Editor: Trang Thảo.
Vị chủ tế bắt đầu những lời thề nguyện dài dòng. Theo truyền thống, Thư quân sẽ tiến lễ đường lúc , cúi đầu đến mặt hùng chủ, đó quỳ xuống và tuyên thệ trung thành cùng phục tùng tuyệt đối.
Lâm Ân chuẩn sẵn tâm lý. Ngay khi vị trùng cái xuất hiện, sẽ bắt đầu phản kháng, đại náo hôn trường.
khi vị trùng cái xuất hiện ở cuối hành lang dài, Lâm Ân cảm thấy thời gian như ngừng , m.á.u nóng dồn lên đỉnh đầu, hai tai ù .
Bộ hôn phục màu ngân bạch, hoa văn sắc tím, vương miện hoàng gia, hình cao lớn đĩnh bạt, khuôn mặt tuấn lạnh lùng, và cả đôi mắt , đôi mắt tím mà ngày đêm thương nhớ.
Arthur Atlas.
Đối tượng kết hôn của là Arthur.
Arthur cúi đầu ở cuối hành lang dài, hít một thật sâu. Vạt áo hôn phục cầu kỳ kéo mặt đất, vương miện hoàng gia đè nặng lên mái tóc bạc, mỗi viên đá quý đều nặng trĩu.
Chủ tế hiệu cho tiến lên.
Anh bước bước đầu tiên, ánh mắt hạ xuống, chỉ mặt đất cách chân ba mét. Không , , nghĩ, chỉ đơn thuần chấp hành quy trình.
Đi đến tế đàn, dừng . Anh vẫn ngẩng đầu.
Qua khóe mắt, thể thấy vạt hôn phục màu trắng của tân lang. Trên đó thêu huy hiệu hoàng gia bằng loại sợi tơ đặc biệt lấp lánh theo ánh sáng.
Sau đó, thấy giọng chủ tế: “Giờ đây, mời tân nương tuyên thệ trung thành với tân lang, thực hiện lễ quỳ lạy.”
Theo đúng buổi diễn tập, quỳ xuống lúc .
Arthur nhắm mắt , hít một thật sâu. Khi mở mắt , đôi mắt tím trở nên tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Anh bắt đầu chậm rãi khuỵu gối.
lúc , một bàn tay đột ngột đỡ lấy cánh tay , ngăn động tác .
Ấm áp, hữu lực, mang theo cảm giác quen thuộc khắc sâu xương tủy.
Arthur đột ngột ngẩng đầu.
Thời gian như đình trệ trong khoảnh khắc đó.
Lâm Ân ngay mặt , mặc bộ hôn phục màu trắng, đôi mắt đen sâu thẳm như đêm dài đang siết chặt lấy tay . Trên gương mặt là sự kinh ngạc, mừng rỡ cuồng nhiệt và cả vẻ khó tin, chẳng khác gì biểu cảm của Arthur lúc .
Trang Thảo
Thế giới như sụp đổ tái thiết. Mọi âm thanh biến mất, sắc thái rút , chỉ còn gương mặt mắt, mà tưởng rằng vĩnh viễn mất , mà tuyệt vọng thương nhớ, mà đến phút cuối cùng vẫn huyễn tưởng về dáng hình của tân lang.
Tân lang là Lâm Ân.
Trùng đực cấp S là Lâm Ân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trung-phe-vat-nghich-tap-cuoi-duoc-tuong-quan-de-quoc/chuong-13.html.]
Người mà gả, chính là Lâm Ân.
“Arthur.” Giọng Lâm Ân thấp, nhưng rõ ràng xuyên qua tiếng ù tai của : “Nhìn .”
Arthur . Mặt hồ đóng băng trong đôi mắt tím chớp mắt vỡ tan, hóa thành những đợt sóng dữ dội. Anh thấy trong mắt Lâm Ân cũng tình cảm tương tự, yêu thương, khát vọng, và cả sự mừng rỡ điên cuồng như tái sinh.
Khi Lâm Ân kéo thẳng, vai kề vai, “Không cần quỳ xuống”, Arthur cảm thấy thứ gì đó nóng bỏng thiêu đốt trong mắt .
