Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 2

Cập nhật lúc: 2026-03-18 05:45:59
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

02

 

Tôi cầm quyển La Sainte Vierge aux Fleurs của Jean Genet, nhưng khi ăn cơm thì mở , chỉ đặt sách mặt, ngắm bìa mà ăn hết phần mì.

 

Trong tiệm vẫn mở nhạc jazz, loại tên, âm lượng nhỏ, ồn, ngược khiến thấy thư thái.

 

Ăn xong, phát hiện ngoài trời đang rơi tuyết.

 

Nghĩ bụng dù về ký túc xá cũng cô quạnh, nên dọn đĩa qua một bên, an sách.

 

Phải nhỉ, trừ lúc luận văn thì đều thể nhanh chóng tập trung bất cứ việc gì khác.

 

Dù luận văn vẫn đó, tự nhủ: “Không cả, gấp cũng vô ích. Dù bây giờ máy tính, khi ngủ hôm nay cũng chắc nổi mười chữ.”

 

Tôi thật sự hiểu rõ bản .

 

Quyển Hoa Tươi Thánh Mẫu dày, nhưng chậm.

 

Trước đây, vì làm luận văn, tìm hiểu nhiều tư liệu về đồng tính luyến ái, trong đó cả những nhà văn nổi tiếng đồng tính trong lịch sử, và Jean Genet là một trong đó.

 

Theo tài liệu tra , Genet từng trộm cắp, bắt, thường xuyên tù. Quyển sách ông trong ngục, dùng thứ ngôn ngữ trần trụi mà đẽ để miêu tả đồng tính luyến ái.

 

Tất nhiên, tác phẩm ca ngợi là “kỳ tích thứ ba của văn học Pháp” chỉ về tình yêu đồng tính, nhưng đặc biệt chú ý đến khía cạnh .

 

Khi lật đến một trang, phát hiện trong sách kẹp một tờ giấy, đó bằng bút máy mực lam: “Bị xé thành mảnh vụn, dơ bẩn tươi .”

 

Bên là ngày tháng: Tháng 1 năm 2007.

 

Tôi đột nhiên thấy tò mò, lầu .

 

Chữ , nét bút trôi chảy, tuấn tú, giống hệt cảm giác mà mang đến cho .

 

Đọc hơn ba mươi trang, bắt đầu phân tâm, suy nghĩ xem nên xuống lầu chuyện với .

 

Con của , tuy rằng thường đắn, nhưng thật , trong chuyện tiếp cận khác, xưa nay đều giỏi. Nói nhỉ, dù da mặt dày đến , con vẫn lúc thấy ngượng ngùng. Ví như bây giờ, cực kỳ lúng túng.

 

Tôi đó, chán đến c.h.ế.t mà lật từng trang sách, âm thầm xây dựng tâm lý, trong đầu lăn qua lộn mà nghĩ xem nên mở miệng với thế nào.

 

—— Soái ca, chào . Tôi là sinh viên đại học đối diện, luận văn , cảm thấy hai duyên, thể cho xin chút cảm hứng ?

 

Nghe thấy bệnh .

 

—— Ông chủ, chào . Anh xem, trời cũng tối , ăn ? Nếu thì để mời bữa cơm, thể trò chuyện với chứ?

 

Vẫn bệnh.

 

—— Tiên sinh, xin hỏi đồng tính ? Tôi đang luận văn về đề tài , thể chia sẻ với một chút về hiện trạng sinh hoạt của đồng tính ?

 

Câu thì bệnh nữa, mà là tìm đường c.h.ế.t.

 

Tôi chống cằm ngoài cửa sổ, phát hiện tuyết rơi càng lúc càng dày. Thực , lúc nên về, chui chăn tiểu thuyết còn hơn là đây vắt óc nghĩ từ, mà cuối cùng khả năng vẫn là lãng phí thời gian vô ích.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-2.html.]

Trong tiệm, nhạc đổi bài sang bài khác, hơn chín giờ. Cuối cùng, quyết định bỏ cuộc.

 

Đứng dậy, cầm sách, đến kệ, đặt cuốn 《Hoa Tươi Thánh Mẫu》 về chỗ cũ.

 

Sách trả, men theo cầu thang xuống , dự định hôm nay cứ thôi, trả tiền , thường xuyên đến đây, lâu dần chắc cũng quen ông chủ.

 

Khi xuống tới nơi, thấy ông chủ đang gọi điện thoại. Giọng nhẹ nhàng, âm lượng ép xuống thấp, nhưng đáng tiếc là vẫn rõ nội dung.

 

Tôi : “Vẫn đóng cửa…… Không cần…… Không cần…… Tôi .”

 

Trong đầu lập tức tự biên một màn kịch cũ rích: bạn trai cũ từng làm tổn thương , giờ . Quả thật cẩu huyết, nhưng cũng khá xuất sắc, dĩ nhiên là bởi vì trai. Người thì dù diễn phim não tàn cũng vẫn khiến xem mà vui mắt.

 

Tôi thật đúng là loại nông cạn.

 

Đến quầy bar, thấy liền vội vàng kiếm cớ cúp máy, mỉm hỏi: “Phải ?”

 

Anh , cũng theo.

 

Người chính là năng lực như , dễ khiến khác lây cảm xúc. 

 

Người , bạn sẽ đau lòng, cũng theo; , bạn liền vui vẻ, cũng cùng.

 

Thế giới chính là như , phục cũng .

 

Tôi : “Bao nhiêu tiền?”

 

Anh tính qua một chút: “Một phần mì Ý, một ly cà phê, tổng cộng 45.” 

 

Rồi : “Cho 40 là .”

 

Tôi : “Sao ! Dù bớt bớt , ít nhất cũng 50 chứ!”

 

Anh , khóe mắt cong như trăng non, ngọt lịm: “Mới khai trương, giảm giá mà.”

 

Tôi nghĩ thầm: Thôi , cãi với nữa. Cãi thêm vẻ hiểu chuyện, giảm giá còn trả đủ, nào ai như .

 

Khi trả tiền, cùng trò chuyện, hỏi sinh viên trường đối diện .

 

,” , “Luận văn , còn mặt mũi về nhà, trường học cũng chẳng còn ai, nên tới đây góp thêm chút nhân khí.”

 

Anh , tìm tiền thừa : “Hoan nghênh .”

 

Tôi nghĩ thầm: Người làm phát thanh viên chương trình khuya thì hợp lắm, giọng mà ngủ chắc chắn sẽ ngon.

 

Ra khỏi cửa, gió lạnh thổi ập mặt, lập tức hắt một cái, hối hận vì lặn lội xa như chỉ để ăn một bữa.

 

Hối hận ?

 

Tôi đầu trong tiệm, ông chủ trai vẫn sách. Tôi nghĩ , thật cũng hối hận.

 

Đồ ăn ngon, cà phê thơm, sách , nhạc dễ .

 

Còn điều quan trọng nhất, ông chủ thật sự tệ, cũng .

 

 

Loading...