Edit: Wng
-
07
Tôi cảm thấy, hẳn nên thành thật suy nghĩ một chút, vì chuyện gì khác, mà là vì cái tật nhiều chuyện , thật cần sửa.
Người bạn trai , quan tâm cái gì chứ?
Đối với câu hỏi của , Nhạc Ngôn trả lời, chỉ mỉm : “Không cần hỏi mấy chuyện đó, lo mà luận văn cho .”
Không giận , dường như lúc nào cũng bình thản, bao giờ nổi nóng.
Thường thì sợ nhất loại như , loại ngoài mặt, nhưng trong lòng khó đoán.
Tôi đoán chắc, Nhạc Ngôn cảm thấy thật nhiều chuyện.
trời đất chứng giám, chỉ là đang quan tâm thôi.
Sau khi “đụng mũi đau” một phen ở chỗ , nghỉ ngơi một lúc, buổi chiều luận văn bất ngờ suôn sẻ, hiệu suất cũng cao.
Nói thế nào nhỉ, mỗi trò chuyện với Nhạc Ngôn xong, như thể mở hai mạch Nhâm Đốc, linh cảm tràn trề, cứ thế mà , bất kể giá trị , cứ .
Kết quả, hôm đó liền vài trang.
Tất nhiên, khi thầy hướng dẫn xem , tất cả đều yêu cầu sửa hết.
Buổi tối, khi định rời thì thấy đàn ông tới nữa. Tôi đang tính tiền thì bên cạnh , cũng liếc một cái, thoạt hơn ba mươi tuổi, khí chất tinh , hoặc cách khác, là kiểu tiền.
Tôi phát hiện vẫn luôn Nhạc Ngôn, ánh mắt tựa hồ hận thể lột luôn lớp áo .
Tóm , trông chẳng khác nào một con sói đội lốt .
Nhạc Ngôn tìm tiền lẻ trả cho , “tạm biệt”.
Ra khỏi cửa, bên đường ngoái đầu , qua tấm kính lớn thấy hai hình như đang tranh cãi gì đó, Nhạc Ngôn thậm chí còn lộ vẻ vui.
Mà… soái ca khi tức giận, vẫn là soái.
Tôi xổm bên lề đường một lúc lâu, tiện thể tự biên cho họ một đoạn chuyện xưa: Con sói đội lốt là bạn trai cũ của Nhạc Ngôn, vì chịu nổi áp lực xã hội nên quyết định kết hôn, bỏ rơi Nhạc Ngôn đáng thương. Nhạc Ngôn chia tay một gồng gánh quán cà phê , vốn tưởng sẽ cô độc suốt đời, ngờ cũ về. Nhạc Ngôn vẫn còn yêu , nhưng thể tha thứ cho sự phản bội…
Thật là cẩu huyết, mà thấy chính cũng nồng nặc mùi m.á.u chó.
càng nghĩ càng thấy khó chịu, cho đến khi đàn ông phẫn nộ đẩy cửa bước , mới phát hiện lẽ chuyện như tưởng: từng bỏ Nhạc Ngôn, giờ , nhưng Nhạc Ngôn mới.
Như mới đúng.
Thống khoái.
Người với vẻ mặt như sắp hộc máu, châm điếu thuốc, ngẩng đầu thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-7.html.]
Tôi vô thức đối diện với , trăm triệu ngờ, thẳng tới mặt .
Tôi thầm nghĩ, cảm ơn đời, cuối cùng cũng còn tự rảnh hơn .
Hắn hỏi: “Cậu là bạn trai mới của Nhạc Ngôn?”
Tôi suýt c.ắ.n trúng đầu lưỡi.
“Cậu chắc còn trẻ lắm nhỉ?” Hắn ngậm thuốc, lạnh giọng.
Khoảnh khắc , cảm giác thật toan, thật sảng. Tôi như hóa nam chính trong tiểu thuyết cẩu huyết, mà chính là công chính quy.
Tôi : “A?”
, chẳng gì hơn.
Mới nãy còn đang não bổ cốt truyện, kịp diễn thì thật hỏi, “ừ” là giỏi lắm .
Hắn mất kiên nhẫn, , rít mạnh điếu thuốc.
Ông trông u sầu, nhưng đáng đời thôi, ai bảo bỏ rơi Nhạc Ngôn.
Tôi : “Anh , khuyên đừng đến nữa. Qua ngôi làng sẽ chẳng còn cửa hàng đó, ai cứ mãi chờ ai. Nhạc Ngôn cuộc sống mới, đừng làm phiền nữa.”
Hắn hút hết điếu đến điếu khác, cũng , cứ đó hút, tiện thể ngửi mùi khói.
Nói thật, đúng là đồ ngốc. Giữa trời đông giá lạnh, với một gã cáu kỉnh bên đường trừng , thật chẳng .
Đến khi rít xong điếu thứ ba, mới gật đầu: “ , cuộc sống mới, nhưng vẫn thử .”
Nói xong liền lên xe mất, chiếc xe ít nhất ba trăm vạn.
Thật đúng là một kẻ tiền.
Tôi kéo khóa áo khoác 249 tệ lên đến tận cổ, ngẩng đầu về phía cửa tiệm, Nhạc Ngôn đang bên cửa sổ .
Anh cũng đang hút thuốc.
Tôi hút thuốc.
Khi , cảm giác như đang ngắm món quà Giáng Sinh tinh xảo bày trong tủ kính, món quà quý giá đến mức ai mua nổi, chạm cũng chạm.
Tôi vẫy tay với , phản ứng gì. Hai chúng một lúc, xoay về phía trường.
Cho đến khi đến cổng, đầu, Nhạc Ngôn vẫn đó, tựa như một cây thông Noel trang trí, lẻ loi mà thuần khiết.
Tuyết rơi. Tôi bảng hiệu “Maurice” sáng rực bên đường, nhớ tới câu trong Juste un peu de douceur:
“Anh là nhất từng gặp. Tôi yêu giọng của , yêu điều thuộc về , kể cả quần áo mặc, căn phòng . Tôi sùng bái .”
Đứng cổng trường vắng, cảm thấy như cả thế giới đều thấy tiếng tim đập.