Túc Nguyện - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-10-17 16:25:37
Lượt xem: 170
Người đàn ông xắn một đoạn tay áo, gọn gàng đấy dọn dẹp nhà bếp, thấy động tĩnh ngoài cửa mới chậm rãi đầu , đôi môi mỏng khẽ mím thành một đường cong lạnh nhạt.
Khi sang, chỉ thấy một khuôn mặt góc cạnh sắc sảo.
"Bà nội, cháu với đều là con trai, bà nhầm lẫn gì ạ."
Bà nội quả nhiên già , ngay cả chuyện cũng nhớ rõ.
"Không nhầm lẫn gì cả, bà , nó là nhà họ Túc, khi hai đứa còn trong bụng , hai nhà định sẵn nhân duyên !"
Người đàn ông trong bếp chậm rãi , dáng đặc biệt cao ráo.
Đập mắt là một gương mặt đến mức gần như tiên nhân giáng trần, hình mỹ nhân, nhưng cặp mắt đen láy lạnh lẽo đến cực điểm.
Trong căn nhà cũ 90 mét vuông của bà nội, vẻ hạ .
Bà nội đàn ông bên cạnh, ánh mắt chứa đầy sự yêu thương che giấu.
"Lại đây, A Nguyện, giới thiệu với tiểu Tô một chút."
Bà nội vỗ vỗ đàn ông bên cạnh.
Người đàn ông gật đầu, giọng như vương chút gió tuyết lạnh giá, lạnh lẽo nhưng mang theo vài phần uy hiếp:
"Chào , là Túc Nguyện."
Cái tên Túc Nguyện , thật sự giống tên con gái. trong ký ức của hề cái tên .
"Anh... chào , là Tô Ngụy."
Anh gật đầu đáp , đó nhẹ nhàng nắm tay bà nội.
Túc Nguyện vốn vẻ ngoài cương nghị, mang tính tấn công mạnh mẽ, nhưng vì ánh nơi khóe mắt khi bà nội thêm vài phần ôn nhu.
Anh nhẹ nhàng : "Bà nội, cháu và Tô Ngụy mới gặp mặt, bà cho chúng cháu chút gian riêng ạ? Cháu gọi đưa bà ngoài dạo một lát nhé?"
Bà nội tươi rạng rỡ: "Được, lắm."
Túc Nguyện gọi một cuộc điện thoại, đó một đàn ông mặc vest tương tự gõ cửa, đưa bà nội .
Anh như đoán sự nghi hoặc trong lòng , giải đáp: "Trợ lý của , cứ yên tâm."
Đợi bà nội khỏi, Túc Nguyện kiên nhẫn dọn dẹp phòng của bà nội.
Anh gấp gọn quần áo chất giường tủ, còn quét sạch rác rưởi sàn nhà dù những hành động vẻ phù hợp với phận và vẻ ngoài của .
Tôi theo giúp, nhưng một ánh mắt của ngăn .
Túc Nguyện, ngoại trừ mặt bà nội, đều mang dáng vẻ ai đến gần, hơn nữa ánh mắt đó lạnh, như băng giá tan.
Tôi mím môi, cứng rắn mở lời: "Túc... , thể hỏi vài câu hỏi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuc-nguyen/chuong-1.html.]
Tôi làm việc xa nhà quanh năm, bà nội tuổi cao thích nên cứ ở đây.
Cũng may hàng xóm láng giềng đều quen , thể giúp trông nom.
Lần kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, bà gọi mấy cuộc điện thoại, giục về nhà, rằng hôn phu từ bé định sẵn cho từ nước ngoài trở về, bảo về gặp mặt.
Tôi từng đến chuyện hôn ước từ bé , nhưng lâu gặp bà nội, thật sự chút nhớ bà, nên xin công ty nghỉ phép đặc biệt sớm để về nhà.
Kết quả về đến, thấy bà nội nắm tay Túc Nguyện, với rằng, đây chính là đối tượng mà bà tìm cho .
Người thì quả thật trai, công việc vẻ cũng , tính cách hình như ngoài việc lạnh lùng một chút thì cũng vấn đề gì.
mà...
Anh là con trai!
Người đàn ông ghế sofa đặt điện thoại sang một bên, hai tay đan đặt đầu gối, toát lên vẻ quý phái và xa cách.
"Cậu hỏi ."
Hai chữ lạnh lùng thoát từ miệng làm rợn xương sống.
Tôi nuốt nước bọt: "Lời bà nội là ý gì , và thật sự hôn ước ?"
Đối phương lạnh lùng hỏi ngược một câu: "Cậu nghĩ ?"
Tôi dám ngẩng đầu.
"Tôi nghĩ là bà nội nhớ nhầm , nhưng ..."
Giọng nhỏ dần, vài giây , đối phương tiếng đáp , mới từ từ ngẩng đầu lên, vặn đối diện với ánh mắt lạnh lẽo thấu xương của Túc Nguyện, giống hệt ánh mắt đe dọa của bầy sói săn mồi.
Tôi sợ hãi cúi đầu xuống.
Forgiven
Túc Nguyện nhàn nhạt đáp: "Bà nội tuổi cao , nên chiều theo ý bà."
"Vậy, chúng thật sự ở bên ?"
Chân co quắp gần như cào ba phòng một sảnh:
"Mặc dù hảo, nhưng... xứng với !"
Tôi cúi đầu cắn chặt môi, lời hề chút tự tin nào.
"Cậu đối tượng ?"
Ánh mắt dò xét của đàn ông rơi , nhàn nhạt hỏi câu .
"Không ."
"Vậy là trong lòng?"
"Tạm thời cũng ."