Tuyển tập bốn mùa - Xuân - Chương hai chấm một: Trên trời rớt xuống một nam nhân, mê trai đầu thai có hết???

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-20 17:39:46
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

chuẩn tinh thần nhưng khi hút mạnh một vô tận lơ lửng, lửng lơ một mảnh bám víu Nghiêm Khắc Định cũng chút hốt hoảng nhưng đa phần vẫn là vô định, mơ màng. Không qua bao lâu, khi những tia sét trắng bất định xẹt sáng lên khiến Nghiêm Khắc Định từ tư thế trôi dạt liền từ từ xoay chuyển về tư thế thẳng trong .

Trong tưởng chừng như bất tận, những hình ảnh quen của quá khứ lượt hiện chầm chậm tan biến. Nhìn quá khứ qua từng khung hình chợt hiện chợt tắt, Nghiêm Khắc Định như đang tự xem những câu chuyện cuộc sống từ thuở bé tí đến thời điểm bắt đầu hút nơi đây.

Nghiêm Khắc Định mỉm , nụ kéo lên từ hai bên mép những chuyện hài dở trong cả một đời . khi chớp mắt một cái, kịp nghĩ ngợi, thì gian vốn tưởng vô tận liền vỡ vụn, từ cao xác định Nghiêm Khắc Định đối mặt với cái gọi là rơi vô định.

Khi hết hoảng loạn vì cách đưa đến nơi ở mới của vị Diêm Vương nọ, Nghiêm Khắc Định dùng đôi mắt đời hơn ba mươi năm sống đời xuống phía . Lần nữa dụi mắt xác nhận rằng bên lấy nổi một vũng nước chứ đến ao, hồ, sông thì Nghiêm Khắc Định thu nụ khóe miệng, biểu cảm khuôn mặt từ đang thì hớn hở dần chuyển sang tuyệt vọng.

Cuộn nhắm mắt , cảm nhận từng tiếng gió rít qua tai. Trong đầu Nghiêm Khắc Định khi ngừng nghĩ đến khi va đập với cái gọi là vật thể cứng phía bên thì bộ dạng sẽ . Vỡ đầu, gãy tay chân, cơ thể vặn vẹo biến dạng, sẽ gặp Diêm Vương, sẽ sẽ khiếu nại, đưa nơi khác.

Chỉ trong vài giây ngắn, tất cả những dòng suy nghĩ ngừng xuất hiện trong não khiến Nghiêm Khắc Định bất mãn vì chất lượng dịch vụ mà địa phủ cung cấp. Không còn hy vọng gì gọi là thể sống tiếp, vì cuộn cố điều chỉnh tư thế để đầu cắm xuống , khi Nghiêm Khắc Định vươn , dang tay chân thành hình chữ đại miệng há to, hét lớn.

Vốn tưởng sẽ âm thanh gì phát như cho nên khi chữ “A” đầu xuất hiện trong cổ họng liền khiến Nghiêm Khắc Định hốt hoảng. Đưa hai tay ôm lấy cổ họng và ngay đấy chữ a liền thế bằng một chuỗi âm thanh của sự va đập.

Rầm, loảng xoảng, lạch cạch, bịch bịch....

Một loạt các âm thanh phát khi Nghiêm Khắc Định rơi xuống và đáp xuống mái ngói của một căn nhà. Cú va chạm “nhẹ” làm cho những viên ngói trực tiếp đối đầu với Nghiêm Khắc Định dũng vỡ thành từng mảnh nhỏ, lộn xộn b.ắ.n lên trượt dài những đồng ngói bên cạnh, cuối cùng thì rơi xuống sân gạch phát những tiếng nặng trịch.

Không rõ vì lực hút nào, mảnh ngói văng xa đến cả hơn mười mét rơi trúng vại nước , khiến cho nó vỡ tan tành.

Bên căn nhà mà Nghiêm Khắc Định “đáp” xuống, là một nhà ba đang ăn bữa tối. Tiếng rầm đầu khiến cả nhà họ đều giật . Sau khi thấy cái vại cũng vạ lây gia chủ nhà xác nhận chính xác tiếng động là từ ngói nhà phát thì buông đũa.

Ngoài trời khi nhập nhoạng, bầu trời xanh xám kèm gió lạnh thổi qua, khiến những mảnh ngói vỡ rơi la liệt sân gạch trở thành thứ cản bước chân . Vị gia chủ ngôi nhà khi tránh hết những mảnh vỡ sắc nhọn chổng lên thì , nheo đôi mắt tinh tường lên nóc nhà, ông thấy đang bất động mái ngói nhà thì tá hỏa chạy lấy thang tre.

U nó gọi thầy lang , nọ vỡ đầu .

Lên tiếng thúc giục vợ kiếm thầy lang là Thầy Thiềm, khi leo lên nóc nhà và thấy cái thây hơn bảy mươi cân của Nghiêm Khắc Định trong tư thế chữ nhân, đầu m.á.u tươi chảy ướt ngói nhưng n.g.ự.c vẫn phập phồng thở thì hướng U Thiềm lên giọng gọi.

