Editor: Trang Thảo.
Giờ phút , ngài đang chăm chú một bản báo cáo tuyệt mật gửi tới. Đầu ngón tay ngài gõ nhẹ lên mặt bàn trơn bóng, đây là động tác quen thuộc mỗi khi ngài suy tư.
“Trùng đực cấp S, xuất hiện ở bộ đội biên cương, phận gốc là phế trùng...” Ngài khẽ thầm những thông tin then chốt: “Trình tự gen hiển thị đặc điểm thuần hóa hiếm thấy, mang theo dấu ấn hoàng thất sơ khai. Lâm Ân. Thú vị đấy.”
Cửa thư phòng im lặng trượt mở, Thư quân của ngài, Adrian, bước .
Hoàn khác biệt với vẻ tinh tế nho nhã của Hoàng đế, Adrian hội tụ đủ tiêu chuẩn thẩm mỹ của một trùng cái truyền thống. Thân hình cao lớn, vai rộng lưng dày, mái tóc đen ngắn gọn gàng, gương mặt cương nghị tuấn như tạc bằng đao búa. Anh mặc lễ phục tiêu chuẩn dành cho Thư quân hoàng gia, chất liệu vải màu tím thẫm ôm lấy hình rắn chắc, mỗi chiếc cúc áo đều cài chỉnh tề chút sai sót. Bước chân trầm hữu lực, trông giống một thị vệ hoàng gia huấn luyện bài bản hơn là một Thư quân.
“Bệ hạ, bánh buổi tối của ngài.” Giọng Adrian trầm thấp vững vàng, chút gợn sóng. Anh dừng cách bàn làm việc ba bước, quỳ một gối xuống đất, dâng chiếc khay bạc quá đầu, một lễ nghi hoàng thất chuẩn mực, hai mươi năm như một ngày đổi.
Carl xoay . Khi nhận chén , đầu ngón tay ngài vô tình chạm ngón tay Adrian. Thư quân của ngài bất kỳ phản ứng nào, lùi bước cũng chẳng đón ý hùa theo, cứ như thể thứ chạm chỉ là một vật phẩm vô tri.
“Adrian...” Carl bỗng lên tiếng, sợi xích kính khẽ đong đưa theo động tác của ngài: “Nếu lúc đế quốc còn một vị trùng đực cấp S khác, còn đồng ý lời cầu hôn của ?”
Adrian ngẩng đầu. Trong đôi mắt tím hề bất kỳ d.a.o động cảm xúc nào: “Bệ hạ, là Thư quân của ngài. Sự trung thành và phục tùng của vĩnh viễn thuộc về ngài.”
“Tôi .” Carl ngắt lời, trong giọng mang theo một tia mệt mỏi hiếm thấy: “Tôi chỉ giả sử thôi. Lui xuống .”
“Tuân lệnh, bệ hạ.” Adrian dậy, hành lễ xoay rời . Mỗi động tác đều chuẩn xác như máy móc, ngay cả độ vểnh của vạt áo cũng như tính toán kỹ lưỡng.
Cửa thư phòng khẽ khàng đóng . Carl tháo kính xuống, day nhẹ giữa chân mày. Hai mươi năm hôn nhân, Adrian luôn thành mỹ chức trách của một Thư quân: quản lý hậu cung, tham gia điển lễ, duy trì hình tượng hoàng gia công chúng, thậm chí cung cấp sự an ủi về thể xác khi Carl yêu cầu, nhưng cũng chỉ giới hạn trong chức trách mà thôi. Anh bao giờ biểu lộ tình cảm thật lòng, cũng bày tỏ ý nguyện cá nhân. Thậm chí khi Carl từ chối thị tẩm, cũng chỉ bình tĩnh đáp “Tuân mệnh”, đó đề cử những Thư hầu khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trung-phe-vat-nghich-tap-cuoi-duoc-tuong-quan-de-quoc/chuong-9.html.]
Có đôi khi Carl cảm thấy, cưới bạn đời, mà là một pho tượng lễ nghi tì vết.
Trang Thảo
Ngài đeo kính , điều chỉnh kênh liên lạc với Arthur. Vài giây , hình ảnh ảo của em trai xuất hiện trong phòng.
“Anh cả.” Arthur hành lễ. Sâu trong đôi mắt tím đang kìm nén một cảm xúc nào đó.
“Anh nhận báo cáo y tế từ Khải Long Tinh.” Carl thẳng vấn đề, đầu ngón tay điều chỉnh để hiển thị liệu xét nghiệm của Lâm Ân: “Chúng phát hiện một trùng đực cấp S. Anh nghĩ điều sẽ đổi tất cả chuyện.”
Biểu cảm của Arthur lập tức cứng đờ. “Anh cả, từng hứa...”
“Anh từng hứa sẽ cưỡng ép em gả cho một trùng đực mà em thích.” Carl cắt lời, đôi mắt tím chiếc kính một mắt sắc bén như dao: “ tình hình khác. Một trùng đực cấp S mới xuất hiện, mang theo dấu ấn hoàng thất sơ khai, bối cảnh gia tộc. Đám lão già ở Hội nghị sẽ lao như linh cẩu thấy thịt thối. Họ sẽ cho phép huyết thống như lưu lạc bên ngoài hoàng thất, càng cho phép giữ tình trạng độc .”
“Vậy cũng nhất thiết là em...” Arthur một nửa thì dừng . Anh hiểu ý của trai .
“Em là thành viên hoàng thất, cũng là trùng cái cấp S duy nhất lập gia đình của đế quốc.” Giọng Carl bình tĩnh nhưng đầy uy quyền: “Đây là lựa chọn hợp lý nhất, đồng thời bảo đảm huyết thống rò rỉ ngoài. Quan trọng hơn là...” Ngài dừng một chút: “Hãy nghĩ đến kho gen ngày càng cạn kiệt của Trùng tộc chúng . Lẽ nào em tộc hệ đường cùng ?”
Arthur mặt , đường nét nghiêng của hình ảnh ảo căng chặt: “Anh cả, em hiểu, tất cả những điều em đều hiểu. em... em gả cho một trùng đực xa lạ, một mà em yêu!”
Mấy chữ cuối cùng, gần như nghiến răng mà thốt .
Carl trầm mặc một lát. Khi lên tiếng nữa, trong giọng mang theo một tia d.a.o động hiếm thấy, gần như thể nhận : “Arthur, .”
Arthur đầu .