Tự ti pháo hôi thụ trọng sinh rồi - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-20 16:29:59
Lượt xem: 860
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Đại sư rời lâu, Nhị sư bưng bát canh giải rượu bước .
Nhị sư đôi mắt sưng húp của , khẽ nhíu mày. Huynh bước tới đỡ dậy, để dựa lồng n.g.ự.c , đưa chén t.h.u.ố.c đến tận môi.
“Uống.”
Ta ngoan ngoãn cúi đầu uống cạn. Có Nhị sư ở đây, lòng an hơn nhiều, dù thì Đại sư cũng đ.á.n.h Nhị sư !
Có nên mách lẻo nhỉ?
Thôi vẫn là nên, và Nhị sư cũng thiết lắm, ngộ nhỡ thấy phiền phức thì khổ.
Sau khi uống xong, ấn xuống giường, dùng chăn quấn chặt như kén.
“Sư tôn bảo canh chừng ngủ.”
“Sư tôn…… Người tới ?” Ta túm lấy góc chăn, cẩn thận hỏi, “Ta ngủ cùng .”
Nhị sư trầm tư hồi lâu với vẻ mặt bình tĩnh, đột nhiên cởi bỏ áo ngoài và giày tất, leo lên cạnh khi còn kịp hồn, nghiêm túc :
“Sư tôn thể tới, bồi ngủ.”
……
14
Tửu lượng của từ nhỏ , nên hiếm khi uống cùng khác, đa phần đều là độc ẩm để trốn tránh và giải sầu.
Đời vài uống say, chẳng hiểu chạy đến chỗ sư , mỗi sáng tỉnh dậy đều đau nhức khắp , chật vật kham khổ, còn chịu đựng sự mỉa mai, mắng c.h.ử.i của , mà thì tuyệt nhiên nhớ nổi xảy chuyện gì.
Thế nên sáng nay tỉnh dậy thấy Nhị sư bên cạnh, suýt nữa hiểu lầm về quá khứ.
Huynh vẫn đang ngủ say. Ta lén lút bò dậy, cả đau mỏi như xe nghiền qua, đặc biệt là vùng cằm đau đến thấu xương.
Mặt nóng bừng khi chiếc quần lót ướt đẫm, soi gương đồng nửa ngày cũng rõ thương thế , đành cứ thế bôi t.h.u.ố.c theo cảm giác xuống bếp làm đồ ăn sáng.
Trong đầu ngừng hồi tưởng chuyện tối qua, ấn tượng mơ hồ là lóc náo loạn một trận lâu.
Đang ăn mì suy nghĩ thì Nhị sư bước .
Đời cho đến lúc c.h.ế.t cũng chẳng gặp mấy , thù oán. Chỉ là khác với sư rực rỡ như lửa mặt trời, Nhị sư thực sự là một khối ngọc thanh lãnh đến cực điểm. Cả đời chỉ niệm kiếm đạo, vương nửa phần thở nhân gian, tựa như đóa sen thanh cao trong hồ.
Người sẽ vô thức chú ý đến , nhưng dám tiếp cận.
Ta hâm mộ , nhưng cũng sợ .
Nhị sư thẳng về phía , đột ngột vươn tay, đầu ngón tay trắng nõn ấn chỗ vết thương của . Đau đến mức hít một ngụm khí lạnh, hốc mắt điều nóng lên.
Thấy , lực tay nhẹ vài phần nhưng dừng , đạm mạc :
“Thuốc mỡ xoa tan.”
“Được, , cảm ơn Nhị sư .”
Ta đành tùy ý để xoa tới xoa lui. Một tia nắng ban mai chiếu lên gương mặt thanh tú của , chợt nhận đồng t.ử của màu đen nhánh của Trung Nguyên, mà thiên về sắc xanh thẫm.
Thuở nhỏ từng hải ngoại quốc gia mà dân đều tóc vàng mắt xanh, chẳng lẽ Nhị sư huyết thống dị tộc?
Ta nín thở để hồn bay tận đẩu tận . Thuốc mỡ vẻ tan hết, dừng động tác, ánh mắt bình tĩnh đoan trang , đột nhiên chạm nhẹ khóe mắt .
Như một chiếc lông vũ lướt qua thật khẽ.
