Tù nhân của tư tế - Chương 7: Tư tế và tù nhân (7)

Cập nhật lúc: 2026-04-20 15:40:32
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi m.á.u tươi của chảy qua thềm đá, thấm ướt bộ áo bào thánh khiết của em. Liệu em còn thể mắt mà đau buồn vì ?

Trong giấc mơ, Tiểu tư tế vô thức nhíu mày một chút nhưng vẫn tỉnh . Thất hoàng t.ử chậm rãi dậy, nắm lấy bàn tay Tiểu tư tế áp sát bên má . Anh nhẹ nhàng ngậm lấy đầu ngón tay , ấm từ bờ môi truyền sang làn da .

Bên ngoài bóng đêm tĩnh lặng, ánh từ trời cao buông xuống sân phơi, rèm sa trắng phất phơ theo gió. Một lúc lâu , trong phòng đột nhiên vang lên tiếng chú ngữ. Nếu Đại Ma đạo sư ở đây, chắc chắn ông sẽ nhận đây là một đoạn cổ ngữ cực kỳ hùng mạnh, đại diện cho sự bảo hộ và chúc phúc.

Ánh sáng vàng kim dần bao phủ lấy cơ thể Tiểu tư tế, những hoa văn uốn lượn hiện lên làn da . Thất hoàng t.ử nắm chặt lấy tay Tiểu tư tế, trong ánh mắt là tình yêu và sự nhiệt liệt gần như tuyệt vọng.

Cũng giống như vô đêm dài đằng đẵng từ trong hoàng cung về phía thần điện. Anh nghĩ, nếu một ngày thực sự biến thành ma long và c.h.é.m g.i.ế.c, khi tất cả thế gian đều quên mất sự tồn tại của . Ít nhất cũng từng để lời chúc phúc cho Tiểu tư tế, thế tiếp tục ở bên cạnh canh giữ cho .

Anh nguyện lòng làm một con ác long bên cạnh đóa hồng của , mãi mãi bầu bạn cùng Tiểu tư tế. Dù cho chỉ còn linh hồn.

Ly

Sau khi tỉnh dậy, Tiểu tư tế ngẩn ngơ giường một lúc lâu. Ánh nắng rực rỡ từ cửa sổ chiếu , phủ lên tấm nệm mềm mại và bộ đồ ngủ màu trắng của . Dưới chân giường, chậu cỏ nhung nuôi cũng đung đưa nắng, bất chợt "phốc" một tiếng, nở một đóa hoa nhỏ màu hồng nhạt.

Cậu nhớ rõ lắm việc tối qua trở về phòng bằng cách nào. Cậu chỉ nhớ xuống địa lao, trao món quà cho Thất hoàng tử, đó hai cùng ngắm trời. Cậu nhớ Thất hoàng t.ử ôm lòng, cả hai còn trò chuyện về buổi vũ hội hoàng cung sắp tới. Thế nhưng những chuyện xảy đó chỉ là một trắng xóa.

Tiểu tư tế khỏi lo lắng ôm lấy cái đầu nhỏ của , chẳng lẽ mới mười tám tuổi mà quên đến thế ? nhanh chóng chẳng còn tâm trí mà nghĩ về chuyện đó nữa. Trên bàn học, chiếc bút lông vũ tự động bay lơ lửng, tựa như một chú chim mang chiếc đuôi dài duyên dáng, trung hai dòng chữ màu vàng kim:

"Khảo thí Lịch sử Ma pháp"

"Khảo thí Thảo d.ư.ợ.c học"

Tiểu tư tế "ngao" lên một tiếng nhảy dựng từ giường xuống, chẳng kịp hồi tưởng chuyện đêm qua nữa mà cuống cuồng bắt đầu quần áo. Cho đến tận bây giờ mới sực nhớ hôm nay buổi kiểm tra. Trong phòng thi chỉ duy nhất một là học sinh.

Bộ đồ ngủ màu trắng quăng lên mép giường trượt xuống sàn nhà, mấy bộ quần áo quý giá xinh vứt lung tung ghế sô pha. Tiểu tư tế một chân mặt đất, nhảy xỏ tất, những vật trang trí bằng kim loại kêu lanh lảnh khắp phòng.

Đến khi Tiểu tư tế ôm sách lao khỏi cửa, thời gian bắt đầu cuộc thi chỉ còn đúng hai mươi phút. Cậu ló đầu ngoài, dáo dác hai bên, lắm, hành lang ai. Hai chiếc giày nhỏ mũi nhọn nhẹ nhàng chạm , từ gót giày bật hai đôi cánh nhỏ, mang theo lao vút xuống cầu thang.

