Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 6

Cập nhật lúc: 2026-03-18 05:50:30
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

06

 

Tôi là sĩ diện, càng làm , càng chứng minh làm .

 

Tôi : “Tuy là trai thẳng, nhưng nghĩ, thể hiểu phần nào.”

 

Anh , đáp.

 

Tôi còn đang định hỏi thêm, thì lầu đến. Anh nhỏ: “Ngại quá, xuống xem một chút.”

 

Người , dù làm gì cũng đều phong độ như thế. Tôi theo , nghĩ thầm, nếu thật sự là vị giáo viên năm đó đuổi, thì trường đúng là mất mát lớn.

 

Anh xuống, ngẫm những lời , chẳng bao lâu liền tìm cảm hứng, gõ bùm bùm gần hai tiếng đồng hồ.

 

Viết trơn tru như suối phun, thật sự sảng khoái đến cực điểm.

 

Chiều hôm đó quán suốt. Lão Vương gọi tới, vẫn từ chối, : “Con quái gở, hiểu mà.”

 

“Quái cái đầu !” Lão Vương mắng, “Cậu đúng là đồ trọng sắc khinh hữu!”

 

“Trọng sắc thì đúng, nhưng sắc ở ?” Tôi thật sự hiểu.

 

“Đừng giả vờ, chẳng chính ông chủ quán cà phê !”

 

Tôi , ừ thì đúng thật, giờ tình nguyện đây chứ chẳng ngoài cùng bọn họ. Mà nguyên nhân, vì ông chủ ?

 

“Được , tùy .” Tôi dậy ngáp, “Đói , xuống ăn chút gì. Cậu đừng lải nhải nữa, kiếm ai khác , .”

 

“Cút !”

 

Trước khi cúp máy, chợt nhớ một chuyện, gọi : “Anh Vương, việc hỏi.”

 

“Nói.”

 

“Cậu còn nhớ hồi năm nhất, một giáo viên đuổi vì là đồng tính ?”

 

“Nhớ chứ, chẳng vì yêu học sinh .”

 

“Chưa chắc .” Tôi , trong lòng khó chịu. Buổi sáng ông chủ đó là lời vu khống, tin , “Cậu còn nhớ tên vị giáo viên đó ?”

 

“Không chuyện nhớ nhớ, căn bản .”

 

“Cậu quen rộng mà, hỏi giúp chút .”

 

“Làm gì, phỏng vấn ? Nghiên cứu thực tế quần thể đồng chí?” Lão Vương , “Đừng để cuối cùng chính bẻ cong.”

 

“Đừng dài dòng, hỏi giúp .”

 

“Được ! Cậu đúng là đứa phản nghịch, ngày nào cũng từ chối mà còn bắt hỏi giúp . Đau lòng c.h.ế.t !”

 

“Ít , chờ tin tức.”

 

“Rồi .”

 

Cúp máy xong, cầm điện thoại xuống lầu.

 

Lão bản vẫn ở đó sách, chăm chú đến mức để ý thấy .

 

Nói thật, cảnh tượng lúc cứ như bước từ phim thần tượng. Dù xem, nhưng cũng từng thấy vài cảnh trong nhà ăn ở trường, mà hình tượng “nam phụ ôn nhuận như ngọc” , đều đủ: dịu dàng, trầm tĩnh, phong độ, mặt mày tuấn tú như vẽ.

 

Đẹp đến mức khiến dời mắt nổi.

 

Tôi dựa tay vịn cầu thang, thật lâu. Cảm thấy dù là đồng tính khác giới, ai thể “ đều là thắng lớn trong đời.

 

Được , lắm, nhưng đúng là quá .

 

Tôi hồi lâu, dám cất tiếng vì sợ làm giật . Cuối cùng chính bụng phản chủ, réo ầm lên.

 

Cảnh tượng bây giờ nghĩ vẫn thấy hổ.

 

Tôi cố gắng che bụng, định làm nó yên, nhưng nó càng kêu to hơn. Ông chủ chắc chắn thấy, ngẩng đầu , ngẩn bật .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-6.html.]