U Thiềm bên chồng thì hốt hoảng, lật đật chạy gọi thầy lang. Thầy Thiềm cùng con trai tên gọi Thiềm Giản Mẫn chật vật đưa xuống cũng gần nửa khắc đấy. Để Nghiêm Khắc Định lên cái chõng tre bên gian nhà , Thầy Thiềm kêu con trai lấy chậu nước với khăn vải sạch cầm đến.

Thằng tèo, bếp múc chậu nước ấm với cái khăn cầm lên cho thầy.

Có chút bất mãn với cách gọi tên của Thầy, Thiềm Giản Mẫn vùng vằng lấy nước. Đem khăn sạch cùng nước ấm đưa đến nhăn mày đưa khăn , lên tiếng.

Thầy con lớn đừng gọi con là Tèo nữa.

Thầy , đẻ thích gọi gì thì gọi.

Thầy Thiềm lấy khăn giặt ướt vắt khô, lau m.á.u mặt Nghiêm Khắc Định.  Máu đỏ lau hết một khuôn mặt trái xoan nam tính với ngũ quan ưa hiện .

Thầy ơi, tuấn quá. mà kiểu tóc với quần áo chút kỳ quặc.

 Lên tiếng là Thiềm Giản Mẫn đang thì dùng cái khăn vải khác lau m.á.u với bụi bẩn dính ở phần cổ của Nghiêm Khắc Định.

Thật kỳ lạ, nhưng đúng là tuấn, nhưng mà chảy m.á.u nhiều như biến thành thằng ngốc ?

Nghe con trai út cảm thán Thầy Thiềm khuôn mặt đang bất tỉnh chõng tre cũng buông lời cảm thán một tiếng. Lau xong phần mặt và gáy Thầy Thiềm đưa tay sờ lên mái tóc ngắn tìm vết thương như sờ mãi cũng thấy cái chỗ mà khiến thứ đỏ đỏ dính dính chảy .

Thật kỳ lạ chảy nhiều m.á.u như vết thương.

Thầy Thiềm lẩm bẩm, bàn tay vẫn ngừng mò tìm miệng vết thương.

Sao hả thầy?

Thấy thầy miệng lẩm bẩm tay đưa qua cái đầu tóc cắt ngắn thì Thiềm Giản Mẫn lên tiếng hỏi

Không, lấy cho thầy bộ quần áo, để , chứ m.á.u chảy dính hết áo quần .

Thầy đợi con một lát ạ.

Nói dứt câu, Thiềm Giản Mẫn xuống nhà , lấy lên một bộ đồ qua là cũ, màu áo nguyên thủy bạc nhiều, sợi vải trắng mộc vài chỗ tơi . nó vẫn giặt sạch sẽ, gấp gọn gàng. Uớm thử lên cái thể đang bất tỉnh nhân sự và thấy rằng quần ngắn một chút, Thiềm Giản Mẫn với Thầy Thiềm tặc lưỡi, loay hoay cởi bỏ bộ đồ đang mặc cơ thể của Nghiêm Khắc Định khỏi . Lột lấy lột để từ áo bên ngoài đến áo giữ nhiệt trong cùng, khi đến quần cả hai chút ái ngại, nhưng vẫn làm.

Sau khi lột bỏ cái quần nỉ ống dài, bao bọc bên ngoài phần khỏi cơ thể đang thì im. Cả Thầy Thiềm và Thiềm Giản Mẫn đều hết sức kinh ngạc khi thấy cái quần sịp calvin klein pha kè đang bao bọc bờ m.ô.n.g căng mẩy cùng cái con ciu của Nghiêm Khắc Định khiến nó nổi lên cồm cộm giữa hai chân. Nhìn cái quần sịp vải bóng loáng, khi sờ thì mềm mềm mát mát, dán sát cơ thể nhưng vẻ thoải mái khiến Thiềm Giản Mẫn khỏi thắc mắc lên tiếng hỏi.

Thầy ơi, con hỏi.

Hả?

Thầy nhiều tuổi hơn con, thấy thấy kiểu nội y như bao giờ ạ?  Con nhớ đóng khố cũng thể nào thoải mái như .

Thầy Thiềm gì, đôi mắt của ông liếc thằng con trai nhà tựa như g.i.ế.c nó vì hỏi cái câu ngớ ngẩn như . Thiềm Giản Mẫn thấy biểu cảm băm của sinh, nữa tới cái quần sịp co dãn , cảm thán thêm tiếng nữa, xuống giữa hai chân .

Nghĩ đến hiện tại bản đang “thả rông”, những lúc mặc khố vải dắt khe mông. Có khi vì một chút gì đó mà hưng phấn quá độ khiến vị trí giữa hai chân một túp lều nhỏ, thì khỏi suy nghĩ.

Thiềm Giản Mẫn trầm tư nhớ lúc bình thường, bản hầu như là mặc áo giao lĩnh, vạt áo rộng buông thõng thắt eo, thêm cả chiếc quần ống siêu rộng buộc bằng dây vải nên dù hưng phấn vẫn thấy. khi mặc đồ ngắn làm đồng thì ít bản cũng như nhiều trai tráng bằng tuổi rơi những cảnh chút khó xử.

