Tuyển tập đường và thủy tinh chung một cái hũ - Dưới tán phượng già, ông tơ bà nguyệt se duyên đôi ta. - Phần 1: dưới tán phượng già, ông tơ bà nguyệt se duyên đôi ta.

Cập nhật lúc: 2026-03-18 19:14:09
Lượt xem: 14

Bíp bíp bíp...

Toe toe toe...

Cánh cổng sắt trường tiểu học A ở thị trấn theo lực đẩy của bảo vệ già đẩy , tiếng ken két rít lên làm nhói tai những lớn đang chờ con cháu tan học.

Nắng chiều đỏ như lửa, phượng già tán rộng nghiêng bóng rủ. Từng chùm hoa đỏ rực xen chút sắc vàng trắng của cánh hoa phượng thứ năm mọc thẳng làm cho tâm thấy nhộn nhạo. Trẻ nhỏ ùa như kiến vỡ tổ, từng chiếc đầu nhỏ với mái tóc đen nhánh, mặc quần vải tối màu, áo phông cổ, nhiều màu sắc di chuyển nhanh chóng ngoài cổng.

Phụ ngóng cổ để tìm con nhanh nhất, trẻ nhỏ đứa lao như tên b.ắ.n đến bên phụ nhưng cũng đứa thong thả bộ như bé mắc áo phông màu vàng chanh, quần vải tối màu, chân xỏ đôi giày thể thao màu trắng chỉ xách theo một cái túi vải nhẹ tênh từ từ cổng.

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

Hà, bố ở đây .

Văn Đồng mặc quần kaki áo sơ mi còn mới khu vực chờ của phụ vẫy tay lên tiếng. Cậu bé cái tên Hà chính là tả rằng thong thả tan học khi nãy. Nghe thấy tên của , ngẩng đầu lên về phía âm thanh gọi.

Đôi mắt với đồng t.ử màu lam nhạt, hàng mi dài trắng cong vút cùng màu với đôi mày vầng trán nhỏ hiển hiện rõ ràng. Nhấc cái mũi đang đội đầu, mái tóc dài ngang lưng tựa thác nước chảy siết bung xuống thẳng tắp. Làn da trắng hồng khuôn mặt nhỏ phát sáng nắng chiều thu hút bao ánh .

Bố, hôm nay bố về sớm ạ?

Đi đến bên chiếc wave alpha màu trắng còn mới cứng, Hà vui vẻ cạnh trai chỉ chừng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi cất tiếng hỏi.

, hôm nay là ngày cuối đến trường của năm học mà nhỉ, nên hôm nay bố xin về sớm, đến đón con trai nhỏ của bố ăn gà rán nhé.

KFC jollibee thế ạ?

Nhận lấy chiếc mũ bảo hiểm, Hà tự đội lên, còn cầm cái mũ mềm rộng vành gập gọn cái túi vải của . Bé lễ phép đưa túi cho bố của vòng qua bên trái trèo lên xe.

Con ăn ở ?

Văn Đồng , treo túi xách của con móc khóa, chân chống vững chờ cho con định mới khẽ khởi động xe máy để rời .

Chiếc xe máy của hai bố con Văn Đồng và Giang Hà dừng vỉa hè một cửa hàng KFC và cùng lúc với một chiếc BMW 5 series màu xanh đậm dừng ngay sát mép vỉa hè. Giang Hà nhảy chóng xuống xe, bé tháo mũ bảo hiểm đưa cho bố qua một bên chờ.

Trên chiếc xe ô tô sang trọng một nam cao lớn tuổi ngoài ba mươi lăm, khuôn mặt nam tính, mạnh mẽ, mặc âu phục chỉnh tề mở cửa bên ghế lái xuống. Cửa xe mở , hàng ghế phụ một bé mặc đồng phục của trường tiểu học thị trấn đang , mặc áo màu đen, màu sắc của khối lớp cuối cùng của tiểu học. Cậu bé xuống, ngoan ngoãn chờ nam đóng cửa mới để .

Anh Nguyên.

Giang Hà đang chờ bố treo mũi thì cất tiếng gọi, chiếc xe sang xuống tên Nguyên liền mỉm , cơ thể mười tuổi mà cao gần bằng Văn Đồng chạy tới bên cạnh bé giọng vui vẻ lên tiếng.

