Tử Vong Vạn Hoa Đồng - Chương 4 - Cận Kề Cái Chết.
Cập nhật lúc: 2025-12-23 04:26:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 4: Cận Kề Cái C.h.ế.t
Lâm Thu Thạch cõng Nguyễn Bạch Khiết lưng. Những còn tùy tiện chọn ba , cùng tiến lên nhấc cây to nặng nề .
Con đường nhỏ tuyết phủ kín trở nên trơn trượt, mỗi bước chân đều dè dặt, cẩn trọng như băng mỏng. Phía , Hùng Tất cầm chiếc đèn dầu le lói dẫn đường, ngừng nhắc nhở chậm rãi theo .
Trời mỗi lúc một lạnh. Gió tuyết gào thét, lớp tuyết trắng xóa càng dày, hung hãn trút xuống như đàn én hoang loạn lượn lờ, che mờ cả trung.
Nguyễn Bạch Khiết nặng. Lâm Thu Thạch cõng nàng một cách dễ dàng. Anh cúi thấp đầu, dõi theo con đường đất mờ mịt chân, từng bước một tiến về phía , vững vàng mà chậm rãi.
Tiếng gió rít mỗi lúc một dữ dội, sắc bén đến mức ù cả tai. Tuyết rơi mù mịt che khuất tầm của Lâm Thu Thạch, khiến bóng dáng những phía cũng dần trở nên mờ nhạt.
Một cảm giác bất an âm ỉ dâng lên trong lòng . Bước chân Lâm Thu Thạch theo bản năng chậm . Anh định dừng thì giọng Nguyễn Bạch Khiết vang lên sát bên tai, khe khẽ mà dứt khoát:
“Đừng dừng . Cứ tiếp .”
Lâm Thu Thạch siết chặt tay, theo lời cô, tiếp tục bước về phía .
Thế nhưng càng , cảm giác sai lệch càng trở nên rõ rệt, như một cái gai cắm sâu trong tâm trí. Ban đầu, chỉ cho rằng thời tiết khắc nghiệt khiến tê cóng và rối loạn cảm giác. , khi từng bước trôi qua, chợt nhận nguyên nhân thật sự của cơn rùng đang lan khắp sống lưng.
Quá nhẹ. Người lưng nhẹ đến bất thường, như thể trọng lượng lặng lẽ tan biến. Lâm Thu Thạch khẽ nuốt khan, cố giữ vẻ bình thản, thận trọng nhích về phía , thử xốc thể phía lên cao hơn, trái tim đập dồn dập trong lồng ngực.
…Quả nhiên là ảo giác của . Người lưng nhẹ đến mức đáng sợ, nhẹ hơn cả một tờ giấy mỏng. Trán Lâm Thu Thạch rịn một lớp mồ hôi lạnh.
Anh khẽ gọi: “Bạch Kiết.”
Không bất kỳ âm thanh đáp .
“Bạch Khiết.” Lâm Thu Thạch gọi thêm nữa, giọng trầm xuống.
“Có chuyện gì ?”
Nguyễn Bạch Khiết tựa sát mặt cổ . Làn da cô lạnh buốt như băng, mềm mại nhưng ẩm ướt khác thường, chạm khiến sống lưng Lâm Thu Thạch tê dại, một cơn khó chịu rõ nguyên do dâng lên. Cô khe khẽ hỏi:
“Anh gọi em gì thế?”
“Không gì.” Lâm Thu Thạch đáp, cố giữ giọng bình thản. “Tôi chỉ hỏi xem cô lạnh thôi.”
“Em lạnh.” Nguyễn Bạch Khiết trả lời. Giọng cô đều đều, mang theo chút cảm xúc nào. “Em lạnh chút nào.”
Lâm Thu Thạch dám dừng . Trước đó, cúi đầu, nhưng lúc ngẩng đầu lên, liếc quanh, bàng hoàng nhận bỏ , những đang phía thấy rõ bóng dáng .
Giữa trận bão tuyết cuồng loạn như thế , gần như thể phân biệt phương hướng. Ánh đèn dầu le lói phía chỉ còn là một vệt sáng mờ nhạt, chập chờn như sắp nuốt chửng, những bóng lưng đang gắng gượng bước cũng trở nên mơ hồ, lúc ẩn lúc hiện trong màn tuyết trắng xóa.
Mà thứ ở lưng … dường như còn là Nguyễn Bạch Khiết nữa, ngược , nó vẻ là một thứ khác.
Lâm Thu Thạch nghiến răng nhẹ.