Khi Tiểu tư tế chạy phòng học, thầy giáo Lịch sử Ma pháp và Đại Ma đạo sư đều mặt. Thầy giáo bằng nụ nửa miệng: "Quý an, Tư tế điện hạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-nhan-cua-tu-te/chuong-7-tu-te-va-tu-nhan-7.html.]

Tiểu tư tế chớp mắt đầy vô tội, mưu toan dùng vẻ đáng yêu để vượt qua cửa ải, mềm mỏng : "Chào buổi sáng thầy giáo. Chào buổi sáng Đại Ma đạo sư điện hạ."

Đại Ma đạo sư và thầy giáo Lịch sử Ma pháp đồng thời hừ nhẹ một tiếng trong lỗ mũi. Thế nhưng, khi Tiểu tư tế đang vắt óc bài thi, bàn nhẹ nhàng đặt xuống một giỏ bánh mì nhỏ. Tiểu tư tế ngẩng đầu lên, cả Đại Ma đạo sư và thầy giáo đều đang dán mắt cuốn sách trong tay, phảng phất như chẳng ai ngang qua chỗ cả. Cậu hì hì một tiếng "a u" một miếng gặm sạch một cái bánh mì.

Buổi trưa, Tiểu tư tế dùng bữa cùng Đại Ma đạo sư. Nhìn cái sinh vật nhỏ bé ăn uống cực kỳ nghiêm túc, ông lão cứ ngỡ như đang thấy đứa cháu trai năm tuổi của .

" , cái bình tinh tú em làm đem tặng ?" Đại Ma đạo sư vờ như tình cờ hỏi.

"Tặng ạ ~" Tiểu tư tế vui vẻ đáp, đôi mắt sáng rực lên.

Biểu cảm của Đại Ma đạo sư tức khắc trở nên đầy ẩn ý. Ông dẫn dắt từng bước: "Sắp tới là tiệc sinh nhật của Ngũ công chúa , nếu em khiêu vũ với chị , em định mời vị tiểu thư nhà nào? Tiểu công chúa nhà Thân vương cũng , nữ Công tước cũng xinh , nếu em ..."

Tiểu tư tế Đại Ma đạo sư với vẻ đầy mê hoặc. A, nên cho Đại Ma đạo sư là phu nhân Công tước đang mời khiêu vũ nhỉ? Hay tiểu công chúa nhà Thân vương thực hẹn với vị Bá tước từ lâu ?

Tiểu tư tế lắc lắc đầu: "Tôi, chẳng mời ai cả."

Người mà mời hiện đang ở nơi sâu thẳm nhất của Thần điện. Anh thể đến . Tiểu tư tế thở dài, nhét thêm một miếng thịt miệng.

Trong khi đó tại hoàng cung, Ngũ công chúa vị hoàng thứ bảy vốn chẳng bao giờ tham gia bất cứ hoạt động nào của , kìm mà nhướn mày: "Em tham dự tiệc sinh nhật của chị ?"

Sắc mặt chị khỏi chút nghiêm trọng. Chị em trai tới, nhưng vì vấn đề huyết mạch nên Thất hoàng t.ử bao giờ thể mặt dân chúng, chỉ trong hoàng thất mới đến sự tồn tại của .

Thất hoàng t.ử chị đang kinh ngạc, bình thản : "Em sẽ xử lý thỏa chuyện."

Buổi vũ hội hoàng cung sớm cận kề. Tiểu tư tế ngoan ngoãn để thợ may cung đình đo đạc và may riêng cho một bộ lễ phục.

Cậu là tư tế, phục sức thông thường luôn lấy sắc trắng và vàng kim làm chủ đạo để làm nổi bật vẻ thanh lãnh cao quý. Thế nhưng bộ lễ phục đưa tới , phần gấu áo thêu những đóa hồng màu kim hồng rực rỡ, mỗi đóa hoa đều kiều diễm vũ mị, khiến Tiểu tư tế trông càng thêm ngây thơ đáng yêu, giống một vị tư tế cao ngạo tự phụ chút nào. Chiếc khuyên tai hồng ngọc tai cũng tháo xuống, bằng một viên đá quý khác.

Bản Tiểu tư tế nhận cách ăn mặc gì khác biệt, nhưng Đại Ma đạo sư khẽ nhíu mày. Ông vốn dĩ lo lắng vẻ ngoài quá mức xinh của Tiểu tư tế sẽ những quý tộc chừng mực quấy rầy, giờ đây càng lo lắng hơn.

Loading...