Hà cũng ăn gà rán ở đây ?

Dạ ạ, nay bố em đưa em đây .

Giang Hà , đôi con ngươi trong vắt tới bố khẽ .

Bố ơi, đây là Nguyên, chung đội tuyển học sinh giỏi với con ạ.

Chào cháu, chú là bố của Giang Hà, trong trường hãy giúp đỡ em hà nhiều hơn nhé.

Dạ ạ, cháu chào chú, cháu là Vạn Nguyên học sinh lớp năm a1 ạ.

Văn Đồng treo xong mũ bảo hiểm của hai bố con liền chào bé bạn của con . Cậu nở một nụ tựa nắng xuân nóng gắt, nhỏ cong xuống đưa một tay . Vạn Nguyên , bé với hàm răng hết trắng đều ngại ngùng chìa bàn tay non mềm với cục chai nổi ở ngón giữa bắt tay Văn Đồng.

Cháu đến ăn gà rán phụ của cháu .

Dạ...

Chào là phụ của cháu.

Chưa để Vạn Nguyên hết lời, giọng nam trưởng thành chững chạc vang lên đều đều. Mùi nước hoa nam tính chút gay gắt quyện với hương cơ thể đàn ông trưởng thành khiến cho Văn Đồng chút choáng nghợp. Người mặt đây là Đông Phong, Giám đốc của công ty The Rising East Sea, và công ty nhỏ nơi đang làm việc thời gian nhận thầu thi công khách sạn cao cấp và phụ trách chính dự án .

Đông Phong khi cởi bỏ áo khoác ngoài bỏ xe, khi ngoài chiếc áo sơ mi với phần cổ áo cà vạt thắt kín , chiếc gile bó sát với phần vải bóng chói may lưng cùng màu với cái quần âu đắt tiền dù cho hoạt động cả một ngày vẫn thấy dấu hiệu của sự nhăn nhúm.

Chào Phong, cũng đưa con ăn gà rán đấy ạ.

Nhận mất lịch sự khi cứ chằm chằm như thế, Văn Đồng , thái độ cũng quá đề cao mặt khẽ lên tiếng.

, đây là con trai của ? Cháu mấy tuổi .

Đây là Giang Hà, thứ ba trong đội tuyển học sinh giỏi ạ.

Vạn Nguyên nhanh miệng trả lời, nắm lấy bàn tay trắng nõn nà tựa như lòng trắng trứng gà khi luộc chín đưa lên, cái vòng tay bằng nhựa dẻo dòng chữ đội tuyển hsg trường tiểu học thị trấn bằng màu trắng in nổi hiện khớp với cái vòng tay của bé thì là tự hào.

Vậy , thì bé tóc trắng mắt xanh con kể là ?

Vâng ạ.

Chào cháu ch... bác tên là Đông Phong, vui quen với cháu.

Đông Phong quỳ một gối xuống nền gạch, cơ thể cao lớn cao một mét tám mươi tám khi quỳ chỉ cao tới ngang cằm của Giang Hà. Bàn tay lớn đưa lên, khi bàn tay trắng trẻo nhỏ nhắn nắm lấy chỉ nắm ba ngón tay của mặt, khẽ .

Đằng nào hai đứa cũng là bạn, thôi thì gặp ở đây, chúng bốn cùng chung một bàn nhé.

Không phiền và cháu là ạ.

Văn Đồng từ chối, định nắm tay con trai lùi mới và Vạn Nguyên thì bé mười tuổi nhà họ Hải nhanh tay hơn kéo Hà Nguyên . Đông Phong theo hai đứa nhỏ lên hiệu để còn theo cùng.

Cửa kính đẩy , mùi dầu mỡ chiên rán quyện cùng hương thơm ngọt của bánh trứng, trong quán khi phụ và trẻ nhỏ khá nhiều. Tiếng gọi đồ, thêm bớt vài thứ, tiếng trẻ con ha ha đùa khi gọi khoai tây chiên với vị yêu thích tràn đầy gian kín.

