Edit: Wng
-
09
Có những thi thoảng sẽ đột nhiên cảm thấy vô cùng u sầu, chẳng hạn như , tám trăm năm chẳng ốm đau nào, đến khi bệnh một cái thì phòng khám đóng cửa.
Tôi cùng Nhạc Ngôn cửa phòng khám, tờ giấy dán ngay cánh cửa: “Bác sĩ xem mắt, hôm nay nghỉ.”
Tôi : “Thôi, xem dọc đường tiệm t.h.u.ố.c nào , mua tạm ít t.h.u.ố.c hạ sốt là .”
Nhạc Ngôn , : “Tôi đưa đến bệnh viện.”
Có lẽ vì đây từng là giáo viên, nên đối xử với những như đều như học trò nhỏ, sẵn sàng quan tâm, dễ dàng lo lắng.
Tôi thật sự thích đến bệnh viện, đông nghịt, chen chúc qua , chỉ để đăng ký thôi cũng xếp hàng lâu, phiền c.h.ế.t.
Nhạc Ngôn : “Đi thôi, đừng thất thần nữa, thấy khó chịu ?”
Khó chịu thật đấy, lúc đó cảm thấy cả nóng ran, mũi như phun lửa.
Sắp sửa hóa thành “rồng phun lửa”, lên xe của Nhạc Ngôn.
Nói thật, một thể lái chiếc xe hơn trăm vạn là soái ca làm giáo viên, thật sự phỏng vấn xem đồng nghiệp đây của tâm tình gì.
Tôi hỏi: “Nhạc Ngôn, dạy cũng lái chiếc ?”
Phải rõ một chút, tại trai lái xe hơn ba trăm vạn còn chiếc cũng chẳng kém trăm vạn?
Bởi vì đàn ông chúng thích xe, dù mua nổi nhưng vẫn thích .
Giờ nghĩ hối hận, đáng lẽ nên một luận văn về xe, chắc xong bản thảo từ sớm . Dĩ nhiên, chỉ là nghĩ thế thôi, đề tài thầy giao thì làm gì chuyện đó, đang mấy câu chẳng .
Nhạc Ngôn hỏi, hiểu ngay ý, đáp: “Đương nhiên , chiếc là năm ngoái mới mua.”
À, năm ngoái đuổi việc .
Anh tiếp: “Trước ở ngay gần trường, làm chẳng cần lái xe.”
Tôi gật đầu, gì thêm.
Nhà gần trường chúng giá cao đến mức đủ khiến thầy cô uống gió cơm, Nhạc Ngôn rốt cuộc làm gì mà giàu như ? Tôi dường như thể tưởng tượng cảnh mang một vali mười triệu tới bảo rời khỏi con trai bà.
Đương nhiên, mười triệu mê , nhưng thể nhận. Không vì thanh cao, mà là, với Nhạc Ngôn còn ở bên .
“Tôi thật sự hiểu,” , “Anh trai lái xe ba trăm vạn, lái xe hơn trăm vạn, đối xử khác biệt ?”
Tôi thấy bất công.
Nhạc Ngôn , nụ đến mức khiến ngẩn ngơ, như một kẻ ngốc: “Chiếc vốn là mua cho , nhưng .”
Được , nữa.
Bệnh viện xa, nhưng ngủ quên xe .
Không còn cách nào, mấy ngày nay ký túc xá lạnh quá, chẳng ngủ ngon , trong xe ấm thoải mái, mà đang mệt rã rời, hiếm lắm mới chỗ dễ chịu, liền ngủ mất.
Tôi Nhạc Ngôn gọi dậy.
Giáo viên vẫn là giáo viên, Nhạc Ngôn vẫn là Nhạc Ngôn, gọi dậy cũng nhẹ nhàng, ôn nhu, khác hẳn mấy tên trong ký túc xá, sáng nào cũng gào ầm lên, thậm chí còn đ.ấ.m đá.
Quá thô lỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-9.html.]
Tôi mở mắt liền thấy gương mặt của Nhạc Ngôn ở ngay mắt, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái. Dung mạo soái thì , nhưng thấy gọi là “” mới đúng hơn. Đó là vẻ mơ hồ giữa hai giới, hề nữ tính nhưng cũng cứng nhắc, nét thanh tú pha chút khí, mỹ.
Tôi : “Tới ?”
Giọng khàn của phá tan cả ảo giác.
“Đến . Cậu kéo khóa áo, xuống xe , bên ngoài lạnh lắm.”
Nhạc Ngôn xuống xe , ngoài đợi .
Tôi trong xe ngắm thêm hai cái. Người như thế mà làm giáo viên, học sinh nam nữ nào thể tập trung giảng chứ? Chỉ thôi cũng đủ hết giờ học .
Tôi xuống xe, phía , lững thững bước tới.
Anh hỏi: “Cậu chậm thế, sợ tiêm ?”
Tôi tuyệt đối thể đúng sự thật, liền đáp: “Tôi chỉ là nổi, bệnh nên yếu quá.”
Anh , chậm bước , cùng .
Phòng khám đông nghẹt , hàng dài mà hoa cả mắt. Anh : “Đưa chứng minh thư, đăng ký cho . Cậu qua chờ.”
Giáo viên thật .
Giáo viên đúng là thiên sứ.
Dù xếp hàng, vẫn thể để chen lấn một .
Tôi : “Hai cùng xếp hàng , một chờ buồn lắm.”
Chúng cuối hàng, gì nhiều nhưng thấy chán, cũng bực, khá dễ chịu.
Xếp hàng một lúc lâu, đến lượt . Đăng ký xong, đến phần điền sổ khám bệnh, đưa cho Nhạc Ngôn: “Chữ , giúp .”
Thật là giữ một tờ chữ của .
Chúng cùng điền bệnh án. Anh hỏi: “Họ tên?”
Tôi đáp: “Thường Nga.”
Anh ngẩng đầu .
Tôi hì hì: “Nói giỡn thôi, họ Thường, tên Nhất Hàng.”
Anh chữ “Thường”, hỏi: “Nhất nào, Hàng nào?”
Tôi : “Chính là Nhất Hàng Nhất Hàng.”
Anh khẽ day trán.
Tôi phát hiện thật sự thú vị, mấy động tác nhỏ đều đáng yêu vô cùng.
Có từng hát “Phụ nữ tóc ngắn cũng thể quyến rũ và đáng yêu”, nếu sửa , sẽ đổi thành “Đàn ông ba mươi cũng thể và đáng yêu”. Được , thừa nhận năng khiếu lời, thôi bỏ.
“Vậy rốt cuộc là Nhất nào, Hàng nào?”
Tôi dám chọc nữa, sợ thật sự vui: “Là chữ Nhất, chữ Hàng trong ‘một hàng chữ’, đó.”
Anh tên xuống sổ khám bệnh. Nét chữ đó chẳng khác nào báu vật, , chữ cũng . Nhớ đến chữ của như gà bới, quyết định gì cần tay đều sẽ nhờ Nhạc Ngôn.
Chắc sẽ từ chối .