôi phát sáng thi thoảng mây kéo đến che nhưng chỉ lát rực rỡ khoe sáng cùng với mặt trăng.

Tại gian nhà cấp bốn của hai bố con Văn Đồng, chiếc quạt cánh tít một tiếng tự động tắt, tiếng hít thở đều đều của hai vang lên chiếc giường nhỏ buông màn. Ngoài trời trăng sáng, từng chùm sáng trắng trải xuống ruộng đào lá cây xanh rì, tiếng côn trùng kêu hòa cùng tiếng gió thổi cành lá xào xào tựa bản nhạc êm dịu khiến tâm trạng con thư thả.

Sáu rưỡi sáng, tiếng chiêm chiếp của loài chim sâu nhỏ bé thi gọi bạn cây vải vọng xuống sân nhà, khí trời mát mẻ mây trời từng đám trắng như kẹo bông nắm tay nàng gió lững thững trôi . Ở sân giếng Văn Đồng đang dùng d.a.o phay chặt xương sườn lợn.

Tiếng “cộp cộp” khi d.a.o thớt va vang lên đều đều cùng tiếng “tọc tọc” khi xả nước đầy chậu, Văn Đồng rửa thịt và xương lợn với muối trắng, xong hết sơ chế rau củ để rổ nhựa.

 Đem tất cả trong gian bếp nhỏ, hành, tỏi, sả, cùng với một quả ớt nhỏ, Văn Đồng đem tất cả giã nát trong cái cối bỏ ít đường và mì chính. Tiếng cộc cộc vang đều, khi định cho thêm mớ gốc rau mùi rửa sạch cho giã thì tiếng con trai nhỏ khẽ vang lên ngoài cửa khiến giật .

Bố ơi, ơi cổ con rát quá.

Đây bố xem nào.

Bỏ chày tay xuống, Văn Đồng lau tay áo, kéo cánh tay nhỏ của con trai để bé vòng qua những âu, chậu mặt lưng phía . Mái tóc dài tựa như những sợi cước trắng rẽ hai bên, cái áo ngủ một vết hằn đỏ dài từ vai trái của bé kéo gần đến tận cổ hiện .

Con đừng chạm nhé, để bố lên nhà lấy t.h.u.ố.c bôi cho con đỡ rát.

Buông cổ áo của con xuống Văn Đồng cầm tay con lên nhà. Trong cái tủ gỗ đặt bàn thờ nhỏ Văn Đồng lấy một hộp thiếc thiếc, qua là vỏ hộp bánh quy nhưng khi mở nắp thì chỉ thấy nhiều loại t.h.u.ố.c bôi và uống còn bóc vỏ hộp.

Tìm lấy lọ xanh methylen vẫn còn hạn sử dụng, Văn Đồng bảo con trai cởi áo lấy tăm bông bôi t.h.u.ố.c vệt hằn đỏ nổi mụn nước vai của con. Vừa bôi, Văn Đồng thổi, bé Giang Hà đang để bố bôi t.h.u.ố.c thì cảm thấy man mát, nhồn nhột. Bờ vai nhỏ với làn da phát sáng run lên nhè nhè, Giang Hà khúc khích miệng nhỏ khẽ .

Bố ơi buồn quá.

Ngoan nào, để t.h.u.ố.c khô còn mặc áo .

Đông Phong và Vạn Nguyên tới cửa, thấy việc hai bố con đang làm thì cất tiếng hỏi.

Giang Hà làm thế?

 Văn Đồng dừng tay, đầu Đông Phong một cái, khuôn mặt ưa khẽ gật nhẹ .

Có thể cháu giời leo, bôi chút t.h.u.ố.c để khỏi rát.

Có cần khám xem như nào ?

Không cần , nhà cây vườn, mùa dễ như lắm mà.

Đóng lọ xanh methylen , Văn Đồng lên đem cất hộp thiếc hiệu cho con trai mặc áo. Sau khi cất hộp thiếc tủ gỗ Văn Đồng thấy cái hộp xốp trắng để ở thềm nhà thì lên tiếng.

Anh mua thêm cái gì ?

Ừ.

Đông Phong xuống ghế, vẫy tay để bé Giang Hà tới xà lòng miết nhẹ gò má nhỏ.

Không là cá chứ?

Không ạ, là hải sản đấy chú Đồng.

Vạn Nguyên để mấy hộp kẹo socola lên bàn học của Giang Hà .

Thế thì hôm nay thể nướng muối ớt.

 Văn Đồng mặc kệ khách đến nhà, bước thềm bưng hộp xốp lên bình thản thả một câu. Đông Phong , theo dáng mãi khuất hẳn bức tường thì mới cúi xuống cục bột nếp trắng đang thì đ.á.n.h đu chân của chuyện với Vạn Nguyên vui vẻ.

Cháu ăn sáng thế?

Dạ ạ.

Giang Hà dừng động tác đ.á.n.h đu, thẳng , khuôn mặt nhỏ xuống mỉm trả lời.

Mặt nhỏ đ.á.n.h răng rửa mặt luôn ?

