Edit: Wng
-
20.
Được như ý nguyện!!!
Tôi trốn trong chăn, còn tưởng nhầm.
khi bình tĩnh , khẳng định lầm, Nhạc Ngôn chính là “Được như ý nguyện”.
Mà rõ điều ước nhất là gì!
Nói cách khác, đồng ý để theo đuổi?
Khi còn định hỏi , cúp máy. Tôi cam lòng, gọi , là trai .
Anh của :“Cậu làm gì mà rộn ràng thế, Nhạc Ngôn là nhà của .”
Tôi ôm chăn, lăn : “Anh, Nhạc Ngôn là nhà của , cũng là nhà của em, nhưng xét đến cùng thì……”
“Bớt nhảm.” Lần là giọng Nhạc Ngôn.
Tôi lập tức kích động: “Anh chúc em như ý nguyện!”
“Tôi .”
“Vậy ý là……”
Nhạc Ngôn nể mặt mà : “Đó chỉ là lời chúc chung chung thôi, còn thực tế thành , xem nỗ lực của .”
Tôi trùm chăn, đập n.g.ự.c : “Em nỗ lực !”
“Cậu luận văn còn xong,” Nhạc Ngôn , “Đại học cũng nghiệp.”
Tôi hiểu ý , tiếp: “Có vài chuyện hôm nay tiện , gặp mặt .”
Thế là, Nhạc Ngôn cứ mà treo lơ lửng, cho đến tận mùng một tháng giêng.
——
Mùng một Tết, sáng sớm đến cửa quán Maurice, đợi hơn một tiếng Nhạc Ngôn mới đến.
Anh đang run cầm cập ngoài cửa, cau mày hỏi: “Cậu đến đây từ mấy giờ?”
Khi hỏi, còn đồng hồ, cũng , là 8 giờ 58.
“Vừa tới.” Thật đó hơn một tiếng, lạnh đến nỗi chân gần như đông cứng.
Nhạc Ngôn dẫn trong, khí ấm áp lập tức ùa tới.
Tôi cởi áo khoác, lấy trong phòng nghỉ một chiếc chăn nhỏ quấn quanh , bò lên quầy bar .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-20.html.]
Anh chuẩn mở cửa buôn bán liếc một cái: “Nhìn gì mà cứ mãi thế?”
Tôi hỏi: “Anh nhớ tết hôm đó gì với em ?”
Tôi chờ để hỏi câu .
Anh dừng tay , nghĩ một lát : “Đợi lát nữa ăn cơm .”
Tôi lắc đầu: “Wilde từng , chỉ những nhạt nhẽo mới thể hiện tài hoa trong bữa sáng. Chúng thể là loại đó, cho nên, làm ơn, bây giờ hãy yêu em .”
Nhạc Ngôn : “Tôi bao giờ là yêu ?”
Thật , Nhạc Ngôn đáng yêu, nhưng cũng thật khiến tức.
Tôi : “Được , nếu định từ chối em, cũng hãy luôn bây giờ .”
Tôi đợi mấy ngày, chờ thêm một phút nào nữa.
Sau khi chuẩn xong bữa sáng, chúng ăn, kéo dài gần một tiếng.
Tính vốn nóng vội, thể chờ lâu.
Yêu cũng , yêu cũng , một câu trả lời để quyết định, tiếp tục yêu với phận yêu, vẫn theo đuổi .
Nhạc Ngôn : “Ngày đó xong luận văn, đại học còn nghiệp, nhớ chứ?”
Tôi gật đầu, từng câu của đều nhớ.
“Cậu thật sự hiểu ý ?” Anh hỏi.
“Anh nghĩ em còn quá nhỏ, ?” Tôi hiểu rõ Nhạc Ngôn, hiểu cả nỗi lo của . “Anh cảm thấy em còn trẻ, bước xã hội, gặp nhiều , trải qua đủ chuyện, hiện tại yêu chỉ là do em chỉ thấy mỗi mà thôi.”
Nhạc Ngôn , hạ mắt xuống.
Tôi trúng.
Tôi sớm , hiểu .
Tôi : “Anh cảm thấy lớn hơn em mười tuổi, một tình cảm định, kiên định, một khi bắt đầu thì sẽ đến cuối đời, còn em chỉ là phút nhất thời xúc động, chờ nhiệt huyết qua , tình yêu cũng chẳng còn.”
Nhạc Ngôn vẫn im lặng.
Ngón tay khẽ vuốt trang sách trong tay, bìa đen in nổi hàng chữ vàng, Kim Tư Bảo thi tập.
Tôi nhớ rõ trong đó bài thơ về tình yêu giữa hai đàn ông, rằng: “Plato yêu ai, Aster là chăng?”, “Người đàn ông thể yêu một đàn ông khác, đó là tình yêu thế nào?”
Ít nhất, giây phút thể xác nhận, Nhạc Ngôn chính là “ ” của .
Tôi : “Em thể hứa gì với , bởi vì em tư cách. Như , so với , em còn quá trẻ, quá nhỏ bé, thể hứa gì cho vài chục năm , như thế là vô trách nhiệm. ít nhất em thể , hôm qua, hôm nay, và cả ngày mai, em đều yêu . Em hấp dẫn, giống như trong giấc mơ , lấy mất trái tim em còn giấu , chịu trả .”
Tôi nhân lúc ngẩn , nắm lấy tay :
“Nếu em là thi nhân, em nhất định sẽ cho một bài thơ, về ngày em gặp , hoa hồng đỏ nở nền tuyết trắng.”