Anh nhấn mạnh hai chữ "trai thẳng".
Số phận của nắm giữ trong lòng bàn tay .
Tôi thoải mái tới mức đầu óc choáng váng.
Lại cảm thấy chỗ nào đó đúng.
Trương Phi... sẽ làm thế với Quan Vũ ?
Khoảnh khắc đồng t.ử mất tiêu cự, cảm nhận đôi môi sượt qua cặp sừng.
Tác dụng của caffeine một cách kỳ lạ mà mất hiệu lực.
Chẳng bao lâu , mắt díp , cuộn tròn trong lòng mà ngủ .
Tả Mục trong giấc mơ đêm nay, thúc ép dữ dội đến lạ thường.
Nắm lấy điểm yếu của .
Lạnh lùng chất vấn: "Ngoài , còn ai nữa?"
"Nói."
Anh dùng lực một chút.
Tôi run rẩy cầu xin: "Không , chỉ thôi..."
Chịu nổi nữa.
Ngay cả trong mơ cũng chịu nổi.
Bụng no căng đến mức nhô .
Vì đêm qua ngủ quá muộn.
Hôm là tiết học sớm, gục ở hàng ghế cuối cùng, buồn ngủ chịu .
Tả Mục luôn là bạn cùng bàn của .
Anh suy tư vân vê phần thịt mềm dái tai : "Hôm nay ngủ dậy thấy món đồ chơi ?"
Tôi giật thon thót, lườm một cái.
Nói nhỏ chút , chuyện vẻ vang gì cho cam?
"Đằng cấn đau quá nên tháo ."
Tôi ấp úng cho qua chuyện, "ồ" một tiếng: "Cầm nắm thích thật đấy, gửi link cho nhé?"
"......"
Tôi đơ mặt .
Anh cong môi, ngón tay cong khẽ cọ cọ lên : "Không trêu nữa, ngủ , trông chừng thầy giáo giúp ."
Tôi phát hiện Tả Mục đúng là đồ giả tạo, cái vẻ thanh cao quý phái gì đó đều là giả hết, riêng khoản dối mà cần soạn thảo thì thạo lắm.
Lần đầu tiên từ chối.
Những ngày đó, ngày nào cũng lấy cớ xem món đồ chơi mà chen giường .
Dù ngủ chung với cũng làm dịu cảm giác đói khát, nên cứ nửa đẩy nửa theo mà đồng ý.
Đằng nào cũng đợi tắt đèn mới cho lên giường, nên phát hiện điểm bất thường.
Số nhiều dần lên.
Ánh mắt Trần Dục chúng bắt đầu đúng lắm: "Anh Tả, dạo cứ ngủ chung với Tiểu Thất thế?"
Tiểu Thất là tên gọi ở nhà của .
Sau khi gọi thế, Trần Dục và Đại Tráng cũng gọi như .
Tôi đang căng thẳng c.h.ế.t thì buông một câu rằng đang giúp rà soát chương trình đêm hội mừng năm mới thứ Ba tuần , thế là Trần Dục truy hỏi nữa.
Thế cũng ?
Vốn dĩ định đăng ký, nhưng chịu nổi sự nài nỉ của trưởng ban.
Đợi Trần Dục rời khỏi ký túc xá, với ánh mắt sâu xa: "Thật đấy?"
"Ừ."
Anh thản nhiên đáp: "Người dẫn chương trình đòi hỏi phát âm thật chuẩn, kiểm tra giúp chút, tránh khác bắt bẻ."
"Kiểm tra kiểu gì?"
Anh bẻ một chiếc đũa tre dùng một mới tinh, nhướng mày: "Ngậm ."
Tôi những khớp xương rõ ràng tay , ngước lên chạm ánh mắt sâu thẳm của .
Tưởng tượng đến cảnh tượng đó.
Tôi lập tức đỏ mặt tía tai, vỗ tay : "Phi!"
Đồ biến thái.
Thời gian vì bận bịu việc đêm hội, thiết và nhân sự xảy vấn đề đột xuất, nên thường xuyên làm đến tận sáng bảnh mắt mới về ký túc xá.
Có lẽ do tinh thần tập trung cao độ nên dù ngủ cùng Tả Mục, cũng để lộ bản thể mị ma, đến mức suýt nữa quên mất chuyện kỳ phát tình.
Cho đến tận buổi tổng duyệt cuối cùng, mới bước chân phòng đồ.