Cùng suy nghĩ về cái quần sịp nọ còn cả Thầy Thiềm. Cả hai ngoài lau sạch m.á.u me Nghiêm Khắc Định vì vẫn ngừng đ.á.n.h giá về tính thực dụng của cái thứ bé tí .

Dứt khỏi suy nghĩ về cái quần sịp vải thun lạnh , cả hai xong quần áo cho Nghiêm Khắc Định liền cửa nhà hóng . Khi U Thiềm cùng thầy lang về tới, thầy lang là một đàn ông hình chút mập mạp dáng cao lắm quần áo là kiểu giao lĩnh bình dân màu chàm đầu đội khăn xếp tóc búi gọn đằng . Khuôn mặt quá ưa , răng cửa hàm hô, khuôn mặt hai bên má rõ do sẹo rỗ nghiêm trọng, nên thoáng qua chả ai nghĩ thể cứu .

Đèn dầu đua tới gần, qua thấy vị thầy lang vẻ như đang ăn cơm chiều thì gọi tới, ngoài cái gương mặt hàng ngày dùng tăm rửa mặt thì mép vị vẫn còn nguyên cục cơm trắng dính hàng ria lởm chởm. Theo thầy lang và U Thiềm là một đứa nhóc hình cao gầy, khuôn mặt sáng sủa. Đứa nhỏ mái tóc cắt ba chỏm, cao gầy mặc áo giao lĩnh màu nâu, hai bên ống tay áo vài miếng vá nhỏ, vai đeo hòm t.h.u.ố.c còn nách trái kẹp một đôi guốc mộc của lớn, cái đang sức hít lấy hít để khí khi chạy một hồi.

Thầy lang tăm* cuối cùng thầy cũng đến. 

Lên tiếng cũng như chạy đỡ tấm mập mạp đang thì chống tay nạnh thở dồn dập là Thầy Thiềm. Ông liếc đến vợ cùng đứa nhỏ phía hai cũng đang thở hổn hển ngừng là thể đoán U Thiềm vội vàng như nào. 

Ccccccho taaa tao....... bát nước.

Thầy lang thở hồng hộc, lên tiếng, giọng đứt quãng mãi mới thành câu.

Thầy nhà, thằng Tèo lấy cho thầy lang tăm bát nước.

Vừa Thầy Thiềm dắt tay thầy lang gian nhà bên . Thiềm Giản Mẫn chạy xuống bếp  cầm siêu nước và một cái chén đến. Vị thầy lang nọ cần khách sáo cũng chẳng lễ tiết liền cầm lấy cái chén hiệu rót nước, khi hai thầy trò thầy lang uống nước xong, nhịp thở cũng dần dà định, Thầy Thiềm mới lựa lời mở miệng .

Thầy lang tăm, khi nãy vợ chút thất lễ mong thầy thông cảm.

Hừ hừ.

Thầy lang tăm chẳng rõ đáp vẫn còn đang lấy nhịp thở chỉ phát âm đơn trong cổ họng. Thầy Thiềm thấy thầy lang phản ứng gì thì tiếp.

Chả là trong nhà ngã vỡ đầu, nên mới gấp gáp kéo thầy qua như .

Vỡ đầu, ai vỡ đầu, vợ chồng, con cái nhà mày ở đây chả nhẽ thằng con lớn nhà mày trượt chân ngã vỡ đầu ?

Vuốt vuốt n.g.ự.c cho xuôi khí, thầy lang dùng tông giọng chút dở nam dở nữ lên tiếng.

Là một họ hàng xa. Đang bên chõng, mời thầy đến xem bệnh. 

Ờ thì để tao qua, tao xem.

Thầy lang đến xuống bên mép chõng, thấy Nghiêm Khắc Định lau sạch sẽ thì “E hèm”hắng giọng một tiếng. Đứa nhỏ theo thầy lang đặt hòm t.h.u.ố.c lên chõng tre, mở nắp hòm lấy một cái gối nệm nhỏ, thành thục cầm cánh tay Nghiêm Khắc Định đặt lên, hướng thầy lang khoanh tay lên tiếng.

Con mời thầy chẩn mạch ạ.

Ừm, để .

Chăm chú bắt mạch cho đang chõng, thầy lang nhăn tịt đôi sâu róm trán biểu thị khó hiểu, Thầy Thiềm quan sát thấy biểu cảm khác lạ mặt thầy lang thì chút vội vàng lên tiếng.

Thầy lang tăm cho hỏi tình hình ạ?

Không đúng.

Trầm ngâm đôi chút thầy lang nhấc cánh tay bên còn lên tiếp tục bắt mạch. Thầy Thiềm thấy thầy lang đúng thì càng vội vàng.

Dạ chứ.....

Ngã vỡ đầu, vỡ ở .

Không để Thầy Thiềm hết câu thầy lang thả tay Nghiêm Khắc Định cho rơi tự do cái bụp lên chõng tre dùng hai tay vo vo cái đầu đinh ba phân của Nghiêm Khắc Định.