"Anh đang run," cái thứ lưng nhận xét. Với giọng của Nguyễn Bạch Khiết, nó thì thầm nhẹ, “Anh lạnh lắm ?"
"Ổn mà." Lâm Thu Thạch trấn an. "Chỉ lạnh một chút thôi."
"Anh đến một nơi lạnh ?" Cô hỏi. "Một nơi ấm áp, nơi mà tuyết và chẳng bao giờ tối?"
Lâm Thu Thạch nghiêm túc suy nghĩ xem nên hỏi ‘nơi ’ ở . chỉ cần ý niệm đó lóe lên, trong lòng dâng trào một sự bài xích thể giải thích. Anh hỏi. Một chút cũng .
Lâm Thu Thạch im lặng.
"Sao trả lời gì ?" Cô thắc mắc.
"Vì đang nghĩ." Lâm Thu Thạch lạnh lùng đáp.
Cô hỏi , "Nghĩ cái gì?"
Lâm Thu Thạch khựng trong chốc lát, bất ngờ gào lên: “Ta đang nghĩ làm để thoát khỏi ngươi!”
Tiếng hét dứt, lập tức hất mạnh thứ lưng xuống, hề ngoái đầu, liều mạng lao về phía trong bão tuyết. Quyết định hiển nhiên là đúng. Khi vật rơi khỏi lưng , tiếng thể nặng nề chạm đất, nó căn bản là .
Lâm Thu Thạch chạy như điên. Đến khi bỏ một cách đủ xa, mới dám đầu .
Chỉ một cái liếc mắt cũng đủ khiến tim suýt ngừng đập.
Thứ đó… đang bò về phía .
Cuối cùng, cũng thấy rõ thứ mà vứt xuống. Một thể bất động vắt mặt đất phủ đầy tuyết, nhưng chiếc cổ của nó đang kéo dài một cách quái dị, điên cuồng vươn về phía . Tóc đen xõa xuống, rơi vãi khắp nơi, lê xuyên qua lớp tuyết dày.
Nó cúi đầu, giọng gào thét vặn vẹo, tràn đầy oán độc: "Tại ngươi bỏ rơi ? Ngươi yêu nhất !"
Lâm Thu Thạch nổi giận. "Mẹ kiếp, yêu cái đầu mày!!!"
Ả ma nữ: “...”
Lâm Thu Thạch dám dừng lấy một giây. Anh cắm đầu đuổi theo đám phía , nhưng dù chạy nhanh đến , cách giữa và những bóng hình mờ ảo vẫn hề rút ngắn, như thể chỉ đang lao theo những cái bóng vô thực giữa màn tuyết trắng.
Thứ phía cứ ngày càng tiến gần hơn.
Kết thúc . Thứ đó sắp bắt . Nỗi khổ tâm bao phủ Lâm Thu Thạch, tuy nhiên lúc vẻ như vấp thứ gì đó, ngã xuống đất, đau đớn.
"Đ*t cuộc đời!" Lâm Thu Thạch ngã sấp mặt xuống tuyết, thậm chí nuốt một ngụm tuyết lớn. hành động khiến cảm giác như thứ gì đó rời khỏi cơ thể. Ít phút , cảm thấy nhấc lên khỏi tuyết.
"Lâm Thu Thạch, Lâm Thu Thạch. Anh ? Có nặng quá ?" Đó là giọng của Nguyễn Bạch Khiết.
Sau một hồi khó khăn, Lâm Thu Thạch bò dậy khỏi mặt đất và đầu . Cuối cùng, thấy cô gái trẻ đang cúi xuống bên cạnh , ngừng nhéo má .
Hùng Tất là nhấc lên khỏi tuyết. Anh hỏi, “Cậu ?"
Lâm Thu Thạch thở dài. “Vãi thật, tưởng c.h.ế.t chứ.”
Nguyễn Bạch Khiết nghiêng đầu sang một bên. “Sao ?”
Lâm Thu Thạch kể ngắn gọn những gì xảy với lúc nãy.
“Vãi,” Nguyễn Bạch Khiết , “Em chỉ hỏi thắc mắc khi ngã xuống. Em nghĩ quá nặng.”
Lâm Thu Thạch: “Cô chứ. Không quá nặng .”
Khóe môi Nguyễn Bạch Khiết cong lên.
Hùng Tất : “Mau dậy , sắp xuống đến chân núi . Trời cũng sắp tối, chúng cũng nhanh lên.”