Tiếng , thề, như tiếng hoa nở.

 

Đừng hoa nở tiếng, .

 

Anh đặt sách xuống, dậy, nở nụ khiến cả gian sáng lên.

 

“Đói bụng ?”

 

Tôi ngượng ngùng tới, gật đầu: “Ông chủ, cho ăn ké chút .”

 

Anh , phần bất đắc dĩ: “Đói bụng thì gọi ?”

 

Tôi cúi đầu thực đơn, đáp: “Anh sách say mê quá, cũng say mê luôn.”

 

Nói xong chỉ c.ắ.n lưỡi. Nghe cứ như đang tán tỉnh .

 

Anh gì, cũng chẳng dám ngẩng lên. Tôi thề, lúc đó nhất định nghĩ là tên hổ.

 

Tôi gọi một phần mỳ, thêm một ly hồng . Định thêm đôi câu, nhưng nghĩ tới việc “lỡ lời”, dám nữa, chỉ vội vàng rút lui lên lầu.

 

Vừa lên đến nơi, điện thoại reo, là lão Vương.

 

“Quỳ tạ !” oang oang.

 

“Nhanh hỏi ?” Quả nhiên lão Vương là tiểu linh thông của trường, học khắp nơi.

 

“Hỏi chứ . Vị giáo viên đó tên là Nhạc Ngôn, còn trẻ lắm, khi đuổi chắc đến ba mươi. Là giảng viên trẻ nhất trường hồi đó, đáng tiếc thật.”

 

“Nhạc Ngôn?” Tôi nhẩm cái tên, thấy thật dễ .

 

,” lão Vương tiếp, “Lúc đuổi, mấy nữ sinh trong khoa đều ròng, giỏi trai như thể dạy nữa. Tôi thấy họ đều là nhan khống thôi, chỉ vì . thì chứ? Người là gay, các cô chỉ thể thôi.”

 

“Anh Vương đúng.” Tôi tám thêm, , “Anh Vương, tiểu xin cáo lui, việc làm.”

 

Lão Vương mắng hai câu, cúp điện thoại.

 

Không bao lâu , ông chủ bưng mặt tới. Bởi vì câu khi nãy thiếu đắn, giờ thấy , liền thấy ngượng ngùng.

 

ngượng thì ngượng, lời vẫn , vấn đề vẫn hỏi.

 

Tôi : “Ông chủ, tên gì ?”

 

Anh rõ ràng sững một chút, đó chỉ tay về phía kệ sách: “Giấy phép kinh doanh treo ở bên , thể tự xem.”

 

Anh , xuống lầu.

 

Tôi nhanh chân chạy qua, liếc mắt một cái liền thấy giấy phép kinh doanh.

 

Chỗ “Người kinh doanh” ghi rõ ràng —— Nhạc Ngôn.

 

Anh thật sự đúng là vị thầy đó.

 

Anh thật đúng là Thiên Sơn Đồng Mỗ.

 

“Tin ?”

 

Không đến bên cạnh từ khi nào, làm giật .

 

Tôi : “Anh… trẻ thật đấy.”

 

Nhạc Ngôn , đáp: “Chắc là do tâm trạng .”

 

Tôi cũng tâm trạng , nhưng hiện tại cả ngày luận văn hành cho sầu não, những chẳng giữ nổi vẻ trẻ trung, mà còn nguy cơ già sớm.

 

Thảm, đúng là quá thảm.

 

Tôi hỏi : “Năm đó thật sự từng yêu nam sinh ?”

 

Anh nheo mắt , hỏi : “Cậu cảm thấy ?”

 

“Không .” Tôi , “Vậy giờ bạn trai ?”

 

Khoảnh khắc , phảng phất hóa thành một bà tra hộ khẩu, tiếp theo câu lẽ sẽ là: “Không đối tượng ? Vậy để giới thiệu cho một nhé!”

 

Loading...