Nó nghiêng đầu .
"Ngươi thì là ." Ta thở dài: "Dù cũng chẳng còn ai khác chuyện nữa."
Thế là nó dụi cái đầu nhỏ cổ tay . Lông xù mềm mại, ấm áp vô cùng. Mùa đông năm dường như chẳng còn giá rét đến thế nữa.
09.
Đoàn T.ử vài thói quen kỳ lạ. Chẳng hạn như, nó tuyệt đối ăn thịt sống. Ban đầu đưa cho nó ít thịt gà sống, nó liếc mắt một cái đầu bước , vẻ mặt chê bai để cho hết. Sau đó thử luộc chín thịt mới đưa cho nó. Nó liền ăn, mà ăn cũng thật tao nhã, từng miếng nhỏ một, ăn xong còn lấy móng vuốt lau miệng sạch sẽ. Ta xổm bên cạnh quan sát, thầm nghĩ, đây lẽ là con Hồ ly kỹ tính nhất mà từng gặp.
Lại nữa, nó thích xem ủ rượu, mà còn xem một cách cực kỳ nghiêm túc. Lúc đồ gạo nó bên cạnh xem, lúc trộn men nó ghé mũi ngửi, lúc niêm phong vò rượu nó chạy quanh vò một vòng tìm một chỗ xuống, đặt cằm lên hai chân , đôi mắt chớp lấy một cái.
Có đùa với nó: "Nhìn cái gì mà , học ? Lại đây, vác cái vò gạo qua ."
Thế mà nó dậy thật, cố dùng cái đầu nhỏ đẩy vò gạo . Đẩy nổi, cái vò chẳng hề lay chuyển, còn nó thì dội ngược hai bước, ngã bệt m.ô.n.g xuống đất. Ta đến sái cả quai hàm, cúi xuống xoa đầu nó: "Được , đừng cậy mạnh nữa."
Nó hừ hừ hai tiếng, cái đuôi quất một cái rõ đau.
10.
Vào những ngày lạnh nhất, buổi đêm nó thường nhảy lên giường .
Ta nên để nó lên giường. Vương thẩm từng bảo, súc vật thường bọ chét. nó cứ cuộn tròn áp sát chân , ấm sực như một cái lò sưởi nhỏ. Cảm giác đó ấm áp quá đỗi, thật lòng nỡ xua đuổi nó.
Có một đêm gió thổi mạnh, giấy dán cửa sổ rách một lỗ, gió lạnh lùa thông thốc. Ta rúc trong chăn run cầm cập, nó liền từ từ bò từ phía chân lên, từng chút một chui lòng . Ta ôm lấy nó, cảm giác như đang ôm một hòn than rực lửa. Nó dùng mũi hếch hếch cằm , yên động đậy nữa.
Ta thì thầm với nó: "Đoàn Tử, ngươi đừng nhé."
Dĩ nhiên nó trả lời. nó khẽ rúc n.g.ự.c . Ta cứ coi như là nó đồng ý .
11.
Khi Xuân sang, Đoàn T.ử bỏ . Chẳng một dấu hiệu báo nào cả.
Đêm hôm nó vẫn còn bên gối . Ta nhớ rõ, vì khi ngủ còn dặn nó một câu: "Ngày mai gánh nước, ngươi ở nhà trông cửa nhé."
Nó ngáp một cái, đuôi ngoe nguẩy vẻ lấy lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tue-nguyet-on-tuu/chuong-2.html.]
Sáng hôm tỉnh dậy, bên gối trống trơn. Bên bếp lò trống trơn. Trong sân cũng trống trơn.
Cửa đang mở, bậc cửa còn dính một nhúm lông trắng nhỏ. Trên nền đất bùn ngoài cửa là một chuỗi dấu chân bé xíu, kéo dài đến tận cuối ngõ biến mất.
Ta bưng bát thức ăn của nó lặng ở cửa lâu. Gió Xuân mang theo ấm, thổi mặt hề lạnh, nhưng lòng thấy lạnh thấu xương. Vương thẩm ngang qua thấy liền hỏi chuyện gì, bảo Đoàn T.ử chạy mất .
Thẩm : "Loài cầm thú mà, nuôi chẳng ."
Ta đáp: "Vâng."
Sau đó rửa sạch cái bát, cất kỹ tận sâu trong tủ.
12.
vẫn cam lòng, bèn đặt thức ăn ở cửa suốt ba ngày liền. Ngày đầu tiên là thịt gà luộc, ngày thứ hai là món trứng hấp nó thích nhất, ngày thứ ba là nửa con cá. Tất cả đều nguyên vẹn ai đụng đến.
Đến ngày thứ tư, đặt nữa. Ta đóng chặt cửa . Đóng kỹ, chặt.
13.
Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua. Xuân ủ Đào Hoa, hạ luyện Thanh Mai, Thu cất hoa quế, Đông chưng gạo nếp. Bốn mùa luân chuyển, thấm thoắt năm qua năm khác, vò rượu trong tửu phường từ dăm bảy hũ tăng lên đến vài chục vò, danh tiếng cũng theo đó mà bay xa khỏi con ngõ nhỏ phía Tây thành.
Cửa tiệm tu sửa một , mái ngói lợp kín kẽ, giấy dán cửa sổ cũng mới tinh tươm, bếp lò xây chắc chắn, còn đào thêm một hầm rượu nhỏ ngay giữa sân. Khách đến mua rượu ngày một đông. Có Chưởng quầy của tửu lầu phía Đông thành, quản gia của những phú hộ phía Nam, thi thoảng còn cả thương nhân từ phương xa tới, lặn lội đường xá chỉ để mua vài vò Đào Hoa Tửu mang về.
Ta bận rộn đến mức chân chạm đất, ban ngày ủ rượu bán hàng, đêm xuống lạch cạch tính toán sổ sách. Có những khi bận đến tận nửa đêm, một thui thủi trong hầm rượu trông chừng mấy vò quý.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Bên cạnh bếp lò, trống trải lạ thường.
Đôi khi, bỗng thấy thẫn thờ trong chốc lát.
Chỉ một chốc lát thôi.
14.
Đôi khi. Thật sự cũng chỉ là đôi khi thôi. Ví như những đêm Đông đôi bàn chân chợt thấy lạnh giá, vô thức nhớ về khối lông mềm ấm sực năm nào.
Ví như khi men rượu lên tới độ, mở nắp vò ngửi thử, theo bản năng đầu định khẽ khàng: "Ngươi ngửi xem..." lưng chẳng bóng dáng nào cả.
Lại ví như những ngày tuyết lớn khi đóng cửa tiệm, lúc ngang qua cửa , bước chân thường sẽ khựng một nhịp.