Dạ.

Thế đ.á.n.h răng , bác Phong mua bánh mì donerkebap cho cho con .

Lấy cái túi bóng trắng đựng bốn cái bánh bên trong giơ mặt bé, Đông Phong khẽ nhắc nhở.

Có phần của bố con ạ?

Mỗi một cái, con đ.á.n.h răng rửa mặt nhé.

Vâng ạ.

Nói xong chữ ạ, Giang Hà nhanh chân chạy ù ngoài. Vạn Nguyên chạy theo bé vẫn tíu tít chuyện dang dở. Đặt hai phần bánh mì ở mặt bàn, Đông Phong , dậy, đến góc nhà đôi giày lười đắt tiền bằng đôi dép tổ ong thoải mái .

Sau khi hai đứa nhỏ tự cầm lấy bánh của , Đông Phong xách túi bóng hai chiếc bánh còn xuống bếp. Văn Đồng ướp xong phần thịt, đang mở hộp xốp đựng hải sản thấy Đông Phong cúi trong bếp thì dừng , cất tiếng hỏi.

Anh xuống đây làm gì thế?

Đem đồ ăn sáng cho .

Tự cầm lấy một phần bánh, Đông Phong đưa cái túi bóng còn nguyên nước đọng với phần bánh mì còn ấm buộc Văn Đồng nhận lấy.

Bánh là Vạn Nguyên bảo mua, nó rằng Giang Hà thường mua đem đến trường để ăn sáng.

Ừm.

 Văn Đồng cầm lấy, cũng từ chối ý của nên bỏ túi bóng gấp gọn phần giấy gói làm động tác mở đôi cái bánh. Thấy món nộm, chỉ rau thơm kèm ớt miếng và phần nhân thịt và phần sốt thơm béo cầm lên c.ắ.n xuống, nhai nhai.

Đông Phong đang nhai bánh trong miệng, tiếng lạo xạo của thịt nướng cháy thành than khiến nhíu mày. khi liếc khẽ, sang cạnh, thấy nụ mỉm môi của Văn Đồng thì trong lòng chợt thấy vui vẻ. Miếng bánh thơm mùi thịt lợn nướng xém bỗng nhiên chẳng còn mùi khét nữa.

Hơn mười giờ ở góc sân bóng cây nhà hàng xóm phủ bóng mát, cái lò nướng than làm từ sắt chút hoen gỉ đang nghi ngút khói mùi thịt nướng. Trên vỉ sắt một bên sườn lợn gần chín bên đang chảy mỡ tong tỏng xuống phía , bên còn thì đặt những con tôm sú ướp muối ớt, xiên que nướng, đang dần đổi thành màu đỏ.

Đông Phong đang tự nướng, còn hình tượng giám đốc công ty nghìn tỷ, Đông Phong mặc quần lửng, áo polo, chân đôi tổ ong buộc dây, mồ hôi nhễ nhại một tay cầm cái quạt giấy phành phạch quạt than, tay còn dùng kẹp đảo thịt giữa cái sân nhà, nó đời, mà nó bụi bặm.

Trong bếp Văn Đồng nhấc hai con tôm hùm bông, cùng bốn con cua hấp chín đỏ au từ trong nồi hấp đĩa. Rót chai nước chấm mà khi mua hải sản tặng bát, dọn mâm cùng với bát đũa bê lên nhà. Thấy tôm cua to như thế là đầu, Giang Hà phấn khích bỏ dở ván cờ chạy đến bên bàn cơm oa oa thích thú.

Bố ơi, con tôm to quá .

Ừ, hấp xong còn nóng, đừng sờ kẻo bỏng da con nhé. Hai đứa lấy cốc và đá lên cho bố .

Vâng ạ.

 Văn Đồng , theo hai đứa nhỏ kéo tay xuống bếp, câu cầm một cái đĩa thật lớn đem ngoài xuống bên cạnh Đông Phong tránh cho khói tạt khẽ lên tiếng.

Anh rửa mặt cho mát, để nướng nốt cho.

Có thể vì quá nóng, Đông Phong từ chối ý giúp đỡ, liền luôn dậy. Nhận lấy quạt giấy cùng kẹp inox, Văn Đồng khẽ lắc đầu. Gắp sườn nướng chín bỏ trong đĩa. Bỏ nốt mấy con tôm còn trong thau nhựa lên vỉ sức quạt than hồng rực. Nước ướp từ tôm chảy xuống tức khắc làm khói trắng xèo xèo bốc lên mùi khói than lẫn vị bốc lên khiến nghiêng đầu để khỏi rát mặt.

Quạt quạt, lật lật thêm mười phút, khi con tôm cuối cùng đặt đĩa, Văn Đồng mới thấy Đông Phong tóc còn ẩm trong nhà. Có lẽ nóng quá nên tắm qua tự nhủ, nhưng chợt nhớ trong cái phòng tắm treo quần áo mặc hôm qua còn giặt, và chiếc khăn tắm màu kem chờ giặt cùng quần áo cũng treo trong .

