Edit: Wng
-
16.
Tôi : “Bởi vì con thuyền nhỏ mới lãng mạn. Mà tình yêu, nếu lãng mạn thì còn gì thú vị nữa?”
Nhạc Ngôn quá trẻ. Vì còn trẻ nên mới những lời như thế.
“So với thì quả thật trẻ hơn một chút,” , “ vốn dĩ là . Có thể hiểu ý , điều thật sự là chính là yếu tố khiến tình yêu của trở nên lãng mạn. Tình yêu thể dần dần bình thản, hướng đến sự thuộc, nhưng chỉ cần , nó mãi mãi vẫn lãng mạn.”
Anh khẽ , cảm thấy quá ấu trĩ .
“Dù , thích con thuyền nhỏ. Người thể sống sót con thuyền nhỏ mới là dũng sĩ thật sự.”
Nhạc Ngôn nữa, cũng đuổi . Sau khi trở về tiệm, mỗi làm việc của . Tôi gác luận văn, ban đầu nửa tiếng nổi một chữ, nhưng như khai thông hai mạch Nhâm Đốc, ào ào.
Tôi nghiêm túc hơn hai tiếng, cho đến khi Nhạc Ngôn bưng mì lên mới dừng .
Anh thật sự nấu ăn ngon. Hôm nay đổi sang một loại mì khác, mà hương sắc vị vẫn hảo như cũ.
“Nhạc Ngôn, thể cho vì thể chấp nhận ?” Tôi hỏi, “Là vì thấy chỉ đang đùa? Hay vì nhỏ tuổi hơn ?”
Anh im lặng , thật lâu mới : “Đều .”
“ đang đùa. Tôi làm mới khiến tin thật sự thích ?”
Câu hỏi thật là nan giải, khó hơn cả bài Olympic Toán hồi nhỏ làm .
Anh : “Thường Nhất Hàng, cần thời gian bình tĩnh. Gần đây ngày nào cũng gặp , cho nên mới sinh ảo giác .”
“Ý là, chỉ cần gặp một thời gian thì sẽ quên ?”
Anh gật đầu.
“Vậy nếu tương tư đến bệnh, chữa cho ?”
Nhạc Ngôn : “Cậu còn thể chuyện đắn ?”
“Tôi thể chứ, luôn chuyện đắn đó thôi, chỉ là tin.” Tôi xoay nĩa cuốn mì, “Nhạc Ngôn, khi luận văn, nghĩ đến một chuyện. Có lẽ vốn dĩ là gay, chỉ là nhận , giống như tế bào ung thư kích hoạt .”
Anh ngẩng đầu .
“A, ý tình cảm của là tế bào ung thư, nhưng cũng sai.” Tôi , “Đôi khi tình yêu thật sự giống như tế bào ung thư, yêu ai, đó thể là bác sĩ thần kỳ cứu sống . Anh sống c.h.ế.t, đều phụ thuộc đối phương.”
Nhạc Ngôn bật . Anh lên thật , tuy lúc nghiêm mặt trông cũng soái, nhưng lâu khiến căng thẳng.
“Ý là, nếu đáp thì chẳng khác nào thấy c.h.ế.t cứu?”
“Cũng thể như ,” đáp, “Đương nhiên, thể cho rằng đang dùng đạo đức để ép buộc , đúng, thật sự đang dùng đạo đức để bắt cóc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-16.html.]
Nhạc Ngôn , khóe mắt cong cong. Anh dậy : “Đừng linh tinh nữa, mau ăn cơm .”
Anh xuống lầu, gọi với theo: “Vậy rốt cuộc thể theo đuổi ?”
Anh kịp trả lời, tự cho đáp án: “Thôi, đây là chuyện của , chẳng liên quan gì đến .”
Anh bất đắc dĩ , bảo mau ăn cơm.
Ban đầu tưởng khi thích , Nhạc Ngôn sẽ tránh né , ai ngờ hề.
Mấy ngày tiếp theo, vẫn ở trong tiệm . Anh tuy ngượng khi ở cùng , nhưng hai chúng riêng tư gì, tiệm vốn ít khách.
Thi thoảng một hai đến nhanh.
Luận văn của tiến triển , linh cảm trong đầu dâng trào. Tôi với Nhạc Ngôn: “Anh đúng thật, từ khi phát hiện là gay, luận văn trơn tru hẳn.”
Anh bên giá sách lật xem, thèm để ý đến .
Không , để ý thì tự tìm thú vui cho .
Tôi lôi chiếc máy ảnh mua hồi còn trong câu lạc bộ nhiếp ảnh , bắt đầu lén chụp .
Nhạc Ngôn thật sự , lời đến mỏi miệng.
Tôi chụp nhiều ảnh, hỏi : “Soái ca, thể đăng ảnh lên mạng ?”
Anh căng thẳng, vội : “Toàn là bóng lưng hoặc sườn mặt thôi, tuyệt đối lộ chính diện, cho ai thấy.”
Nhạc Ngôn hỏi: “Cậu đang tính giở trò gì?”
Tôi : “Tôi tính sẽ phát triển theo hướng nhiếp ảnh. Anh là mẫu đầu tiên của .”
Anh , tùy .
Đã thì cũng chẳng khách khí nữa.
Hôm đó lập một tài khoản Weibo mới, bài đầu tiên đăng là bức ảnh Nhạc Ngôn bên cửa sổ sách, lưng về phía . Tôi suy nghĩ lâu mới dòng mô tả —— Tình yêu giờ tan học の ái.
Tôi câu đó sến, nhưng thật sự ý vị mà!
Tất nhiên, Weibo dám cho Nhạc Ngôn . Nếu thấy, chắc chắn sẽ lấy giá sách ném luôn.
Mỹ nhân tức giận cũng đáng sợ lắm, đoán, khi mỹ nhân thật sự nổi giận thì ngoài , còn đáng sợ hơn gấp bội.
Tình yêu giờ tan học の ái.
Tôi nghĩ, đăng ảnh, tim đập thình thịch.
… đến bao giờ thì thầy của mới chịu yêu đây?