“Được , đừng lo nữa. Chuyện của , để tự giải quyết. Là Alpha với , hiểu Tạ Kỳ là loại gì.”
“Cậu á, lo cho cái .”
Tôi gật đầu như bổ củi.
“ đúng đúng, đừng quan tâm tới , dưỡng t.h.a.i cho là .”
Không thể để chuyện của ảnh hưởng đến tâm trạng của .
Tội đó to lắm.
Nói chuyện thêm một lát, chào vợ chồng Thời Diễn về.
Tôi kéo vali cùng một đống đồ ăn vặt Thời Diễn đưa về đến nhà.
Vừa bước khỏi thang máy, liền thấy một đàn ông thẳng lưng, tựa nghiêng bên cửa nhà .
Tôi hít một ngụm khí lạnh, đầu bỏ chạy.
xoay , thì thang máy hai vệ sĩ mặc đồ đen đeo kính râm chặn kín, hai bên như hai vị thần canh cửa.
Xong đời, chạy thoát .
Không gọi cảnh sát …
Tạ Kỳ lên tiếng như âm hồn lởn vởn: “Sao thế, về đến nhà mà còn mở cửa?”
Tôi run bắn, da đầu tê rần.
“Mở... mở ngay đây.”
Tôi dùng vân tay mở khóa, lách qua khe cửa để nhà.
Đang chuẩn đóng mạnh cửa thì một bàn tay thò chặn lấy.
Tạ Kỳ mạnh mẽ đẩy cửa bước , “rầm” một tiếng khép , áp sát lên cửa, cách cực kỳ gần.
Tôi nghẹn thở, tim đập thình thịch, vô thức nuốt nước bọt.
“Cái đó... g.i.ế.c là phạm pháp đấy.”
Tạ Kỳ hừ lạnh một tiếng.
“Thế đùa giỡn thì phạm pháp ?”
“…Không đến mức đó, cùng lắm là lên án về mặt đạo đức thôi…”
Tôi lẩm bẩm lí nhí, chẳng tý khí thế nào.
“Thật ?”
Tạ Kỳ tiến sát đầy nguy hiểm, đến nỗi mũi chúng gần như chạm .
“Vậy chơi thêm vài nữa .”
…
Tên chắc chọc điên đến phát khùng .
Tôi thực sự chịu nổi cách áp lực như thế , bèn nhắm mắt , đưa tay đẩy cách nửa bước.
Thấy sắc mặt tối sầm, lập tức nịnh nọt: “Anh ngoài lâu chắc mệt nhỉ? Hay là xuống sofa nghỉ chút nhé? Tôi... pha cho !”
Tôi nhanh nhẹn cúi lách , chui thẳng bếp.
Bầu khí vô cùng trầm lặng và ngượng ngùng.
Ngượng đến mức khiến run chân.
Tôi uống đến ly thứ ba mà ly của Tạ Kỳ vẫn vơi.
Tôi thử lên tiếng: “Chắc nguội nhỉ, để châm thêm nước nóng nhé?”
Tạ Kỳ đặt ly xuống, điềm tĩnh hỏi: “Cậu còn định nước A ?”
Tôi lắc đầu như cái trống bỏi: “Không , , tuyệt đối .”
Đùa , chính vì quyết định nên mới bốc đồng nhất thời, trượt chân một phát thành hận cả đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/truoc-khi-bo-tron-toi-ban-phao-cung-ke-thu-khong-doi-troi-chung/3.html.]
Sau khi suy nghĩ một lúc, quyết định đối mặt với hiện thực, nghiêm túc xin : “Tôi để tâm chuyện đêm đó, làm bẩn thanh danh của là sai. Xin , bồi thường thế nào cũng .”
“ yên tâm, khi về nước A, sẽ bao giờ gặp nữa. Vậy thì chuyện rắc rối cũng chẳng còn nhớ đến nữa.”
Tôi cúi đầu, dám mắt Tạ Kỳ.
Tạ Kỳ đáp, đang nghĩ gì.
Một lúc lâu , : “Được , .”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Anh dậy, cũng vội vàng lên: “Để tiễn về—”
“Tối nay ngủ ?”
Tôi: …
Tôi: ???
Gì cơ, định ngủ ở nhà ?!
Tôi há hốc mồm, hồn vía bay lên trời, Tạ Kỳ nhướng một bên mày.
“Sao thế, chẳng , bồi thường thế nào cũng . Thanh danh phá hỏng , ngủ một đêm ?”
Linh hồn như sét đ.á.n.h cháy khét cả trong lẫn ngoài, mất một lúc lâu mới hồn .
Tôi nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt liều c.h.ế.t: “Được chứ, đương nhiên . Nhà ba phòng, thích phòng nào thì cứ chọn.”
Cảm giác thật ảo diệu.
Lúc Tạ Kỳ đang ngủ trong nhà , ở phòng bên cạnh.
Tôi màn hình điện thoại mới kết bạn với WeChat – là ép add bằng ánh mắt đe dọa buổi tối – uể oải ném gối lên mặt.
Rõ ràng chuẩn kỹ để cắt đứt , mà giờ thứ ngược.
Tạ Kỳ rốt cuộc làm gì, rốt cuộc nghĩ gì về ?
Không lẽ… chịu trách nhiệm?
Tôi tắt điện thoại, nhưng cứ lăn qua lộn mãi ngủ , đầu óc rối tung.
Lăn tới thứ tám mươi, tuyệt vọng bật dậy, thở dài sầu não.
Tạ Kỳ ngủ nhỉ?
Do dự một lúc, xuống giường, dép bông rón rén bước đến cửa phòng Tạ Kỳ như kẻ trộm.
Cửa chỉ khép hờ, khóa chặt.
Trong phòng tối om, chút ánh sáng.
Tôi cẩn thận đẩy cửa, lặng lẽ tới đầu giường.
Tạ Kỳ ngủ say.
Dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, dùng ánh mắt lặng lẽ ngắm từng đường nét gương mặt : chân mày, sống mũi...
Gương mặt của Tạ Kỳ thuộc dạng “ lạ miễn tới gần”, lúc lạnh lùng thì ai dám đụng.
lúc ngủ , đường nét vốn cứng cỏi cũng trở nên dịu dàng hiếm thấy.
Tôi xuống, ánh mắt dừng ở đôi môi .
Cái miệng … hôm đó làm chuyện , c.ắ.n bao nhiêu .
Mỏng, nhưng dễ hôn.
Không ma xui quỷ khiến thế nào, dần dần cúi xuống.
Cho đến khi lông mi gần như chạm cánh mũi , mới giật tỉnh táo .
…Tôi điên ?!