Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 14

Cập nhật lúc: 2026-03-18 11:32:19
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

14

 

Sáng hôm , Nhạc Ngôn đ.á.n.h thức bằng giọng đầy oán trách.

 

Đêm qua, khi tuyết và suy ngẫm về cuộc đời, chấp nhận sự thật rằng thích Nhạc Ngôn, một đàn ông.

 

Sau đó, vẫn nghĩ về mãi, chẳng từ lúc nào ngủ gục quầy bar.

 

Anh vén chăn lên, vỗ một cái lưng : “Cậu ngủ yên ở trong phòng, đây lăn lộn cái gì?”

 

Tôi ngẩng lên , thấy cau mày, cần đoán cũng , là vì chăm sóc bản .

 

Thật cơn sốt lui, chỉ còn đau đầu, choáng. Tôi xoa mặt, làm bộ đáng thương, :

“Tôi ngủ một sợ.”

 

Giọng khàn đặc, như vịt đực. Anh nhíu mày, đưa ly nước: “Sợ gọi điện cho ?”

 

“Sợ đ.á.n.h thức .” Tôi nhận lấy, uống len lén ngắm .

 

Anh với vẻ bất đắc dĩ, mà ngay cả dáng vẻ cũng .

 

“Cậu thật là… đúng là một đứa nhỏ.”

 

“Anh thật sự xem là trẻ con ?” Tôi ôm cốc, giả vờ tủi , “Tôi 23 .”

 

“Không 22 ?”

 

“Tuổi mụ!” Tôi , “Theo cách tính của , 24 .”

 

Anh bất đắc dĩ , xoay nấu cơm cho .

 

“Nhạc Ngôn,” nghiêng đầu , từ cửa sổ, “Tôi con nít.”

 

Anh hờ hững đáp: “Biết .”

 

Tôi bật .

 

Anh con nít là , như giữa chúng vẫn còn thể tiếp tục.

 

Cơm nước xong, Nhạc Ngôn đưa bệnh viện.

 

“Tôi tự ,” , kiểu như mà, ngoài miệng lúc nào cũng trái ngược với lòng, “Mỗi ngày làm phiền như , chậm trễ việc kiếm tiền của .”

 

Nhạc Ngôn cầm chìa khóa xe trong tay, dựa quầy bar, : “Cậu đang châm chọc đấy ? Trong tiệm của chỉ là khách quen ?”

 

Anh thật đúng là xui xẻo, khai trương đụng kỳ nghỉ đông, thế là gặp ngay một khách “quái” như .

 

“Vậy thôi,” mặc áo khoác, cố ý vẻ nghiêm túc, “Lại phiền đến .”

 

Anh một lát, : “Đợi chút.”

 

Rồi phòng nghỉ, trở cầm theo một chiếc áo lông vũ dày cộp: “Cái áo bông của ấm , mặc cái .”

 

Lúc , khi Nhạc Ngôn đến tìm , xách theo một chiếc túi lớn, xem chính là để mang cái áo cho .

 

Anh cố ý từ nhà đem đến.

 

Tôi ôm áo của , ngây ngô, hỏi: “Cười cái gì?”

 

“Vui thôi,” , “Tôi vui, chẳng lẽ ?”

 

Anh là dáng vẻ bất đắc dĩ, đó cửa một bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-14.html.]

 

Áo của Nhạc Ngôn mặc vặn, hai chúng cao gần bằng , gầy hơn một chút, nhưng cỡ quần áo thì như . Tôi bắt đầu nghĩ, nếu ở bên , quần áo còn thể mặc chung, mặc áo yêu, chắc là chuyện ngọt ngào nhất đời.

 

Lần tiêm cho vẫn là cô y tá hôm . Ban đầu sốt, chẳng hiểu đến nơi, phản xạ điều kiện thế nào mà nhiệt độ lên đến ba mươi chín độ. Cô bôi t.h.u.ố.c m.ô.n.g cho , còn hỏi: “Có một trận với thầy của ?”

 

Nhạc Ngôn ở phía , giúp kéo rèm .

 

Tôi bôi thuốc, ngoài liền dựa Nhạc Ngôn làm nũng, tiện thể chiếm chút tiện nghi.

 

Tôi nhận đúng là hổ, một khi thích ai, thì tìm cách để tiến gần đến đó.

 

, bao năm nay, Nhạc Ngôn là đầu tiên khiến như . Trước khi gặp , vẫn còn ngây ngô.

 

Lần truyền dịch, ngủ, mà kéo “tâm sự”.

 

Tôi : “Nhạc Ngôn, phát hiện hình như lắm.”

 

“Sao thế? Chỗ nào thoải mái?” , liền khẩn trương.

 

Tôi cảm thấy, lẽ đây chính là biểu hiện của thích .

 

“Trong lòng,” giả bộ u sầu, “Tôi thấy thật thất bại, luận văn nổi, còn hổ mà sinh bệnh.”

 

Anh mỉm , dịu giọng an ủi: “Bệnh do , gì là của cả.”

 

Tôi sang , đang ngoài cửa sổ.

 

“Nhạc Ngôn.”

 

“Ừm?” gọi, .

 

Tôi nghiêm túc hỏi: “Anh làm là gay?”

 

Giọng nhỏ, nhưng trong phòng tiêm chỉ hai , thể thoải mái. Chỉ là, nhỏ thế một cảm giác mập mờ, mà thì thích cảm giác đó.

 

Anh trầm mặc một lúc, hỏi: “Sao hỏi chuyện ?”

 

“Không cả, chỉ là hiểu thử đồng loại phát hiện bản thế nào.”

 

“Đồng loại?” Anh thật sự kinh ngạc, thấy rõ điều đó.

 

Tôi gật đầu: “Không giấu gì , nghĩ cũng là gay.”

 

Nhạc Ngôn cau mày, nửa ngày gì.

 

“Sao ?” Tôi cảm thấy vui, chắc vì nghĩ “bẻ cong” chứ?

 

“Thường Nhất Hàng, từng là thẳng ?” Anh cuối cùng cũng mở miệng, ánh mắt đầy nghi hoặc, trông thật đáng yêu.

 

Ngay cả thầy giáo cũng lúc gặp vấn đề nan giải, mà khi gặp, vẻ đặc biệt thú vị.

 

“Vốn là , nhưng giờ còn.” Tôi , “Nhạc Ngôn, thể theo đuổi ?”

 

Anh sững , đó bật dậy, phần luống cuống trong phòng.

 

“Cậu đang đùa ?”

 

“Không ,” , “Tôi thật sự phát hiện thích .”

 

“Cậu hẳn là do bệnh nên...”

 

“Đại ca,” cắt lời , “Tôi là trưởng thành, cảm giác với ai và vì . Anh đang nghĩ làm ‘bẻ cong’ nên thấy áy náy ? Không , bình tĩnh chút, bẻ , là tự bẻ đấy.”

 

Tôi dựa lưng ghế, thưởng thức dáng vẻ lúng túng của mỹ nhân Nhạc Ngôn, : “Bởi vì quá, nên cố một chút, tự bẻ thành một vòng tròn.”

Loading...