Hai đứa trẻ xếp hàng, ai vì mái tóc trắng, đôi mắt xanh và làn da trắng đến kỳ lạ của Giang Hà mà ngừng việc đang còn dang dở để tò mò, chi cũng chỉ là vài phụ đang xem điện thoại trông con cái chút kinh ngạc khi Giang Hà xong thôi.

Văn Đồng ngay Vạn Nguyên, Đông Phong thì cùng, dáng cao lớn, trai trưởng thành xếp hàng trong gian phụ trẻ nhỏ chút hút mắt. Chỉ Là Văn Đồng chút để ý cứ thế chăm chú hỏi con trai và bạn của con ăn cái gì.

Còn ba lượt nữa là tới lượt của họ gọi đồ. Sau khi xác nhận con biển led nhấp nháy giảm một Văn Đồng liền bảo hai đứa trẻ lên tầng tìm chỗ còn hai gọi đồ. Tới lượt họ gọi đồ, nhân gọi món khi chào xong liền giới thiệu các suất ăn cũng như chương trình khuyến mại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyen-tap-duong-va-thuy-tinh-chung-mot-cai-hu-duoi-tan-phuong-gia-ong-to-ba-nguyet-se-duyen-doi-ta/phan-1-duoi-tan-phuong-gia-ong-to-ba-nguyet-se-duyen-doi-ta.html.]

chả bao giờ tới những nơi như để ăn uống, Đông Phong ngay lập tức lùi một bước, cánh tay nâng lên hiệu để Văn Đồng quyết định. Cậu tiến lên phần ăn và lượng cũng như yêu cầu gia giảm cho nhân viên ,đặt xong phần cho hai trẻ một lớn Văn Đồng sang cất tiếng hỏi.

Anh ăn gì đó ?

Đông Phong cái menu chạy bằng tivi nhấp nháy phía một lượt chọn liền hướng Văn Đồng lên tiếng.

Gọi cho phần giống như của cũng .

Được.

Văn Đồng khi nhân viên xác nhận món câu gật đầu xác nhận.

Của hết bốn trăm sáu mươi ba nghìn khi giảm giá ạ. Anh màn hình sẽ thấy ạ.

Cho thanh toán chuyển khoản nhé.

Vâng ạ.

Bật điện thoại lên để thanh toán thì một chiếc thẻ ngân hàng màu vàng của một ngân hàng lớn đưa tới mặt, giọng nam trưởng thành đều đều vang lên.

Quẹt thẻ .

Thưa máy pos của tiệm hôm nay đang vấn đề, nên vui lòng chuyển khoản hoặc thanh toán bằng tiền mặt giúp bọn em với ạ.

Đông Phong quê mùa, khi nãy vì điện thoại hết pin lười cầm ví tiền nên chỉ lấy mỗi một cái thẻ để thanh toán, khi nhân viên thế cánh tay chắc khỏe lớp áo sơ mi đắt tiền liền vô thức cong . Văn Đồng bật ứng dụng ví điện t.ử lên khi quét mã, chọn thêm một cái voucher online tiền thanh toán. 

Tiền trong điện thoại trừ, một hóa đơn giấy chạy , nhân viên bê khay chứa nước, gà rán, khoai tây lên tiếng.

Muỗng dĩa thì ngay tại bàn sẵn, tương ớt tương cà, giấy ăn thì dùng bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, tránh lãng phí. Hóa đơn của còn bánh trứng và mực chiên thì quán sẽ bưng lên tận nơi ạ. Xin cảm ơn, chúc quý khách dùng bữa ngon miệng, xin cảm ơn.

Có hai khay đồ ăn, Văn Đồng bưng một khay, và Đông Phong bưng một khay, hai tiến đến chiếc cầu thang sắt uốn cong hình xoắn để lên. Văn Đồng dáng nhỏ con, tới quán vài nên quen lối cầu thang , , lúc lên đến nơi xuống thấy Đông Phong vẫn đang khom lên chút chậm thì mỉm đến chỗ con trai và Vạn Nguyên .

Vừa thấy đồ ăn, hai đứa nhỏ hoan hô vỗ tay ngừng, Văn Đồng đặt khay nhựa xuống bàn, lấy hai đĩa gà rán giòn cùng với khoai tây vị cà chua bàn cho hai đứa. Đến khi lau xong muỗng dĩa thì Đông Phong mới quần áo chỉnh tề nhưng trán ẩn hiện mấy hạt mồ hôi mới xuất hiện.