Vợ chồng mày đùa tao , vỡ đầu mà vỡ đầu.

Lần mò bới vạch một lúc thầy lang , hướng Thầy U Thiềm với tông giọng chua loét quát lớn.

Sao thể ạ? Thầy lang tăm xem xem a, chứ khi nãy giặt cả một chậu m.á.u đỏ tươi .

Máu m.á.u cái cục cứt, vỡ đầu cái kiểu gì mạch tượng bình , khí huyết sung mãm, mò đầu bới tóc chả thấy vết trầy da chứ đừng đến vỡ đầu.

Vừa thầy lang vò vò, bới bới tóc Nghiêm Khắc Định khẳng định bản lang băm.

Thầy lang tăm tin chậu m.á.u vẫn còn nguyên ạ.

Chỉ tay cái chậu nước để góc nhà đổ Thầy Thiềm khẳng định bản cũng điêu.

Đây đây vợ chồng mày đến mà tự xem, thở định, khí sắc khỏe mạnh, tao bới trụi tóc nó cũng miệng vết thương thì lấy bệnh. Mà mày cái nhịp điệu thở thấy giống đang ngủ hơn là ngã vỡ đầu .

Vừa thầy lang dùng tay vả bôm bốp, bôm bốp khuôn mặt của đang chõng, vả xong chỉ chỉ bờ n.g.ự.c săn chắc đang lên xuống đều đều tông giọng gắt gỏng như đàn bà đến tháng ngừng oang oang.

Thầy Thiềm thấy thầy lang nổi nóng liền hòa hõan lên tiếng.

Thầy nên xem chứ....

Xem xem cái con khỉ ý, vợ chồng mày đây tao gọi nó dậy cho xem.

Chả để Thầy Thiềm hết lời thầy lang kéo tay áo đến khủy tay dùng sức ấn huyệt nhân trung của Nghiêm Khắc Định, lực ấn mạnh đến nỗi làm cho đang bất tỉnh nhân sự hiện tượng từ từ tỉnh

Tỉnh , tỉnh kìa.

Lên tiếng là U Thiềm Thầy Thiềm cuối cùng là Thiềm Giản Mẫn  khi thấy Nghiêm Khắc Định từ từ mở mắt, dậy. 

Dải phân cách chuyển cảnh do lười chi tiết. Chuyển cảnh sang trưa ngày hôm .

Bụp bụp Thầy ơi, U ơi mở cửa cho con với.

Thầy nó cứ ăn , em mở cửa giọng như thằng Di nhà .

Đặt bát cơm mấy miếng cà nén cắt mỏng trộn tương cùng mấy con tép đồng rang mặn xuống chiếc mâm đồng, U Thiềm lên mở cổng tiếng gọi chút quen thuộc.

Lạch cạch vài tiếng, cánh cửa gỗ chút cũ kỹ gỡ then cài, đồng thời U Thiềm cũng cất tiếng hỏi.

Ai đấy, ai gõ cửa nhà đấy? 

U ơi, con Di đây.

Di con về giờ , mau nhà bên ngoài lạnh.

Mau chóng kéo đang bên ngoài trong nhà đóng cửa , U Thiềm hớn hở nhà vọng.

Thầy nó ơi, cái Tí nó về .

Từ trong nhà thấy Thiềm đang và miếng cơm chan canh rau luộc liền sặc mà ngừng ho dữ dội, Nghiêm Khắc Định thấy Thầy Thiềm thế cũng liền nhanh tay đặt bát cơm xuống sức đập đập lưng ông nhằm thông khí đường thở.

Thầy ơi thầy làm thế?

Nghe tiếng ho ngừng từng trong nhà vọng của Thầy Thiềm, Thiềm Giản Di liền chạy vội nhà, miệng hỏi ngừng.

Anh, về khi  nào ?

Thiềm Giản Mẫn thấy trai về đỗi kinh ngạc, xong vẫn nhanh tay kéo trai xuống ghế, bản thì bê mâm cơm để lên chõng tre bên gian nhà .

khụ khụ, Di ...khụ khụ về con.

Để con lấy nước cho thầy uống.

Nhanh chóng rót một bát nước nguội đưa tới Thiềm Giản Di hề để ý một khác vẫn đang sức vỗ lưng cho Thầy Thiềm. Nhận lấy bát nước từ tay con trai Thầy Thiềm định uống một ngụm thì một cánh tay của Nghiêm Khắc Định cản .

Không uống lúc , chờ một lúc nữa.

Cầm lấy bát nước từ tay Thầy Thiềm để lên cái bàn duy nhất trong căn nhà, Nghiêm Khắc Định đỡ Thầy Thiềm xuống ghế nghỉ ngơi, phía tay vẫn ngừng vỗ lưng giúp cho Thầy Thiềm thuận khí.

Thiềm Giản Di khi mới nhận trong nhà thêm một lạ, dùng đôi mắt khi nheo gần giống hai đường thẳng, chằm chằm Nghiêm Khắc Định với thái độ mấy thiện. Không là ai, cũng rõ tại thoải mái dìu đỡ sinh của như , Thiềm Giản Di sang phía u của , giọng mang sắc thái nặng nề cất tiếng hỏi.