Lâm Thu Thạch gật đầu. Khi loạng choạng bò dậy, đầu gối truyền đến một cơn đau âm ỉ, hẳn là do cú ngã . Anh nhắc tới chuyện đó, chỉ lặng lẽ theo bọn Hùng Tất tiếp tục xuống núi.
Ban đầu còn định cõng Nguyễn Bạch Khiết, nhưng cô dứt khoát từ chối, còn tỏ vẻ khó chịu, gầy quá, cõng mà tức cả ngực.
Nghe , Lâm Thu Thạch hạ giọng, kín đáo đáp:
“Ngực cô… chắc lắm.”
Dù thì khi cõng cô, cảm nhận chút mềm mại nào, phẳng lặng đến mức khiến sinh nghi. Nguyễn Bạch Khiết lập tức nổi giận: “ đúng đúng, n.g.ự.c to, cái gì cũng đúng!”
Lâm Thu Thạch: “……”
Ba nhanh chóng tăng tốc, cố gắng bắt kịp những phía . đúng lúc , Lâm Thu Thạch bỗng thấy một tiếng gào thét thê lương x.é to.ạc gian.
“Anh thấy ?” Lâm Thu Thạch hỏi, giọng thấp , sợ đó chỉ là ảo giác của .
“Có.” Hùng Tất mặt trầm xuống. “Nhanh lên, xảy chuyện .”
Ba lập tức chạy hết sức. Đến khi kịp lao tới nơi, cảnh tượng mắt khiến tim họ đồng loạt trĩu xuống, một khung cảnh kinh hoàng hiện ngay mắt.
Khúc gỗ vốn ba vác gọn suốt chặng đường đột nhiên trở nên nặng , trực tiếp đè hai trong họ xuống, cắt xén t.h.i t.h.ể của họ làm đôi. Kinh hoàng hơn là, dù cơ thể cắt thành hai, họ vẫn còn tỉnh táo. Máu tươi trào từ miệng, nhưng họ thể hét lên cầu cứu, Ánh mắt trợn trừng, đầy tuyệt vọng.
Người còn may mắn thoát bệt mặt đất, sợ đến tè dầm, hoảng loạn cầu cứu: “Cứu với! Cứu với!”. Tiếng hét của họ vẫn vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-vong-van-hoa-dong/chuong-4-can-ke-cai-chet.html.]
“Cái gì đang diễn !” Hùng Tất hỏi.
Tiểu Kha run giọng đáp, “Ban đầu họ vẫn bình thường. hiểu vì , đột nhiên cả ba cùng buông tay. Khúc gỗ lập tức trượt xuống, dập thẳng phần eo của hai phía …”
Hùng Tất thậm chí còn kịp mở miệng, đàn ông bò bật dậy khỏi mặt đất, bám lấy tuyết mà lao như phát điên. Hắn chạy gào thét, giọng vỡ nát trong gió: “Ma! Ma đó! Cứu với! Nó đang tới-”
Không ai kịp phản ứng. Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng màn tuyết dày đặc nuốt chửng, biến mất dấu vết. Hai còn mặt đất, thở thoi thóp. Ánh sáng trong đôi mắt họ dần dần tắt lịm, như ngọn đèn sắp cạn dầu.
“Chúng … chúng làm đây…” Một phụ nữ trong nhóm sụp xuống, bật nức nở. Nước mắt hòa lẫn với tuyết, giọng cô run rẩy tuyệt vọng. “Chúng sẽ c.h.ế.t ở cái nơi quái quỷ mất thôi…”
Râu tóc Hùng Kỳ phủ trắng tuyết. Anh chậm rãi thở một dài, vẻ mặt vẫn giữ sự bình tĩnh.
“Tiếp tục ,” . “Mang khúc gỗ về tính tiếp.”
Khúc gỗ nghiền nát hai mạng ngay mắt, ai còn dám vác nó nữa? Không ai lên tiếng. Mọi đều im, theo bản năng lùi . Cuối cùng, Lâm Thu Thạch là phá vỡ sự im lặng. Anh hít sâu một , đè nén nỗi ghê sợ trong lòng, đưa khúc gỗ còn dính m.á.u cho Hùng Tất, tự khiêng một đầu.
Suốt quãng đường về, ai một lời. Không khí nặng nề đến nghẹt thở. May mắn , thêm t.a.i n.ạ.n nào xảy .
Hai mang khúc gỗ đến giao cho thợ mò. Ông lão thấy vết m.á.u gỗ cũng tỏ kinh ngạc, chỉ trầm mặc nhắc nhở:
“Các ngươi vẫn mang hai về.”