Ngồi xuống chiếc ghế sắt chỉ cao đến tám mươi phân, với đôi chân dài hơn một mét của Đông Phong liền cảm thấy thoải mái.

Văn Đồng ngay tức thì nhận sự khó chịu của nam mặt, chọn hỏi xem thấy khó chịu dậy đến chỗ nhân viên quản lý gì đấy . Bóc giấy gói chiếc hamburger với phần thịt gà mềm mọng đưa qua, Văn Đồng khẽ lên tiếng.

Tôi nhờ nhân viên xuống tầng lấy lên một cái ghế cao hơn , ăn cho nóng.

Cảm ơn .

Nhận lấy món ăn nhanh mà từ lúc nghiệp ăn , Đông Phong Văn Đồng vui vẻ ăn chuyện với hai đứa nhỏ mới chậm rãi đưa lên miệng c.ắ.n xuống một miếng.

Ngấy.

Đấy là điều duy nhất nghĩ trong đầu lúc .

Lại c.ắ.n thêm một miếng Đông Phong nhai hỗn hợp từ thịt rau và tinh bột tưởng chừng nhai sáp. Cốc coca lạnh buốt vẫn còn ga lăn tăn bề mặt khi trở thành nguồn sống. Đông Phong uống một ngụm tống khứ thứ trong miệng cùng với nước xuống dày, lịch lãm đặt cả hai xuống, cất tiếng hỏi thì nhân viên đem ghế đến cắt ngang.

Văn Đồng chủ động bắt chuyện, đối với nam lịch lãm, trai mặt mối quan hệ của cả hai chỉ dừng bỏ tiền và kẻ làm thuê cho trả tiền. Trên công trường cả hai gặp vài , ấn tượng của Văn Đồng về Đông Phong là một siêu cực kỳ cực kỳ khó khó khó tính.

Việc hôm nay gặp mặt là ngoài ý , cũng tranh thủ chuyện thêm một tí với nam đang ở đối diện.

Nhân viên quán rời , Đông Phong ghế thấy thoải mái hơn ít, ý định chuyện khi nãy còn cũng ăn thêm gì nữa, chỉ im lặng từng động tác ân cần chăm chút cho con trai của Văn Đồng.

Thấy Đông Phong ăn nữa, Văn Đồng lấy phần khoai tây nguyên bản từ phần ăn của để sang cho hai đứa nhỏ, chúng nó tươi , ăn chuyện, những câu chuyện của trẻ nhỏ đơn thuần đến nỗi lớn cũng thấy lòng nhẹ nhõm nhiều.

Ăn xong, về cũng hơn một tiếng. Hai lớn nhiều chỉ một cái gật nhẹ lời chào. Hai đứa nhỏ thì bịn rịn hơn, chúng khoác vai bá cổ, mà Vạn Nguyên khẽ xoa đầu của Giang Hà, mái tóc dài trắng buộc khi chút rối và vài lời dặn dò khiến lớn xong chỉ phì .

Hai chiếc xe cùng khởi động, hai đôi bàn tay vẫy chào, Đông Phong lái xe về nội thành, còn Văn Đồng cầm lái đưa con về ngôi nhà cách mười cây .

Căn nhà nhỏ của hai bố con Văn Đồng ở một xóm ngoại thành, nơi ruộng đất chỉ để trồng đào nên tên là xóm Đào Hồng. Căn nhà của hai bố con ở giữa làng, nhà ngay cạnh con đường bê tông mới đổ, bên cạnh là mương nước và phía là ruộng đào của dân.

Căn nhà cấp bốn xây từ xưa lợp mái, gian bếp ngang với cánh cửa gỗ như chỉ đụng là rớt vẫn còn lớp mái ngói. Sân gạch đỏ, ngay cạnh lối là cái vườn nhỏ. Cây vải thiều  lớn trĩu quả, bên là vài luống rau đúng mùa đang độ tươi .