U , cái là ai con gặp bao giờ?

Thì nhà cũng mới gặp hôm qua mà.

Thiềm Giản Mẫn lên tiếng trả lời U Thiềm, lúc tiếng họ khù khụ của gia chủ nhà họ Thiềm  cũng ngừng hẳn. Thầy Thiềm tự vuốt ngực, ông thẳng , Nghiêm Khắc Định khi mới lấy bát nước đưa cho Thầy Thiềm uống hai hớp nhỏ.

Uống xong miếng nước Thầy Thiềm vẫn hắng giọng đến ba mới thế lấy giọng bình thường. Cả nhà ai gì chỉ chăm chăm từng hành động của thầy và chờ đợi. Khi bát nước thấy đáy, sức lực Thầy Thiềm cũng trở bình thường.  Nhìn qua con trai lớn áo quần chút chỉnh tề Thầy Thiềm nhăn mặt lên tiếng.

Tí, đang làm về con?

Sáng ngày con gặp một cô làng mua gạo bảo nhà vật lạ rơi vỡ ngói, thầy trèo lên sửa ngã vỡ đầu nên là con xin nghỉ hai hôm về nhà xem

Cả nhà im lặng trố mắt Thiềm Giản Di nguyên nhân về nhà đột xuất.

Về tới nhà thấy Thầy U con cũng bớt lo .

Đứa nào vạ miệng thế . Thầy con vẫn đang khỏe vâm, ăn cơm còn sặc đây.

U Thiềm khi lên ghế bất mãn lên tiếng, đưa tay vỗ đùi bem bép vài cái bình bịch bình bịch cổng thở phì phò c.h.ử.i đổng.

Tiên sư cái nhà ăn điêu phét, mở mắt là hóng chuyện thiên hạ, thêm mắm dặm muối nhăng cuội, đường thì bốc phét chuyện ở nhà, về nhà thì tào lao chuyện ngoài ngõ. Chồng bà sáng ngày cày ruộng trưa về ăn cơm cùng vợ con mà mày độc mồm độc miệng chồng bà vỡ đầu là hả?

Như là thói quen, ai cản gọi U Thiềm nhà tất cả cái bàn dài, uống miếng nước chè xanh chuyện khác. Chỉ Nghiêm Khắc Định đầu chứng kiến cảnh như thì chút ngốc, hết U Thiềm về phía ba nọ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyen-tap-bon-mua-xuan/chuong-hai-cham-mot-tren-troi-rot-xuong-mot-nam-nhan-me-trai-dau-thai-co-het.html.]

Thế chuyện là thầy?  Người là ai ở trong nhà của ?

Thiềm Giản Di chỉ đang lấp ló ngoài sân lên tiếng hỏi.

Thì vật lạ rơi vỡ ngói đó. 

Thầy Thiềm nhấp ngụm nước chè .

Hôm qua đang ăn cơm chiều thì tiếng động nóc nhà, chạy thì thấy bất tỉnh, cả đầy m.á.u đấy. U mày chạy gọi thầy lang đến khám thì phát hiện vết thương, Thầy với U mày, với thằng Tèo c.h.ử.i một trận. 

Thế ngói vỡ là ạ?

Thì đấy, vật lạ trời giáng xuống, ngói vỡ hơn hai mươi viên. Sáng nay kêu thằng Tèo qua bên nhà ông thợ gốm dặn hơn hai mươi viên mai chở qua .

Nhìn theo hướng chỉ tay của Thầy Thiềm, Thiềm Giản Di mái nhà thủng một lỗ hình thì khỏi cảm thán. như thấy điều gì đó đúng liền lập tức phản ứng .

Khoan, thầy , vật lạ là ? Mà mà rơi lên nóc nhà thầy?

Haizzz... con xem tóc và mắt của xem. Chắc chắn một điều vùng .

Thầy Thiềm thở dài, rót chén nước chè đưa lên miếng uống.

Còn quần áo mặc lúc rơi vỡ ngói nhà cũng khác lạ.

Thiềm Giản Mẫn lên tiếng.

Lỡ như là nội gián của nước khác trộn thì ?

Thiềm Giản Di chút lo xa.

Không hẳn , rõ là ngốc.

Thiềm Giản Mẫn cảm thán, nhớ lúc trưa nay khi mà Nghiêm Khắc Định giúp đỡ nấu cơm trưa. Như một đứa trẻ lớn xác, Nghiêm Khắc Định cái gì cũng hỏi, những cái hỏi hỏi vài .

Ngốc??? 

Thiềm Giản Di vẫn nghi ngờ lời em trai , nhưng lúc U Thiềm khi c.h.ử.i mệt thì , rót một chén nước to tu một xuống ghế gác một bên chân lên tông giọng vẫn bức xúc lên tiếng.

Tiên sư cái con lắm mồm nhiều chuyện.

U nó thôi , cứ làm quá lên thế.