Hùng Tất và Lâm Thu Thạch đáp. Họ lặng lẽ , trở về nơi ở.
Việc khúc gỗ rơi xuống quá mức quái dị, rõ ràng thể chỉ là tai nạn. Có lẽ nó liên quan đến điều kiện t.ử vong. Lâm Thu Thạch cảm giác như thoát c.h.ế.t thêm một nữa.
Anh bên đống lửa, ánh mắt vô thức liếc về phía cánh cửa gỗ khép hờ, dừng ngọn lửa đang cháy mặt. Ánh lửa nhảy nhót phản chiếu trong đôi mắt trống rỗng, đầu óc ngập tràn nghi hoặc và hỗn loạn. Ngay lúc , Nguyễn Bạch Khiết cạnh bỗng lên tiếng, giọng bình thản: “Em ăn mì.”
“Ừm.” Lâm Thu Thạch gật đầu. “Tôi nghỉ ngơi một chút ."
Nguyễn Bạch Khiết tò mò hỏi, “Anh mệt ?”
“Không.” Lâm Thu Thạch khẽ lắc đầu. “Tôi chỉ đang nghĩ… việc xuất hiện ở thế giới rốt cuộc ý nghĩa gì.”
Anh dừng giây lát tiếp: “Vốn dĩ nơi sống vẫn . Thế nhưng đến một ngày, khi chuẩn bước khỏi cửa, phát hiện hành lang bỗng dưng xuất hiện mười hai cánh cửa sắt.”
Giọng chậm rãi, “Sau đó, mở thử một cánh cửa trong đó…” Nguyễn Bạch Khiết im lặng lắng , chen một lời.
“Và ở nơi .” Lâm Thu Thạch tiếp. “Vậy rốt cuộc những cánh cửa sắt đại diện cho điều gì? Chỉ để mang đến nỗi sợ hãi và sự tra tấn thôi ?”
Nghe xong, Nguyễn Bạch Khiết khẽ mỉm . Nụ nhạt đến mức gần như tan ánh lửa, cô chậm rãi : “Em tin rằng chúng tồn tại để phản chiếu hiện tại của mỗi . những trải nghiệm … chỉ đơn thuần là đau đớn uất ức.”
Lâm Thu Thạch khẽ nhíu mày. “Vậy thì là gì?”
“Có lẽ,” Nguyễn Bạch Khiết đáp, giọng nhẹ như gió thoảng, “Chúng tượng trưng cho sự tái sinh, cho một khởi đầu khác, một sinh mệnh mới.”
Lâm Thu Thạch tỏ vẻ buồn rầu.
Trong phòng khách lúc chỉ còn hai họ. Những khác lượt trở về phòng riêng nghỉ ngơi. Sau những biến cố trong ngày, ai nấy đều kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, vì Hùng Tất quyết định tạm hoãn bàn bạc, cho thời gian hồi sức khi tính tiếp bước kế tiếp.
Dẫu , trong thâm tâm mỗi đều hiểu rõ một điều, họ làm gì nếu rời khỏi nơi càng sớm càng . Dù , khi chặt những cây , dù xảy thêm bao nhiêu t.h.ả.m kịch chăng nữa, họ vẫn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục chặt chúng xuống.
“Đi thôi,” Nguyễn Bạch Khiết . “Tôi đói .”
Lâm Thu Thạch dậy, thẳng bếp. Nguyễn Bạch Khiết theo bóng lưng , khóe môi cong lên thành một nụ mờ nhạt, mang theo ý vị khó đoán. Mì nấu xong nhanh. Hương vị giản dị nhưng ấm bụng. Hai ăn xong thì thời gian nghỉ ngơi của cũng kết thúc. Không lâu , tất cả tụ tập ở phòng khách, bắt đầu bàn bạc về bước tiếp theo.
“Có thể lúc xuống núi, họ bóng đè,” Trương T.ử Song - luôn giữ sự bình tĩnh trong đoàn - lên tiếng. “Tôi để ý thấy hai phía dừng một lúc.”
“Ở cái nơi quái quỷ , cách c.h.ế.t thể kỳ quặc đến hàng trăm kiểu, vốn chẳng cần để tâm rốt cuộc họ c.h.ế.t thế nào.” Hùng Tất thẳng, chút vòng vo. “Điều quan trọng là điều kiện t.ử vong.”
Là chặt cây, khiêng gỗ.
Cũng thể là bước giữa trời tuyết.
Bất cứ hành động nào trong đó, đều khả năng trở thành điều kiện để quỷ quái tay g.i.ế.c .