Huynh hỏi: “Chỗ đỏ , báo thù cho ?”
“Hả?” Ta nhất thời phản ứng kịp.
chỉ , nghiêm túc chờ đợi câu trả lời.
Mất một lúc lâu mới hiểu ý : “Huynh là ai ?”
Nhị sư khẽ gật đầu: “Lúc tới thấy .”
Nói xong, bồi thêm một câu: “Tu vi của cao hơn , sợ .”
Ta cân nhắc một hồi. Ý của Nhị sư chắc chắn Sư tôn, cũng thể là sư Lâm Thù Đình vì họ còn nhỏ. Vậy thì cả núi Hàn Kiếm chỉ còn Đại sư .
Mang theo một tâm tư u ám mà chính cũng giải thích nổi, từ chối đề nghị của Nhị sư , thậm chí còn chút đắc ý thầm kín.
Đồng thời, nghĩ đến một vấn đề khác:
“Nhị sư …… Tối qua ở đây?”
Nhị sư xuống ghế, chằm chằm bát mì của , thong dong đáp: “Sư tôn bảo tới.”
Ta kinh ngạc: “Sư tôn đêm qua cũng tới ?”
Nhị sư , ánh mắt đầy vẻ khó hiểu, dường như rõ tại thất thố như .
Ta đỏ bừng mặt, dở dở hỏi: “Sư tôn…… Người biểu hiện gì ?”
Nhị sư hồi tưởng một lát chắc chắn : “Rất đỏ.”
Xong đời ! Giận đến đỏ bừng mặt luôn !
Tối qua làm cái trò gì !
15
Không tự đa tình, mà là từ lúc lên núi hai năm nay, chuyện gì liên quan đến Sư tôn cũng đều tự tay lo liệu, cực kỳ ít khi mượn tay khác.
Bởi dám chắc tuyệt đối là do tối qua quậy phá quá mức hoặc làm gì đó, khiến Sư tôn vốn luôn điềm đạm cũng phát hỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-ti-phao-hoi-thu-trong-sinh-roi/chuong-3.html.]
rốt cuộc là chuyện gì…… thế nào cũng nhớ nổi.
Ta ảo não buồn bực, đồ ăn sáng cũng nuốt trôi. Ta bèn làm ít điểm tâm coi như quà nhận . Tuy hèn mọn, nhưng thực sự trong tay chẳng lễ vật gì đáng giá.
Hay là tranh thủ lúc rảnh rỗi, đem viên Nguyệt Quang Thạch Sư tôn tặng điêu khắc một chút, làm thành bùa hộ mệnh tặng ?
Ta nghĩ bụng, gói ghém điểm tâm đưa cho Nhị sư . Sư tôn ở đỉnh núi đại trận, Trúc Cơ nên , đành nhờ Nhị sư giúp đỡ.
Huynh cầm điểm tâm nhưng yên động đậy. Ta ma xui quỷ khiến hỏi một câu: “Nhị sư …… cũng nếm thử ?”
Nhị sư sang , đồng t.ử sáng lên. Ta ngượng ngùng cúi đầu: “, nhưng hết mất .”
Thực trong bếp còn một đống sản phẩm , nhưng vẻ ngoài và mùi vị chắc chắn là thể mang khoe .
“Ta hứa báo thù cho .” Nhị sư bình tĩnh , nhưng vài phần ủy khuất trong đó, thực sự thấy lương tâm bất an, vô cùng áy náy.
Cuối cùng, đành lấy hai miếng từ phần chuẩn cho Sư tôn đưa cho Nhị sư . Gói điểm tâm vốn nhỏ nhắn giờ nhỏ một vòng.
Nhị sư vẻ vui, cầm điểm tâm đưa lên miệng ăn từng chút một, ăn cực kỳ nghiêm túc.
Ta nhớ tới ánh mắt cứ bát mì của lúc nãy. Chẳng lẽ…… cũng ăn?
Nhị sư chẳng tích cốc ?
Ăn xong nán nữa, vận phi hành thuật bay về phía đỉnh núi.
Ta cầm kiếm bắt đầu luyện tập, nhưng ánh mắt lúc nào cũng chú ý về phía đỉnh núi, mong chờ bóng dáng nam t.ử bạch y như tuyết phi xuống như ngày xưa.