Sao tức cho đang sống sờ sờ mà ngã vỡ đầu. Lỡ như dân làng kéo đến nhà thăm hỏi thì phiền phức .

Ý tứ U Thiềm chắc chắn là ai, cả nhà ba cũng hiểu nên gì nữa. Nghiêm Khắc Định ngốc ngốc phía cả nhà một lượt định lên tiếng nhưng Thiềm Giản Mẫn cắt ngang.

Thầy, U, thế giờ tính ?

Biết tính , hôm qua vội cứu nên bảo là họ hàng xa .  

Thầy Thiềm chẹp lưỡi

Này gì ơi, là ai từ đến?

Thiềm Giản Di nhẹ nhàng lên tiếng hỏi, Nghiêm Khắc Định và Thiềm Giản Di đều đầu đối diện với sát như cả hai khựng đôi chút. Nhìn đôi mắt xanh ngọc của Nghiêm Khắc Định trong chốc lát gò má Thiềm Giản Di liền nóng ran, ửng đỏ, cả chút ngượng ngùng mà lùi phía nội tâm tiếng lòng ngừng gào thét.

“Ôi trời ạ mắt quá”.

Phía đối diện Nghiêm Khắc Định nội tâm cũng ngừng gào thét. 

“Con nhà ai mà như , thể tin . Ôi cái má c.ắ.n một miếng quá

Vô thức đưa tay đặt lên khuôn mặt trắng hồng của Thiềm Giản Di, Nghiêm Khắc Định khó khăn lên tiếng.

Đẹp quá. “làn da quá

Cả nhà sững , nhưng nhanh Thiềm Giản Di gạt bàn tay đang sức nhéo nhéo gò má của . Biết bản quá phận Nghiêm Khắc Định liền mở miệng khó khăn phát tiếng xin (Lưu ý: như thời gian câu chuyện Nghiêm Khắc Định hơn ba mươi tuổi nhưng mới ngày hôm qua).

Thầy, tên ngốc chuyện chậm chạp quá ?

Thiềm Giản Mẫn mặc dù là chứng kiến chuyện xảy nhưng vẫn giấu sự hoài nghi khi mà mỗi Nghiêm Khắc Định mở miệng chuyện. Thiềm Giản Di đá em trai một cái chút ngập ngừng lên tiếng hỏi.

Anh tên là gì? năm nay bao nhiêu tuổi. 

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

Tôi tên là Định. Ba mươi tư tuổi.

Nghiêm Khắc Định vẫn dùng giọng khàn lên tiếng. 

Anh Định, là từ đến?

Nghiêm Khắc Định trầm tư nên như nào thì đưa tay lên gãi đầu,lắc lắc, cả khuôn mặt tỏ vẻ ngờ nghệch. Cả nhà bốn họ Thiềm vẫn luôn từng biểu cảm mặt Nghiêm Khắc Định nhưng khi nhận vẻ mặt ngơ ngác, thấy rằng thì thôi.

Thôi, nhớ thì thôi. Sáng nay thầy chạy qua bên nhà trưởng làng.

Thầy Thiềm chép miệng lên tiếng.

Bác bảo ạ?

Bảo là cứ để ở nhà , ông sẽ trình báo với lý trưởng và quan huyện.

Có nguy hiểm quá thầy, dù giống như vùng .

Thiềm Giản Di bỏ ngại ngùng, lấy dáng vẻ xù lông lên tiếng. Cả nhà trầm lặng, U Thiềm rót chén nước uống một chép miệng lên tiếng.

Hay thôi cứ đưa lên huyện phủ.

Nghiêm Khắc Định ngay lập tức phản ứng.

Không... . Là nhớ gì hết.

Nghiêm Khắc Định lên tiếng phá tan bầu khí căng thẳng, cũng như cứu bản một phen. Với quả đầu cắt ngắn và bộ quần áo hiện đại, hiện vẫn đang xó xỉnh nào đấy trong gian nhà và giọng như em bé tập ,  thì Nghiêm Khắc Định chắc chắn rằng sẽ dân nơi đây coi là ngoại tộc. Đại bản đ.á.n.h mông, roi mây quất lưng.... mới tưởng tượng một chút thôi bản Nghiêm Khắc Định chút rùng mà vô thức đưa tay xoa xoa cặp đào bên , lưng. 

Chuyển cảnh ing~

Tý cầm rổ đồng nhổ mấy bụi lạc về cho u. Rồi xem luống rau mồng tơi, xem ăn hái một ít về nấu bát canh con.

U Thiềm đang cắt râu tôm bên chum nước thì lớn tiếng gọi.

Dạ, con ngay U ạ.

Từ gian nhà Thiềm Giản Di cầm một cái rổ tre cùng con d.a.o bãi đất bên cạnh.

Mẫn, lát cuốc đất xong ngâm chút gạo nếp tối đem qua bên bác cả xay bột nhé làm bánh khúc nhé.

Thiềm Giản Mẫn khi đang cùng với Thầy Thiềm và Nghiêm Khắc Định cuốc đất thì vui vẻ đáp .

Anh ruộng hái rau khúc ?

