TRƯỜNG SINH BÁCH TUẾ - 5

Cập nhật lúc: 2025-08-10 06:29:39
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần đây bắt đầu suy tính xem cách nào tự sát cho nhẹ nhàng nhất.

 

Ta bao giờ nghĩ Thẩm Viên An sẽ lấy , đó là Thẩm Viên An mà! Mười sáu tuổi đỗ đạt ba khoa đầu Thẩm Viên An.

 

Ban đầu định dùng độc dược, chỉ chờ Thẩm Viên An từ chối hôn lễ thì uống, nhưng nghĩ , loại độc dược đó đau đớn quá, nên chuyển sang cân nhắc dùng dải lụa trắng.

 

Ta chuẩn sẵn dải lụa dài ba thước, thử cột lên, nhưng dây chịu nổi sức nặng mà đứt.

 

Bao nhiêu tính toán cũng bằng thời gian. Trước khi kịp treo cổ, kiệu đón dâu của Thẩm Viên An đến.

 

Ta ngạc nhiên, Tiểu Đức Tử thở dài, nhưng ngay đó tươi : “Đi thôi! Trần Thanh Ngôn, năm xưa đón ngươi Đông cung, giờ tiễn ngươi khỏi cung.”

 

Nơi ở cách cổng cung đến sáu trăm bước, con đường đó qua nhiều , từng nghĩ đến cái chết, nhưng bao giờ nghĩ thể rời khỏi đây.

 

Ta ngẩn ngơ cổng cung, kiệu của Thẩm Viên An ở đó. Ta dám kiệu, chỉ theo rời khỏi cung là mãn nguyện .

 

Ta vội vàng bước tuyết, đến cổng cung thì vấp ngã, nhưng liền dậy phủi tuyết và bước từng bước theo kiệu.

 

mấy bước, kiệu dừng . Một bàn tay vươn : “Lên !”

 

Đã năm sáu năm trôi qua, giờ đây Thẩm Viên An đến tuổi đội mũ miện, trông như một thiếu niên tuấn tú khiến khác xao lòng.

 

“Thẩm Tể tướng, ngài thật là .”

 

Thẩm Viên An , im lặng lâu, cuối cùng đưa cho một chiếc hộp. Chiếc hộp nhận , đó là hộp trang sức của .

 

Mẹ chỉ ba món trang sức, một cây trâm bạc hoa văn mây, một chiếc vòng tay bạc hình lá mơ, và một chiếc vòng cổ bằng ngọc.

 

Giờ đây, khi mở chiếc hộp , ngoài ba món trang sức đó, còn thêm hai thứ: một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu đất và một tờ chứng nhận quyền sở hữu nhà.

 

Cha thật là giỏi giang, những năm qua họ biến hai mẫu đất ban đầu thành tám mẫu, ngôi nhà cũng mở rộng hơn.

 

Ta , nhưng nước mắt rơi: “Cha …”

 

Ta kịp xong thì đột nhiên dám hỏi nữa. Thẩm Viên An dừng một lúc đáp:

 

“Họ chôn cất theo di nguyện tại cánh đồng ở Nam Sơn. Họ nơi đó cao hơn, thể thấy con đường ngươi về nhà.”

 

7

 

Ngày hôm đó, lê lết tấm bệnh tật, bước con đường về nhà, dắt theo một con lừa.

 

Ban đầu Thẩm Viên An định cho xe ngựa, nhưng từ chối, quá phô trương .

 

Ta về nhà, là chuyện gì đáng tự hào.

 

Ta chỉ kéo theo con lừa, mệt thì cưỡi nó một lúc. Từ con đường về nhà, thể thấy Nam Sơn, càng gần đến nơi, càng cảm thấy thể nổi nữa.

 

Ta quỳ mộ, gì, chỉ đốt giấy tiền mãi. Đốt đến khi mặt trời lặn, vẫn quỳ đó, chẳng nên điều gì.

 

Cuối cùng thở dài và : “Cha , con về nhà .”

 

Ta cầm một chiếc đèn lồng bát bảo lưu ly, đó là thứ duy nhất mang theo khi rời cung. Chiếc đèn lồng chế tác quá , dù thắp lên trong gió vẫn tắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/truong-sinh-bach-tue/5.html.]

Đó là thứ Tiểu Đức Tử tặng khi rời , để mang theo làm kỷ niệm, đêm sẽ quá tối.

 

Nhà ở ngoại ô. Vào mùng một và rằm hàng tháng, về Thẩm gia, bái kiến lão phu nhân, dù gì cũng là thê tử của Thẩm Viên An.

 

Những ngày còn , Thẩm Viên An yêu cầu gì, ngôi nhà của . Thẩm Viên An cho một nha tên là Bính Nguyệt.

 

Nhà lớn, ban ngày Bính Nguyệt dọn dẹp phòng ốc xong sẽ mang ghế dựa phơi nắng cùng .

 

Đôi khi cao hứng, Bính Nguyệt sẽ chuyện với : “Công tử, ngài , thử thi làm quan?”

 

Ta nheo mắt: “Hôm nay nắng độc quá, phơi nắng làm ngươi điên .”

 

Bính Nguyệt lập tức ngậm miệng , ngoan ngoãn hơn hẳn.

 

Ta ghế dựa, dùng quạt che mặt ngủ , trong mơ về hồi năm sáu tuổi, chơi lễ Thượng Nguyên.

 

Cha ôm , cùng dạo phố.

 

Lễ Thượng Nguyên đông, cha dám thả xuống, sợ rằng bước xuống sẽ lạc mất.

 

cuối cùng thể cãi , đành để xuống. Ta chạy tới chạy lui giữa đám đông.

 

Chạy một lúc, đ.â.m sầm một ca ca. Ca ca đó cúi xuống bế lên.

 

“Ngươi là con nhà ai? Sao chạy lung tung thế ?”

 

“Ngươi nốt ruồi mỹ nhân giữa chân mày quá! Mẹ cũng một nốt ruồi mỹ nhân như thế.”

 

“Thế ngươi ?” Ta thấy hỏi.

 

“Ta , bảo đây chờ bà đến.”

 

Ta định gì đó thì phía gọi: “… Thanh Ngôn… Trần Thanh Ngôn…”

 

Ta mừng rỡ: “Ca ca, cha đến tìm .”

 

“Ừ, mau ! Đừng để lạc nữa.”

 

Ta thả xuống và lao vòng tay của cha , họ bế lên và xa dần.

 

Ta, lúc sáu tuổi, trong lòng đầu , chỉ thấy thiếu niên đó vẫn đó, dường như tìm đường về nhà.

 

Khi tỉnh dậy, vươn vai một cái. Bính Nguyệt thấy liền nhướng mày: “Ai làm ngài bực ? Vừa dậy trưng bộ mặt khó coi.”

 

“Mơ thấy đáng ghét.”

 

“Đáng ghét thế nào?”

 

“Ta đánh gãy chân , đánh gãy luôn cả tay, nhốt , để đói ba ngày ba đêm.”

 

Sắc mặt vui, Bính Nguyệt gãi đầu hỏi:

 

“Nếu tức thế, làm thật ? Tự dằn vặt làm gì.”

 

Loading...