Chắc khăn hôm qua hai bố con dùng qua nhỉ.

Tự lẩm bẩm mỉm , dùng nước dập bỏ than cháy dở, bỏ ý nghĩ tưởng tượng về biểu cảm phong phú khi chuyện cái khăn tắm bê đĩa trong nhà.

Tiếng coca xì dài một tiếng khi mở nắp, Văn Đồng gắp sườn nướng bát hai đứa nhỏ khẽ .

Ăn sườn , uống ít nước ngọt thôi để bụng còn ăn hải sản nhé.

Dạ.

Cầm miếng sườn nướng mềm mọng khi c.ắ.n còn tứa nước thịt thơm béo lên ăn ngon miệng, hai đứa nhỏ hi hi tới híp mắt cúi đầu hút một ngụm coca ăn tiếp. Văn Đồng vội, gắp một xiên thịt nướng kẹp rau củ đặt bát Đông Phong nhưng gì.

Bàn tay nhỏ chút chai sần đưa đến cầm một con cua còn ấm, đem chân và càng bẻ hết để xuống mâm, Văn Đồng bỏ yếm bóc mai tách phần cua làm hai. Bỏ phổi và phần nội tạng cua, cầm kéo để sẵn cắt vòng quanh cua dùng đầu đũa gẩy thịt cua bát.

Chân cua cắt hai đầu theo các khớp, phần thịt cua chắc ngọt theo mỗi cái đẩy rớt xuống dần dần chất đầy cái bát nhỏ ăn cơm. Làm mãi đến khi cả bốn con cua chỉ còn bộ giáp xác bỏ một góc mâm Văn Đồng mới cầm đũa lên định gắp một miếng sườn thì chợt giật .

Cậu ăn , bóc .

Đông Phong trút năm sáu con tôm sú nướng, bóc vỏ sẵn bát của . Đôi bàn tay dày rộng với những ngón tay thon dài bốc một con tôm khác lên bóc thả bát của Giang hà.

Chấm con tôm sú chén nước chấm Văn Đồng đưa con tôm miệng nhai nhai mấy cái nuốt xuống. Cậu gắp phần thịt cua bóc bát mỗi buông đũa. Cầm con tôm hùm bông lên bẻ rắc một cái, đầu và tôm liền tách rời lộ phần thịt tôm chắc mẩy trắng bóc còn chảy nước.

Cậu vẻ am hiểu cách ăn hải sản nhỉ?

Đông Phong gắp cái phần thịt càng cua nguyên miếng đưa lên miệng khẽ hỏi.

cũng mười năm là con ngư dân, đối với chuyện bóc cua bắt tôm như còn thì quả thật mất mặt dân làng chài lắm.

Vậy là gốc ở đây ?

 Văn Đồng lắc đầu, đem cái tôm bỏ chỉ lưng cắt thành miếng ăn để đĩa, đáp .

Bố ở một tỉnh ven biển, làm nghề chài lưới, năm chín tuổi thì thuyền gặp bão, bố gồng gánh nên bán hết đất đai bên chuyển về chỗ thuê đất làm đào. kinh nghiệm , là dân xứ tới đây họ hàng, nhanh nhà rơi cảnh nợ nần. Mẹ làm công ty, ở tỉnh xa, bố thì ở nhà làm thuê cho trong xóm.

 Văn Đồng khựng , thành thục bẻ cái râu tôm lấy một miếng thịt dài ngoằng khiến Giang Hà thích thú. Cậu bé há miệng để bố đút, miệng nhỏ lúng búng thịt nhai lắc lắc đầu nhỏ trông cực đáng yêu.

Rất lâu , thấy tôm cua tươi như . Chắc cũng mười hai năm , cuối ăn cua tôm tươi như sinh nhật mười năm tuổi.

Đông Phong buông đũa, im lặng động tác bẻ chân, bẻ râu tách thịt thuần thục của Văn Đồng lòng nhói đau âm ỉ. Bất giác đưa một tay lên chạm nơi giữa n.g.ự.c bất chợt đau nhói, nhớ đến tài liệu ngày hôm qua trợ lý gửi đến cho . Lại sự bình thản của mặt lòng càng đau hơn nữa.

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

Mặc dù tôm, cua nhiều thịt, nhưng thích ăn con tôm tích hơn.

Tại ?

Dù thịt khó gỡ nhưng vì đặc tính thịt của nó sẽ tan lúc hấp chín nếu còn tươi, nên dù đắt khó ăn, nhưng những thực sự thưởng thức sẽ chuộng loại đấy hơn, vì độ ngọt của thịt và dai của thịt nó là cái gì đấy khác với tôm thông thường.

Đặt phần thịt tôm trắng nõn xen chút màu đỏ cam bát của Đông Phong, Văn Đồng dịu dàng. Sự dịu dàng, bình thản khẽ hiện lên trong ánh mắt, khiến Đông Phong bất giác theo, ăn một miếng thịt tôm khẽ .

, Lần tới sẽ mua thêm cả tôm tích, để thoải mái ăn nhé.

Cảm ơn .

 

Loading...