Ừ, ruộng hái thêm rau về ăn tối. 

Hái cả rau khúc mà đến tối , Tèo với con.

Thầy Thiềm đang đập những viên đất cục khi cuốc lên thì dừng lên tiếng.

Không con một lúc là về thôi, Thầy với em cứ làm ạ.

Cười một cái thật tươi Thiềm Giản Di cầm rổ về phía ruộng nhà ,Thiềm Giản Mẫn tiếp tục cuốc đất mà để ý rằng một khi nãy vẫn đang sàng đất thấy .

Thiềm Giản Di về phía ruộng cạn của nhà, khi một đoạn bằng sự nhạy bén phát hiện phía đang lén lút theo . Ngay lập tức chuyển hướng di chuyển,  Thiềm Giản Di vòng qua mấy con ngõ nhiều hộ gia đình sinh sống, qua đình làng nơi nhiều các bà cụ lớn tuổi thường ngày chờ còn mỗi ngày.

Vòng qua cái giếng làng với nhiều phụ nữ cùng nhược nam đang chờ gánh nước chuyện, qua bãi đất trống nơi đám trẻ đang đùa nghịch, tất cả đều chỉ chào hỏi bình thường càng khiến tâm trạng Thiềm Giản Di bứt rứt hơn.

Đến gốc đa cổng làng, thấy sắp vì chỉ cần qua gốc đa sẽ còn nhà dân nữa Thiềm Giản Di nắm chặt con d.a.o trong tay, chậm tới khi  cảm thấy phía gần thì bất ngờ dứt khoát phía hét lớn một tiếng.

Ai?

A...

Tiếng hai cùng vang lên một lúc, khi cái rổ tre tay Thiềm Giản Di chỏng trơ  im lìm nền đất. Cầm chắc con d.a.o bằng hai tay, chĩa mũi nhọn về phía con đang xụi lơ,ngơ ngác, hốt hoảng soãng soài đường đất. Nhìn kỹ đất là ai dùng giọng điệu chua ngoa lên tiếng.

.

Tôi..... Khắc.... khứa...

Nghiêm Khắc Định cả mặt tái mét khó khăn lên tiếng.

Sao ? Sao theo .

Thiềm Giản Di vẫn hạ con d.a.o xuống, quát lớn tiếng hỏi.

Thầy bảo. Bảo ...

Thiềm Giản Di nhăn mày khó chịu, hoài nghi mặt. Nghiêm Khắc Định khi vẫn im dám cựa quậy, đến cả cái thở mạnh cũng dám.

Quan sát từng hành động của nọ cũng như chờ đợi một lúc thấy Nghiêm Khắc Định ý định gì xa, lúc Thiềm Giản Di mới hạ con d.a.o xuống, đỡ Nghiêm Khắc Định dậy miệng cằn nhằn.

Anh ngoan ngoãn thành thật, đưa lên huyện phủ.

Không, ....

Nghiêm Khắc Định thấy hai từ huyện phủ thì ngay lập tức chột , nắm chặt cánh tay Thiềm Giản Di miệng ngừng .

Anh mau buông tay .

Không , . Xin , Di ....

Đẹp con khỉ, mau buông tay gọi làng đấy.

Không , sợ dao, ruộng....

Bị nắm tay đến phát đau Thiềm Giản Di liền lớn tiếng quát lên, một tay siết thì sức gỡ đôi gọng kìm đang siết chặt cánh tay của . Nghiêm Khắc Định ngốc, cái tay mà nắm là tay Thiềm Giản Di đang cầm con dao, thể vì khi nãy kích động quá nên quá sức.

Vì quá si mê vẻ của mặt mà Nghiêm Khắc Định vô thức theo Thiềm Giản Di tận nơi . Không lên tiếng gọi, chỉ lững thững như một thằng ngố theo cố ý đến gần.

Nghiêm Khắc Định đầu nếm trải cảm giác d.a.o kề sát cổ, cũng may thể cao lớn phản ứng nhanh lùi phía , nhưng nền đất đỏ khô trơn khiến cả thể mét tám trượt ngã sõng soài chăm chăm con mèo nhỏ mặt xù lông.

Bị thích dí d.a.o cổ, (kích thích vãi ò) thêm cú ngã trời giáng Nghiêm Khắc Định thừ cảm nhận nhân sinh, nơi bàn tọa và nền đất tiếp xúc phát tra từng trận ê ẩm làm cho đầu óc của Nghiêm Khắc Định tỉnh táo.

Chỉ một chút nữa thì phận đứa ngốc mà đang xây dựng bại lộ. Nhanh chóng lấy bình tĩnh, trong lòng Nghiêm Khắc Định thầm nhủ câu phóng lao đành theo lao,   đành giả ngốc, chờ cho đến khi sự hoài nghi trong lòng Thiềm Giản Di bớt xuống thì tiếp tục làm một thằng ngốc thật.

 

Nắm chặt cánh tay cầm con d.a.o của Thiềm Giản Di chịu buông, giả là thằng ngốc, một phần là để tránh cho con d.a.o nữa chào hỏi với cái cổ, phần còn chủ yếu Nghiêm Khắc Định tranh thủ tiếp xúc cận với Thiềm Giản Di một chút.