Một làn sóng nhiệt dữ dội cuộn trào trong cơ thể.
Đôi cánh thịt phía vươn từ xương bả vai.
Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi mỏng.
Chân nhũn , chống tay lên ván cửa phòng đồ quỳ sụp xuống.
Bạn đang đồ bên cạnh làm cho giật : "Thiệu Kỳ, chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuong-tu/chuong-3.html.]
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh nhất thể, vài câu cho xong đuổi khéo .
May mà lúc phòng đồ mấy .
Thế thì làm mà ngoài nữa.
Lỡ ai bắt gặp thì đời coi như xong.
Tôi cố nén cơn thở dốc, với tay lấy chiếc điện thoại trong túi áo đang treo lên.
Chỉ là một cử động đơn giản thôi.
Vậy mà tay mềm nhũn, suýt chút nữa là cầm nổi điện thoại.
Vừa mới mở danh bạ .
Đầu ngón tay đặt tên Tả Mục, bất chợt chần chừ.
Tôi nên gọi cho ?
Chỉ mới giúp .
Thế nhưng thể chịu đựng nổi việc thấy vẻ chán ghét gương mặt .
Trong cổ họng dâng lên cảm giác đắng chát.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Thôi , cố chịu đựng qua đêm nay xem .
Còn bốn tiếng nữa là đến đêm hội, vẫn còn kịp.
Cơ thể dần trở nên nóng ran.
Điều tồi tệ hơn là giáo viên phụ trách đến kiểm tra phòng, thấy phòng đồ ai nên tắt đèn khóa cửa .
Nghe tiếng chốt cửa đóng sập .
Tôi thầm nghĩ.
Thế thì hỏng hẳn .
Đôi khi phận hẩm hiu đến mức tự bật .
Thời gian cứ thế trôi từng chút một.
Vậy mà d.ụ.c vọng chẳng hề dịu chút nào.
Thậm chí, trong đầu là hình bóng Tả Mục.
Khao khát hôn thật mạnh, ôm chặt lấy .
Tốt nhất là bịt miệng , để thốt lên lời nào nữa.
Tôi cam chịu nhắm mắt , tay định chạm xuống thì tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên.
Ánh sáng trắng từ màn hình điện thoại đặc biệt chói mắt trong bóng tối.
Là Tả Mục.
Tôi mím chặt môi, ngón tay phản ứng nhanh hơn não bộ, nhấn nút cả khi kịp suy nghĩ.
Từ đầu dây bên , giọng gấp gáp của lập tức vang lên: "Thiệu Kỳ, đang ở ? Tôi Đại Thành bảo hạ đường huyết, giờ thấy khá hơn ?"
Đại Thành chính là bạn rời cuối cùng hồi nãy.
Đối với một mị ma đang trong kỳ phát tình.
Giọng của thương chẳng khác nào một loại t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c khiến mất khả năng tư duy.
Từ trong cổ họng bật tiếng thở dốc biến dạng.
Tôi lẩm bẩm gọi tên : "Anh Tả......"
Đầu dây bên im lặng một lát.
Như thể nhận điều gì đó, trấn an: "Ngoan."
"Đợi ."
"Đừng tắt máy."
Tả Mục tới nơi chỉ trong mười phút.
Lồng n.g.ự.c phập phồng nhẹ.
Nhìn qua là chạy như bay tới đây.
Phòng đồ sáng bừng lên trong nháy mắt.
Anh tiến gần xổm xuống.
Tôi quỳ một nửa đất, lưng tựa tường, chẳng còn đường nào để trốn.
Đặc điểm bản chất nhất của mị ma lộ mặt .
Ngay khoảnh khắc thấy , cái đuôi hình trái tim của chút tiền đồ mà cuộn lấy ngón út của , cứ quấn lấy từng vòng từng vòng, đầu đuôi khẽ lắc lư chờ đợi sự phản hồi.
Vậy mà thái độ lạnh lùng, đôi mắt đen láy như mực.
Anh nâng cằm lên, tức đến bật : "Thiệu Kỳ, thà ở lì trong cái phòng đồ tồi tàn chứ chịu tìm ?"
Tôi đờ đẫn khuôn miệng đang đóng mở của .
Ơ kìa......
Lẩm bẩm cái gì đấy.
Nhìn mềm thật đấy.
Muốn hôn quá.
Tôi bỏ mặc việc suy nghĩ, vươn lên, ngửa đầu ngậm lấy môi .