“Dùng phương pháp loại trừ .” Tiểu Kha đề nghị. “Mọi ở đây đều chặt cây, nhưng chỉ ba mang khúc gỗ.”
“Vậy tại Hùng Tất và vẫn ?” Lâm Thu Thạch đáp.
“Có hai khả năng.” Hùng Tất . “Một là hành động khiêng gỗ chính là điều kiện kích hoạt. Hai là còn tồn tại những điều kiện khác mà chúng phát hiện .”
Anh dừng giây lát tiếp: “Ma quỷ mỗi ngày giới hạn về nó thể g.i.ế.c, thể trong một mà quét sạch tất cả chúng .”
Chính vì suy đoán đó, mới đủ can đảm cùng Lâm Thu Thạch mang khúc gỗ trở về. “ làm để kiểm chứng ?” Tiểu Kha hỏi.
“Tại kiểm chứng chứ?” Nguyễn Bạch Khiết tự nghịch lọn tóc bên tai , giọng hề nể nang. “Chỉ cần tránh những điều kiện đó là đủ . Cái giá trả cho một kiểm chứng thất bại… Ở đây, trong chúng ai gánh nổi.”
“Ồ.” Tiểu Kha lạnh nhạt đáp .
Từ đến nay, thái độ của cô đối với Nguyễn Bạch Khiết luôn khá xa cách, thậm chí phần thiện cảm. Bình thường cũng ít khi chủ động chuyện. Nghĩ kỹ thì cũng khó hiểu, kiểu con gái xinh , thỉnh thoảng tỏ vô hại như một ả xanh như Nguyễn Bạch Khiết, vốn dĩ hiếm khi cùng giới thực sự yêu thích.
“Vậy thì ngày mai sẽ để bất kỳ ai trực tiếp khiêng khúc gỗ nữa.” Xiong Qi đưa quyết định dứt khoát. “Chúng dùng công cụ, kéo khúc gỗ xuống núi.”
Những còn một lượt, lượt gật đầu đồng ý.
“Vậy… bỏ chạy thì ?” Có nhịn lo lắng, lên tiếng hỏi. “Cứ mặc kệ ?”
“Thế định quản kiểu gì?” Trương T.ử Song đáp, giọng lạnh lùng. “Nhìn sắc trời , sắp tối mịt . Sau khi trời tối sẽ xảy chuyện gì, chẳng ai dám chắc. Cậu dám lấy mạng thử ?”
Không ai thêm lời nào. Sự im lặng xem như một sự đồng thuận ngầm. Ở thế giới , giữ mạng sống của chính là quá khó. Muốn sống sót mà rời trả giá nặng nề, huống chi là cứu khác.
“Đi nghỉ ngơi hết ,” Hùng Tất , dậy chuẩn về phòng. “Ngày mai còn tiếp tục.”. Nguyễn Bạch Khiết ngoài cửa sổ, bỗng : “Không ngày mai tuyết ngừng rơi nữa.”
Cuối cùng, câu trở thành một lời tiên tri.
Tuyết rơi suốt cả đêm. Đến sáng, vẫn hề dấu hiệu dừng .
Có lẽ vì hôm qua c.h.ế.t, thêm đêm qua xảy chuyện kinh hoàng nào khác, rốt cuộc cũng an vượt qua một đêm.
Tuyết dày đến mức chỉ riêng việc mở cửa bước ngoài vô cùng khó khăn, chứ đừng đến chuyện chặt cây trong tuyết vận chuyển gỗ về làng. so với việc đối mặt trực tiếp với ma quỷ, thời tiết khắc nghiệt vẫn còn dễ chịu hơn nhiều. Vì thế, dù cảnh thuận lợi, từ đầu đến cuối ai đề nghị nghỉ một ngày.
Buổi sáng trôi qua trong im lặng. Lúc xuất phát cũng một lời . Dường như biến cố hôm qua lấy khả năng trò chuyện của . Chỉ một vẫn giữ tinh thần lạc quan, Nguyễn Bạch Khiết.
Cô trong tuyết khe khẽ ngâm nga, như thể chuyến chẳng qua chỉ là một buổi dạo chơi ngắm cảnh.
Tác giả lời :
Lâm Thu Thạch: Sao cô thích ăn mì (面) thế?
Nguyễn Bạch Khiết: Không , chỉ thích ăn bên của thôi (你下面).
Lâm Thu Thạch: Hả??
Nguyễn Bạch Khiết: À, là mì nấu bên mà (下的面).