Edit: Wng
-
13
Nhạc Ngôn : “Tôi nào chuyện gì đáng , đều kể hết cho .”
Anh ngẩng đầu khỏi trang sách, thuận tay đỡ nhẹ mắt kính.
Tôi chằm chằm ngón tay trong chốc lát, vẫn chịu bỏ qua, hỏi tiếp: “Vậy hiện tại bạn trai ?”
Anh mang theo ý : “Cậu cảm thấy ?”
“Hẳn là .” Tôi , “Nếu , ngày nào cũng ở đây một ? Bạn trai chẳng lẽ đến bầu bạn, còn bằng đối với hơn.”
Anh , gấp sách đặt lên bàn, hỏi: “Cậu với thế nào?”
Tôi nghĩ một lúc, nên trả lời thế nào. Nghĩ mãi mới nhận , thật từ khi quen đến giờ, là chăm sóc , chỉ khiến thêm phiền.
mặc kệ, :“Tôi mỗi ngày đều đến bầu bạn với .”
Anh cúi đầu nhẹ, gì.
“Vậy thích kiểu nam nhân thế nào?” Tôi hỏi, “Tôi mới hạ sốt, đầu óc ngu , nếu hỏi linh tinh, cũng đừng giận.”
Anh tựa lưng ghế, đôi mắt cong cong, nụ dịu dàng.
“Tôi thích… tài hoa.”
Được thôi.
Tôi chợt nghĩ đến bài luận văn còn dang dở của , lòng chút chột .
“Thế còn…” hỏi tiếp, “ để ý nếu bạn trai nhỏ tuổi hơn ?”
Tôi thật sự ý gì khác, chỉ là tiện miệng hỏi.
Anh : “Tốt nhất là lớn hơn .”
Khoảnh khắc , như thể một đóa hoa hồng nở rộ ngắt phăng trong gió lạnh.
Tôi “ờ” một tiếng, : “Tôi khó chịu, chắc sắp sốt, ngủ một lát.”
“Ngủ .” Anh liếc đồng hồ, “Hôm nay đóng cửa sớm một chút, dù cũng chẳng khách.”
Anh dậy, kẹp thẻ đ.á.n.h dấu sách, xuống lầu: “Cậu cứ ngủ , lát dậy nhớ đo nhiệt độ. Quầy bar của , nếu tối khỏe thì gọi.”
Nhạc Ngôn hề luyến tiếc, dứt khoát vô cùng.
Nam nhân, tên là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-13.html.]
Thôi, coi như xong.
Tôi ôm chăn của Nhạc Ngôn, gối lên gối của , giường , nghĩ về .
Không đầu óc cháy hỏng thật , trong đầu là hình ảnh của Nhạc Ngôn. Bên trái một , bên một , mặt một , lưng một . Đại khái cũng hơn trăm năm mươi cái Nhạc Ngôn, đủ biểu cảm, lúc mang kính, lúc .
Càng nghĩ, càng mơ hồ nghĩ đến chuyện bạn trai.
Rồi từ nghĩ đến bạn trai, đầu óc bắt đầu trượt sang tưởng tượng và bạn trai làm chuyện .
Thế là, trong đêm khuya tĩnh mịch, vì mấy hình ảnh mà thể bắt đầu phản ứng. Trong khi cố trấn an bản , miệng gọi tên Nhạc Ngôn. Đến khi cuối cùng cũng yên , thứ thể miêu tả tay mà thở dài:
Nếu Nhạc Ngôn giường , nghĩ đến ... tự giải quyết, liệu còn mặt nữa ?
Tôi thật sự quá đáng, đúng, là cực kỳ quá đáng. Sau khi dọn dẹp xong, tự kiểm điểm một hồi, đến nửa đêm ba giờ vẫn ngủ nổi.
Không ngủ nổi, tiếp tục phát sốt thật.
Không làm quá, thật sự sốt, khó chịu đến mức chỉ ôm Nhạc Ngôn để mượn hạ nhiệt.
Nhạc Ngôn lúc dặn nếu khó chịu thì gọi điện cho , nhưng giữa đêm thế , nào nỡ làm phiền ngủ. Đành c.ắ.n răng chịu, tự tìm t.h.u.ố.c uống.
Uống t.h.u.ố.c xong, dám xuống, vì hễ là nghĩ đến Nhạc Ngôn.
Tôi quấn chăn, ở ghế cao quầy bar, nơi còn đặt quyển sách hôm qua.
Ngồi ngoài, trời tối đen như mực, đường phố chẳng lấy một bóng . Không bao lâu, mới phát hiện tuyết bắt đầu rơi.
Tôi chợt nhớ câu ban chiều: “Chuyện xưa của đều kể hết .”
, đó là dối. Một như Nhạc Ngôn, qua là nhiều chuyện giấu, chẳng qua với thôi.
Tôi nhỏ hơn mười tuổi, luôn chăm sóc như trẻ con, mà , đứa “trẻ con” , nửa đêm mất ngủ đây tưởng tượng .
Nghĩ đến cảnh ở tiệm một mỗi ngày, khách chẳng mấy khi đến, khi suốt ngày chỉ tiếp một hai , chắc cũng chẳng mấy ai chuyện cùng.
Anh thấy cô đơn ?
Có lẽ là thích yên tĩnh, nhưng dù , cũng sẽ lúc ở bên chứ?
Tôi quấn chăn, trông giống cái bánh chưng cồng kềnh, tựa lên quầy bar.
Tôi nghĩ, nếu thử theo đuổi , liệu khả năng ?
Anh thích lớn tuổi hơn, nhưng từng thể nhỏ hơn, tức là vẫn còn cơ hội.
Vấn đề bây giờ là: làm để nhận cũng là một đàn ông đáng tin, chứ một thằng nhóc con.
Chẳng lẽ… dùng cái “vũ khí” để chứng minh ?
Không , mà làm thế thì chắc đ.á.n.h bay khỏi Trái Đất mất!