Edit: Wng
-
04
Tôi : “Ông chủ, mời một ly cà phê nhé.”
Anh sững , : “Có ý gì ?”
“À thì, chẳng cửa hàng đang khai trương giảm giá ? Chiết khấu cần, trả giá gốc, nhưng bồi chuyện một lát.”
Tôi chút lỗ mãng, chẳng đắn, nhưng trời đất chứng giám, thật sự chỉ vì luận văn mà thôi.
Tôi tiếp: “Anh đừng hiểu lầm, thấy tiệm nhiều sách quá, hơn nữa hôm qua còn 《Khốc Nhi》 đúng ? Tôi luận văn mãi , cần một văn hóa, học thức chỉ điểm giúp .”
Anh nheo mắt , khiến hiếm khi cảm thấy ngượng ngùng. Tôi : “Anh đừng như thế, đừng để lát nữa thành cong thì làm ?”
“Cong?”
“A, ý là, ‘bẻ cong’ .”
Anh bật , còn tiếng.
“Cậu thật đùa.”
“Bạn học cũng ,” vẫn mặt dày tiếp lời, “Thế nào? Tôi đùa giỏi, mặt mũi cũng tạm, mời cà phê, cùng tán gẫu một lát, lỗ , đúng ?”
Anh thu nụ , hỏi: “Cậu là đồng tính ?”
“Không , nếu là thì .”
Tôi thật sự . Ngoài việc thích ngắm soái ca, cũng thích mỹ nữ. trong đời , chỉ từng để ý hai đàn ông — một là chính , hai là .
Tôi tự thấy thẳng thắn vô cùng.
Anh bất đắc dĩ, lắc đầu.
“Anh từ chối ?” Tôi tỏ vẻ mất mát, “Tôi buồn thật đó.”
“Là vì từ chối nên buồn, vì luận văn mà buồn?”
“Hai thứ đều ,” ôm n.g.ự.c bi ai, “Anh thấy tiếng trái tim tan nát của ?”
Anh chọc đến bật . Đấy, chỉ khiến các cô gái vui, mà soái ca cũng , ưu tú thật đấy, suông .
“Cậu lên lầu ,” , “Ly cà phê mời.”
Sau một hồi cố gắng, ông chủ soái ca cuối cùng cũng xuống đối diện .
Anh thành ý, chỉ mang theo hai ly cà phê, mà còn tiện tay đem thêm chút đồ ăn. Loại như , kết bạn thì chắc chắn về sợ đói.
Anh hỏi: “Cậu chuyện gì?”
Tôi nghẹn lời.
Cảm giác giống như học trò dở thầy hỏi: “Em hiểu chỗ nào?” Học trò im lặng vì cao ngạo, mà vì bản cũng hiểu chỗ nào.
Tôi chính là như , nhiều điều hỏi, nhưng chẳng bắt đầu từ .
“Cậu vì chọn đề tài ?” hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-4.html.]
“Vì thấy hứng thú.”
“Hứng thú?”
“Ừ, cảm thấy cộng đồng đồng tính thần bí. Họ nhiều câu chuyện để kể, nhưng chẳng nơi nào để . Mà điều thần bí thì luôn khiến tò mò.”
Anh , nhấp ngụm cà phê: “ , chuyện thì nhiều, nhưng đa phần đều là bi kịch.”
Nhìn , chợt cảm thấy trong khoảnh khắc , biểu cảm của cô đơn. Tôi bỗng hỏi, nhưng sợ chạm nỗi đau .
“Họ vốn xã hội gán cho hình ảnh méo mó. Thực , phần lớn đồng tính chung mong thấu hiểu, chỉ hy vọng đừng gạt sang bên lề.”
—Chúng .
Tôi .
Anh điềm nhiên : “Tôi chính là đồng tính, nên lẽ thể cung cấp cho vài góc chân thực.”
Nói thật, từ nhỏ đến giờ từng gặp ai điều đó thản nhiên đến .
Theo , việc “xuất quỹ” khó lắm, với còn khó, huống chi là với xa lạ. Thế mà nhẹ nhàng như chẳng gì.
Tôi kinh ngạc, bội phục.
“Anh thật ?” hỏi.
Anh gật đầu: “Không cần thiết dối .”
Tôi đ.á.n.h giá , hỏi: “Cảm thấy giống ? Có trong mắt , đồng tính đều yếu đuối, cử chỉ nữ tính?”
“Đó là định kiến!” ngay. “Tôi nghĩ .”
Nghe thế, mỉm cảm ơn .
Tôi suýt sặc. Người thế, còn cảm ơn ?
Tôi : “Cảm ơn gì chứ? Đây chẳng là điều bình thường ?”
dùng ngón tay trắng trẻo gõ nhẹ lên thành cốc, khẽ : “Là điều bình thường, nhưng phổ biến. Vì trong cuộc, nên hiểu . Giống như da đen từng phân biệt chủng tộc, chỉ vì khác màu da mà thành kiến. Cũng , nhiều tới đồng tính liền cho là biến thái, là ‘nương pháo’. Tôi ghét cái từ đó, nó x.úc p.hạ.m cả nam lẫn nữ.”
Tôi , càng cảm thấy thật đặc biệt, câu chuyện, học thức, chiều sâu. là đối tượng phỏng vấn hảo cho luận văn của .
Tôi hổ mà hỏi tiếp: “Anh từng kỳ thị ?”
Anh ngoài cửa sổ, hiệu cũng đầu theo về phía trường học.
“Tôi từng trường đó khai trừ.”
“Cái gì?” Tôi thật sự choáng, “Anh dạy ở học viện nào? Vì đuổi? Chẳng lẽ vì xu hướng tính dục? Không thể nào, họ quyền đó.”
“Họ ,” chậm rãi, “Lúc một học sinh trêu chọc vì giới tính, đó gặp chuyện ngoài ý tạm nghỉ học. Nhà trường ém chuyện , nhưng cha đến tìm , một lời công bằng. Tôi chống ban lãnh đạo. Kết quả, tố cáo rằng cũng là đồng tính, còn quan hệ mờ ám với học sinh . Chuyện thổi bùng lên, danh tiếng nhà trường ảnh hưởng, họ liền sa thải .”
Tôi im lặng lâu, mới hỏi, điều gì khác mà là:
“Anh là thầy của trường chúng ?”
Anh , gật đầu: “Không ngoài dự đoán, hơn mười tuổi, ngạc nhiên lắm ?”
Há chỉ là ngạc nhiên! Đồng tính bọn họ chẳng lẽ đều là Thiên Sơn Đồng Mỗ ? Tôi , rõ ràng trông chỉ lớn hơn vài tuổi, mà dám 32?
Lừa quá đáng đó!