Phần còn của hôn lễ trôi qua như một giấc mơ. Anh lời thề, giọng còn khô khốc. Đeo nhẫn cưới, đầu ngón tay còn run rẩy. Diễu hành sự chứng kiến của đế quốc, mười ngón tay đan chặt lấy Lâm Ân, như nắm giữ đến tận cùng thời gian.
Cho đến khi cánh cửa cung điện tân hôn đóng lưng họ.
Cho đến khi trong phòng chỉ còn hai .
Cánh cửa phòng ngủ của cung điện tân hôn đóng lưng, ngăn cách ồn ào náo nhiệt của thế giới bên ngoài.
Trong phòng chỉ còn hai họ cùng một chiếc giường cưới lớn đến mức khoa trương. Không khí đột nhiên trở nên đặc quánh, những tình cảm kìm nén suốt mấy tháng qua tựa như những dòng chảy ngầm đang cuồn cuộn dâng trào.
Arthur giữa phòng, lưng về phía Lâm Ân, bờ vai và sống lưng căng chặt. “Theo truyền thống...” Giọng chút khô khốc: “Tôi nên giúp ngài y phục, đó...”
“Arthur.” Lâm Ân cắt lời , giọng vô cùng ôn nhu.
Arthur xoay , đôi mắt tím cuộn trào những cảm xúc phức tạp: khẩn trương, mong đợi, bất an, và cả một chút yếu đuối mà Lâm Ân từng thấy đây.
“Quay đây.” Lâm Ân tiến gần nhưng chạm : “Nhìn .”
Arthur ngước mắt lên, phòng tuyến trong đôi mắt tím khoảnh khắc sụp đổ. Lâm Ân thể thấy sâu thẳm trong đó là khát vọng kìm nén từ lâu, cùng với một sự mong chờ gần như tuyệt vọng.
“Tôi sẽ cưỡng ép em làm bất cứ chuyện gì.” Lâm Ân nhẹ giọng : “Chúng thể chỉ trò chuyện, hoặc chỉ ngủ thôi. Có thể làm gì cả cho đến khi em sẵn sàng.”
Arthur nhắm mắt, hít một thật sâu. Khi mở mắt nữa, thực hiện một hành động khiến tim Lâm Ân đột ngột trật nhịp.
Anh chủ động tiến lên, hôn lấy Lâm Ân.
Nụ hôn còn là sự đoạt lấy thô bạo bên hồ bơi, cũng sự thử thách kiềm chế nơi thánh đường. Nó là sự giải tỏa của những tình cảm dồn nén, là sự trút xuống nóng bỏng của nỗi nhớ nhung suốt mấy tháng qua, thế cho tất cả những lời kịp thành câu.
Lâm Ân đáp một cách mãnh liệt nhưng cũng đầy dịu dàng. Một bàn tay giữ chặt gáy Arthur, tay ôm lấy eo , kéo sát lòng . Hắn thể cảm nhận cơ thể Arthur đang run rẩy, cảm nhận các cơ bắp của đối phương dần thả lỏng, và cả đôi cánh trùng màu tím nơi bả vai đang rung động đầy bất an.
Khi môi họ tách rời, thở của cả hai đều trở nên dồn dập lạ thường.
“Anh ...” Giọng Lâm Ân khàn đặc: “Được đôi cánh của em. Có ?”
Đôi mắt tím của Arthur khẽ mở to, chậm rãi gật đầu. Anh xoay , đôi cánh trùng màu tím tuyệt mỹ từ từ dang rộng...
Lần , chúng chỉnh hơn, thả lỏng hơn và lộng lẫy hơn hẳn ở hồ bơi. Dưới ánh đèn nhu hòa của phòng ngủ, đôi cánh hiện lên thứ ánh sáng mộng ảo, những luồng lưu quang tím trong màng cánh bán trong suốt chảy tràn như dải ngân hà. Giờ đây, chúng còn là vũ khí lá chắn phòng thủ, mà là một sự phô diễn, là niềm tin, và là một lời mời gọi.