Túc Nguyện - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-10-17 16:25:43
Lượt xem: 637

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tại chú sa thải bố Tô Ngụy của con?”

“Tô Ngụy, đứa trẻ hoang dã từ , độc ?” Lâm Chí Viễn trút bộ cơn giận lên .

Tôi nín thở Túc Nguyện.

“Đó là con gái .” Túc Nguyện lạnh lùng lên tiếng.

Forgiven

Lâm Chí Viễn xong, lưng chợt lạnh toát, biểu cảm mặt cứng đờ thấy rõ.

“Thì là con gái của Tổng giám đốc Túc, nhầm , cứ tưởng là con của Tô Ngụy.”

“Tô Ngụy cũng là bố con! Chúng con là một gia đình.”

Nha Nha chống nạnh phồng má mặt Lâm Chí Viễn.

“Bố ơi, con thích chú , bố đuổi chú ngoài ạ?”

Lâm Chí Viễn thấy tình hình , vội vàng giữ :

“Tổng giám đốc Túc, cái dự án …”

Túc Nguyện thật sự tức giận:

“Còn , để bảo vệ mời ông ngoài ?”

Ngoài cửa, cô thư ký gõ cửa: “Tổng giám đốc Lâm, mời ông lối .”

Thư ký ngọt, nhưng lời hề khách sáo:

“À, quên với ông, Tổng giám đốc Túc nhà chúng là một 'cuồng con gái' đấy.”

Tôi diễn tả biểu cảm của Lâm Chí Viễn khi rời như thế nào. Có lẽ là kinh ngạc, kinh ngạc vì chỗ dựa vững chắc đến . cũng với ông thế nào, rằng chỉ vài ngày , ngay cả cũng điều .

“Hai đến đây làm gì?”

Ánh mắt Túc Nguyện lướt qua , dừng Nha Nha, nhanh chậm đóng tập tài liệu bàn .

Cô thư ký mang đến hai tách .

“Nha Nha nhớ bố.”

Túc Nguyện gật đầu, rút một tập tài liệu từ bàn đưa cho :

“Đến cũng đúng lúc, xem qua bản thỏa thuận .”

Tôi mở xem, là về việc điều động nhân sự của .

“Anh công ty ?”

Túc Nguyện hiệu cho xem các điều kiện bên , thong thả bổ sung:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuc-nguyen/chuong-7.html.]

“Không tính là tuyển , công ty hiện tại của cũng thuộc tập đoàn của chúng , tính là điều động nhân sự.”

“?” Tôi do dự động bút.

Tôi dừng bút, ngẩng đầu hỏi câu hỏi vẫn luôn hỏi:

“Tổng giám đốc Túc, tại với và bà nội như ?”

Túc Nguyện thẳng đến cửa sổ sát đất, ánh mắt dần trở nên xa xăm.

Dáng đó đủ khiến khác kính nể, phảng phất thêm vài phần cô đơn rõ nguyên nhân.

“Bà nội từng giúp đỡ lúc khó khăn nhất.”

Tối đó về nhà, sự gặng hỏi của , bà nội hồi lâu mới nhớ chuyện của Túc Nguyện.

“Chuyện đó là cách đây vài năm , hai vợ chồng nhà họ Túc cãi gặp tai nạn xe , ai sống sót cả, chỉ còn Túc Nguyện ở nhà. Lúc đó Túc Nguyện đang học cấp ba, mất bố , đáng thương bao.”

Thời điểm đó đang học xa nhà, chuyện gì xảy ở quê.

“Tính cách Túc Nguyện vẫn luôn như , bạn bè thiết mấy, đúng năm lớp mười hai, bà thật sự sợ thằng bé chuyện gì, nên ngày nào bà cũng tìm nó chuyện… Túc Nguyện kiên cường hơn bà tưởng, nó càng cố gắng học hành hơn bao giờ hết, nó , chỉ khi thật cao, bố trời mới thể thấy nó. Nó học giỏi, nhà nó mới tìm đón nó nước ngoài. Chỉ tiếc là, hai vợ chồng nhà họ Túc thể thấy con trai thành đạt như .”

Tôi kể chuyện xảy ban ngày cho bà nội .

“Vậy nên, mới xem bà nội như duy nhất, thậm chí còn với cả cháu nữa.”

Bà nội lắc đầu: “Tiểu Tô, cháu nghĩ sai , A Nguyện vì bà mà đối với cháu .”

“Bà nội về chuyện hôn ước của cháu và Túc Nguyện ? Cháu tin bà nội đó chỉ là một sự hiểu lầm.”

Bà nội : “Bà nội chuyện hơn bất kỳ ai. lời bà nội cũng chỉ là gợi ý thôi, cuối cùng các cháu thể đến với , còn dựa chính các cháu.”

Tôi suy nghĩ lâu về ý nghĩa lời bà nội .

Tại Nha Nha gặp gọi là bố, tại trong phòng Túc Nguyện luôn ảnh của , tại chị thư ký thấy nhận .

Loại bỏ điều thể, dù kết quả còn bất ngờ đến , đó vẫn là sự thật.

Những lời hỏi nhiều trong khung chat, nhưng cuối cùng vẫn xóa sạch. Thế nhưng nhận , điều nên hỏi hơn cả, chính là bản .

Tôi thấy ghê tởm ? Hoàn .

Tôi thậm chí còn chút mừng rỡ và cảm giác mất.

Túc Nguyện càng tham gia cuộc sống của nhiều, càng thấy khó kiểm soát những d.a.o động cảm xúc của .

Dường như hề vạch rõ ranh giới với như vẫn tưởng.

Anh quá xuất sắc, xuất sắc đến mức khiến thấy tự ti. Thế nhưng, cũng chính là một như , tìm thấy ở hình mẫu mà trở thành, và cũng từ cảm giác thuộc về.

Nghĩ đến lá thư điều chuyển công tác, bỗng nhiên thêm vài phần dũng khí:

“Túc Nguyện, đồng ý điều chuyển công tác.”

Loading...