16
Không quá mấy ngày , Đại sư Sư tôn đuổi xuống núi với danh nghĩa trừ ma vệ đạo.
Sư và Lâm Thù Đình vốn ở cùng Đại sư thì đón lên chủ phong.
Ta ngày đêm đợi chờ, đợi ròng rã một tháng trời mà vẫn thấy bóng dáng Sư tôn .
Tuyết năm nay núi Hàn Kiếm rơi dày hơn năm, và cũng…… lạnh lẽo hơn đôi chút.
Mãi ba tháng mới gặp Sư tôn.
Ta cứ ngỡ nguôi giận, còn kịp vui mừng thì thần sắc của làm cho hoảng hốt.
Người trở nên lạnh nhạt với .
Tuy việc dạy bảo tu luyện vẫn như cũ, nhưng còn thiết như nữa, lúc nào cũng như đang đề phòng điều gì đó.
Ta sợ nhất là cận đối xử như , cảm giác còn khó chịu hơn cả việc gặp .
Ta lấy hết can đảm, lắp bắp hướng xin . Người hỏi: “Con còn nhớ chuyện đêm đó ?”
Ta tự nhiên là nhớ, đành nhỏ giọng: “Đồ nhi nhớ…… nhưng chắc chắn là của con, Sư tôn, phạt con .”
Nghe thấy câu , sắc mặt Sư tôn thoáng hiện vẻ bối rối và tức giận, nhưng nhanh thu trong vẻ lạnh lùng.
Ta ngơ ngác , hiểu tại sinh khí.
Người với ánh mắt phức tạp hồi lâu, khẽ thở dài, giọng nhỏ như đang lẩm bẩm tự với chính :
“Phong nhi, chúng chỉ thể là thầy trò.”
Ta hiểu ý , nhưng nhận thái độ dịu , bèn tiến lên hai bước, cẩn thận dắt dắt tay áo , nở một nụ .
“Sư tôn cũng vĩnh viễn là Sư tôn nhất của con, con thích Sư tôn nhất.”
Bình thường như thế, luôn dịu mặt , nhưng hôm nay đột ngột hất tay , sắc mặt càng thêm đanh .
Ta dọa cho sợ hãi.
Cuối cùng chỉ thể rời , trái tim mơ hồ đau nhói.
Nước mắt nhịn hồi lâu cuối cùng cũng kiềm chế mà rơi xuống, nhưng còn ai với câu: Đừng .
17
Tối hôm đó khi đang ăn cơm, Nhị sư tự giác đến xới cơm xuống như khi.
Ta vẫn còn buồn vì chuyện ban ngày nên ủ rũ chuyện.
Huynh thấy đôi mắt đỏ hoe của , nhíu mày : “Đệ .”
“Sư , thật .”
Trái tim như giáng một đòn mạnh, kiềm chế cảm xúc mà quát lên: “Liên quan gì đến !”
Nói xong mới thấy hối hận, đang định xin thì thấy Nhị sư buông bát đũa ngoài. Ta tưởng giận nên vội chạy theo.
Nào ngờ thấy lấy một ống pháo hoa từ , dùng linh hỏa châm ngòi. Cả núi Hàn Kiếm lập tức đắm chìm trong ánh pháo rực rỡ.
Trên mặt đất vẫn còn tuyết đọng, pháo hoa rợp trời như những ngôi băng nhảy múa.
Nhị sư đến cạnh , hỏi: “Sư , ?”
Ta thẫn thờ ngửa đầu , chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, chỉ ngây ngốc gật đầu.
“Xem xong thì nữa, nam t.ử hán thể cứ mãi .”
Ta , lời nghẹn nơi cổ họng nửa ngày mới thốt một câu: “Nhị sư , pháo hoa ở ?”
Ta nhớ rõ Hàn Kiếm Sơn môn quy là tùy ý xuống núi mà.
Vẻ mặt vẫn đổi sắc: “Ta theo Đại sư trốn xuống núi mua đấy. Sư , đừng mách Sư tôn, phạt nhưng chắc chắn sẽ phạt .”
Ta về phía đỉnh núi, ủy khuất nghĩ thầm: Phen phỏng chừng đến cả cũng phạt cùng luôn .