Xe tới sân, Giang Hà cũng khép cổng xong , bé cởi mũ bảo , đến bên cái giá ngắn tường kiễng chân lên trao mũ. Cửa nhà mở ngoài bộ tủ, bàn ghế bằng gỗ cũ đặt thẳng cửa nhà thì bên trái căn nhà là cái giường gỗ ọp ẹp chỉ rộng một mét rưỡi trải đệm, một nhôm hai cánh đựng quần áo và chiếc bàn học qua là mới nhất trong nhà đặt đối diện giường.

 

Chiếc quạt nước đặt trong góc nhà, mới về nhà Giang Hà ngay tức khắc cắm điện bật lên. Quạt công suất lớn, gió u ù thổi vài sợi cước bay cái đầu nhỏ của Giang Hà bay bay phần phật. Văn Đồng bộ quần áo ở nhà cầm chổi quét sân nhà. Nắng cuối ngày vẫn nóng, bầu trời hướng tây đỏ rực lửa tiếng chổi lá soàn soạt vang trong sân nhà, Văn Đồng quét xong sân nhà thì Giang Hà cũng cầm một cốc nước mát lạnh.

Bố ơi, bố uống nước nhé.

Bố xin, con xem lấy quần áo tắm, đêm nay cần làm bài tập nữa nhé, con lấy máy tính của bố mà xem phim.

Văn Đồng uống xong cốc nước thấy sảng khoái hơn hẳn. Thấy bố uống xong Giang Hà đưa đôi bàn tay nhỏ lên tiếng.

Vâng ạ. Bố đưa cốc con cầm trong ạ.

Văn Đồng đưa cốc cho con, đứa con tự sinh ngày càng ngoan ngoãn thì mỉm hạnh phúc. Cất chổi lá trong gian bếp, Văn Đồng lấy rổ tre đến bên gốc vải. Vải thiều nhà là cây chín sớm, khi những chùm quả vàng xanh ẩn hiện trong từng tầng lá xanh đậm.

Văn Đồng hái vải, với những cành vải thấp là là hái một ít đem rửa sạch bỏ cuống bỏ ngăn mát tủ lạnh. Tối trong căn nhà cấp bốn điều hòa, tiếng quạt nước ù ù hòa cùng tiếng , chiếc máy tính xách tay đời vài năm bộ phim hài web lậu đang phát. Hai bố con nhà Văn Đồng ăn vải xem phim mặc cho bên ngoài trời nổi giông gió, ếch nhái ộp oạp ở ngoài mương nước.

Nội thành đang mưa, cơn mưa rào một dấu hiệu báo trong bầu trời đêm ào ào trút xuống. Căn nhà ba tầng tầng hầm bên ngoài bình dị trục đường chính của nội thành. Chỉ một tiếng bíp, điều hòa thông minh tự điều chỉnh nhiệt độ khi nhiệt độ giảm xuống, tiếng động gì, cả căn phòng mát mẻ chỉ còn ánh đèn ngủ mờ mờ.

Có tiếng ngáy nhỏ, chiếc giường gỗ chăn đệm họa tiết hình xe ô tô, Vạn Nguyên ngủ, bé và bên mép giường khuôn mặt hao hao, một cái nhíu mày thoạt trông càng giống.

Không tiếng động, bên mép giường khi vuốt mái tóc đen ngắn củn của đứa nhỏ liền lên khỏi phòng. Đông Phong mặc đồ ngủ bằng lụa màu xám nhạt, lướt qua phòng thang máy lên tầng ba. Một khu vườn nhỏ hoa hải đường nở rộ hiện khi cánh cửa kim loại mở. Loài hoa tựa mỹ nhân kiêu sa nhưng chút hương thơm đang thì nở trái mùa, Vàng đỏ hồng trắng bốn màu hoa đặc trưng thi khoe sắc, Đông Phong đến bên bộ bàn ghế đặt ở giữa sân thượng, lớp kính trong suốt đèn điện chiếu sáng.

Mưa rơi bất chợt, từng hạt mưa văng xuống lớp kính cường lực kêu lên lộp bộp, tựa như cái thứ đang thì đập để duy trì sự sống cho một cơ thể. Thoải mái tựa thành ghế, Đông Phong nhớ đến nụ dịu dàng khi con ăn vui vẻ của Văn Đồng thì bất giác , nụ dịu dàng của đàn ông khi yêu mà hề .

 

Loading...