Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 1
Cập nhật lúc: 2026-03-18 05:44:40
Lượt xem: 35
Edit: Wng
-
01
Tôi tuyên bố, gì khiến đau đầu hơn luận văn nghiệp.
Ba còn trong ký túc xá đều dọn : hai thực tập, thuê phòng gần nơi làm; một về quê “bế quan tu luyện”. Còn , chẳng tìm việc, cũng định về nhà, vẫn ăn bám trong ký túc xá trường. Ban ngày bản thảo cho tạp chí và trang web, buổi tối co chân ghế, đờ đẫn bài luận mãi chẳng tiến triển.
Giáo viên của chúng : “Cái cửa ải , sớm muộn gì các em cũng vượt qua. Nghiêm túc đối đãi, đừng gian dối.”
Thật , dù gian dối cũng nổi, giáo viên ngành chúng , chẳng ai dễ đối phó.
Hôm đó, bạn học hỏi : “Cậu chọn đề tài gì?”
Tôi đang ăn bánh trứng, liền : “Dài quá, quên mất tiêu, đại khái là cái về nghiên cứu nhóm đồng tính luyến ái .”
Từ đến nay, vẫn tò mò về nhóm , họ dường như cởi mở bí ẩn, thuộc về xã hội, như ẩn giữa cuộc sống bình thường.
Tôi đồng tính luyến ái, nhưng hiểu họ.
Học kỳ hai năm tư, tầng lầu của chúng gần như trống trơn. Ký túc xá từng náo nhiệt, cãi cọ ồn ào, giờ trở nên yên tĩnh, đúng hơn là quạnh quẽ.
Ngày 19 tháng 1.
Tôi liếc qua tờ lịch bàn.
Tờ lịch đó là của Lão Vương khi chuyển vứt cho , là bạn gái cũ tặng. Khi đó : “Lão Thường, cho đấy, giữ chỉ thêm buồn.”
Tôi khách sáo, nhận dùng luôn.
Về lật đến tháng 4, thấy dùng bút đỏ khoanh kín, trông như đẫm máu.
Mấy ngày , cô giáo hướng dẫn trong nhóm rằng, từ tháng 4 trở , mỗi cuối tuần cô sẽ thuê phòng học để chúng sửa luận văn, ai cũng tham gia, vắng mặt là bảo lưu.
Còn ba tháng nữa, thật nên sốt ruột.
khi nhận chẳng nổi một chữ nào, sốt ruột đến mức cứ … vệ sinh.
Tôi gọi điện cho : “Người ơi, con trai soái khí của sắp c.h.ế.t vì nổi luận văn đây.”
Mẹ khẩy: “Tự làm thì tự chịu, trách ai ?”
Không nhận an ủi, buông điện thoại, bụng réo lên khe khẽ.
Dân dĩ thực vi thiên, nổi luận văn cũng ăn cơm.
Tôi quần áo, khoác áo lông vũ, quấn kín từ đầu đến chân khỏi ký túc xá.
Lúc , hầu hết các khoa thi xong, trong trường chẳng còn bao nhiêu . Tháng là Tết, năm mới ký túc xá sẽ khóa tầng, đến lúc đó cũng .
Thật về nhà. Về đến nơi là hỏi chuyện chuyện , hỏi công việc . Nếu đang tiểu thuyết kiếm tiền, chắc chắn mắng c.h.ế.t.
Càng nghĩ càng phiền, mà phiền nhất là… nhà ăn trường chẳng còn gì ngon để ăn.
Sinh viên nghỉ, nhà ăn lập tức đóng cửa, chẳng còn chút dáng vẻ của một “đại học trọng điểm”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-1.html.]
Tôi một vòng, cuối cùng bỏ cuộc, đành chống gió lạnh cổng trường.
Khu là khu mới, quanh trường chẳng mấy hàng quán. Bình thường ăn ngon đều bắt xe ngoài. Hôm nay lười, chẳng xa, định tìm đại chỗ nào đó lấp bụng.
Đứng ở cổng trường, quanh một vòng, thấy một quán biển hiệu “Maurice”.
Theo hiểu của , “Maurice” chính là tên tiểu thuyết của Forster — tác phẩm kinh điển về đồng tính luyến ái.
Cũng chính vì cái tên đó, nảy sinh tò mò, quyết định tối nay “thăm viếng” quán một .
Quán mới khai trương, chủ quán đúng là chọn thời điểm. Tấm biển treo cửa : “Khai trương, cà phê giảm 50%”. Nghỉ đông mà mở hàng, ai đến mới lạ.
Tôi đẩy cửa bước , một luồng ấm lập tức ùa đến.
Quán trang trí khá : ánh đèn vàng dịu nhẹ, chói, u ám. Tôi còn đang ngó quanh thì một giọng nam: “Hoan nghênh quý khách.”
Giọng dễ thật.
Tôi vốn chú ý giọng khác, thời nay ai cũng chỉ mặt.
Tôi đầu theo giọng , thấy đàn ông mặc áo len xanh lam, quầy bar, đeo tạp dề màu rượu vang in chữ Maurice.
Anh , hấp dẫn như chính giọng của .
Tôi bước tới, thấy quầy đặt một quyển sách đang dở, lật úp , chắc đang khi .
“Tôi thể gọi món gì ?” hỏi.
Anh đưa cho một cuốn menu bìa da.
Tôi xem qua, gọi một phần mì Ý và một ly Americano.
“Trên lầu chỗ ,” , “Tôi sẽ mang đồ lên .”
Tôi gật đầu, liếc qua quyển sách đang , William Burroughs – Naked Lunch.
Tôi cảm thấy đến đúng nơi . Tất cả dấu hiệu đều cho thấy, dù chủ quán đồng tính luyến ái, thì ít nhất cũng hứng thú với đề tài đó. Tôi nổi luận văn, chuyện với cảm hứng.
Nghĩ , lên lầu hai.
Nơi khiến thật sự kinh ngạc, giống quán cà phê, mà giống hiệu sách hơn.
Bên trái là dãy bàn ghế dành cho khách, phía trong vài gian nhỏ cửa, đủ riêng tư. Quan trọng nhất là bên cầu thang, bốn kệ sách cao đến tận trần, đầy ắp sách, còn cả thang để trèo lên.
Tôi dọc các kệ xem thử, nhiều quán cà phê cũng để sách cho vẻ “tri thức”, nhưng tạp chí vô vị sách trang trí. Tôi tưởng nơi cũng , ai ngờ mỗi quyển đều khiến nghi ngờ chủ quán là sinh viên khoa Văn trường .
Tôi loanh quanh một vòng, phát hiện vài cuốn từ lâu mà giờ ngừng xuất bản.
Tôi ở cầu thang gọi xuống: “Xin hỏi, sách kệ bán ?”
“Không bán,” trả lời từ , “ nếu , thể xem ở đây.”
Tôi ngẩn , còn đang dư âm giọng , đến khi mang mì Ý và cà phê lên cầu thang , mới hồn.
Anh hỏi: “Sao thế?”
Tôi vội xua tay: “Không, gì.”