Rằng co chán chê một lúc khi cả hai mệt Thiềm Giản Di mới nhượng bộ chịu thua, khi Nghiêm Khắc Định thả tay Thiềm Giản Di thì thấy rõ dấu bàn tay hằn đỏ làn da trắng nõn chút biến tím của nọ thì tim hẫng một nhịp miệng bất giác lên tiếng.

Di...Di đau...xin

Không tới ba giây Nghiêm Khắc Định nắm cánh tay Thiềm Giản Di áp lên mặt,  nhưng vì dùng sức như khi nãy lúc Nghiêm Khắc Định nhẹ nhàng dùng sức đưa đến bên môi thổi nhè nhẹ.

Không , muộn mau ruộng hái rau.

Mặc cho cổ tay phát từng trận đau rát, Thiềm Giản Di nhặt cái rổ, giấu chút thẹn thùng, bỏ phía để Nghiêm Khắc Định như trời trồng một chỗ, bất động. Khi nãy hành động của Nghiêm Khắc Định định thực hiện dứt khoát nhanh chóng đến mức khi Thiềm Giản Di nhận thì Nghiêm Khắc Định xoa thổi vài .

Rút tay khỏi cái nắm tay nhẹ nhàng nâng niu của nọ Thiềm Giản Di vội nhặt rổ bước che giấu sự ngại ngùng trong biểu cảm khuôn mặt.

Nghiêm Khắc Định vài phút não bộ đình chỉ thì lấy ý chí, vội chạy đuổi theo Thiềm Giản Di, đến ruộng nhà Thiềm Giản Di mấy luống lạc héo nhổ mấy bụi bỏ rổ ngoắc tay kêu hiệu với Nghiêm Khắc Định kêu gần.

Anh vặt mấy bụi lạc con suối rửa sạch đất nhé.

Di ?

Nhận lấy rổ tre Nghiêm Khắc Định lên tiếng hỏi.

Tôi qua bên hái rau mồng tơi, với cả xem chỗ nào rau khúc để còn hái. Lạc hái như . Nhớ rũ hết đất như xong thì vặt, lúc rửa sẽ nhanh sạch hơn.

Không quan tâm xem Nghiêm Khắc Định hai loại rau Thiềm Giản Di kéo Nghiêm Khắc Định xuống một khu đất sạch tay vặt mấy củ lạc làm mẫu cho Nghiêm Khắc Định dễ hiểu cách làm. Thấy Nghiêm Khắc Định hỏi thêm Thiềm Giản Di liền lên rời ,   vòng qua một ruộng đậu tương cao ngang mất hút trời chiều.

Nghiêm Khắc Định chờ cho còn thấy bóng thì nhanh tay xử lý mấy bụi lạc một cách thành thục. Toàn bộ quá trình từ rũ đất, nhặt các củ mẩy, bỏ củ lép sảy đất, tất cả diễn nhanh chóng thuần thục. Mọi thao tác dứt khoát thể hiện kinh nghiệm làm nông phong phú.

Đem con suối bên cạnh rửa sạch, nước suối trong vắt chút lạnh buốt, chầm chậm chảy. Tiếng lạo xạo khi chà sát lạc củ dính đất bùn rổ, đất cát theo những chà sát nọ liền dòng nước chảy ngừng cuốn trôi. Rửa sạch chỗ lạc để gọn một góc cho ráo nước Nghiêm Khắc Định bàn tay thô ráp chút lạnh buốt thở phào. 

Thật may Giản Di rửa lạc.

Khá lâu , Thiềm Giản Di tay là một nắm rau khúc và một nắm ngọn rau đay và mồng tơi hái. Nhìn rổ lạc rửa sạch đất cát, thấy một nắm rau khúc cũng rửa sạch sẽ gói trong một cái lá khoai dại mọc bên bờ suối thì khỏi ngạc nhiên lên tiếng.

Chỗ rau khúc hái . Lạc đều rửa sạch như ?

Nghiêm Khắc Định gật đầu khẳng định. Đưa tay cầm lấy hai bó rau tay Thiềm Giản Di con suối rửa sạch, Anh cầm chúng bỏ rổ tre, Nghiêm Khắc Định đưa một bàn tay tới mặt Thiềm Giản Di lên tiếng.

Nước lạnh, Di tay đau. Định tay thô. Không lạnh.

Nhìn bàn tay thô ráp với những vết chai vàng mặt, đột nhiên Thiềm Giản Di thấy trong lòng một nguồn nhiệt ấm áp chậm rãi lan tỏa từ trong tim. Cả khuôn mặt hiện sắc hồng, Thiềm Giản Di cầm lấy rổ tre từ tay mặt, vội vàng . Nghiêm Khắc Định khi trong lòng mừng thầm vui vẻ phía , nhưng trong đầu vẫn nghĩ điều tiên quyết vẫn là diễn cho tròn vai thằng ngốc, chờ cơ hội trở làm đàn ông đích thực .

 

 

Loading...