Trùm phó bản bị loài người dụ dỗ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-08-25 09:36:54
Lượt xem: 972

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đuôi của sợ đến mức xù hết cả lông lên.

 

Khoảnh khắc , ý nghĩ ăn thịt Lục Nguyên bay biến , chỉ nhanh chóng thoát khỏi con khiến rợn tóc gáy .

 

Tôi giãy dụa thật mạnh, nhảy khỏi tay Lục Nguyên, lao xuống nước.

 

Nhắm thẳng ô cửa sổ, điên cuồng quẫy đạp bốn chi.

 

Lục Nguyên vươn tay vớt lên.

 

"Tôi đùa thôi."

 

Anh xoa xoa đầu : "Thỏ ngoan sẽ triệt sản ."

 

Tôi bất mãn hừ một tiếng, m.ô.n.g về phía Lục Nguyên, thèm nữa.

 

"Nhìn xem." Lục Nguyên thấy để ý đến thì liền ôm lòng.

 

"Thỏ chẳng lớn bao nhiêu, mà tính khí thì nhỏ chút nào."

 

Lục Nguyên đang gì đó với .

 

thấy gì nữa, sự chú ý đều dồn nốt ruồi đỏ nhỏ xíu dán sát bên thái dương .

 

Đỏ tươi, như một viên đá...

 

Tôi dán mắt đó, nuốt nước bọt ừng ực.

 

Cả con thỏ rục rịch yên, nóng bừng như một quả cầu lửa.

 

Nhìn hồi lâu, mới miễn cưỡng thoát khỏi sự mê hoặc c.h.ế.t đó, cố gắng xoay đầu sang một bên.

 

Lục Nguyên thấy động tác của , liền dùng tay chạm nhẹ .

 

"Sao thế? Vẫn còn giận ?"

 

Nhìn khuôn mặt đang tủm tỉm đó, bất lực thở hắt một .

 

Thôi , ngay cả mỹ nhân kế cũng dùng đến , còn lý do gì mà tha thứ cho chứ.

 

Tôi quên mục đích của .

 

nỡ ăn thịt Lục Nguyên ngay lập tức.

 

Anh trai, còn chịu khó bỏ tâm tư quyến rũ .

 

Thế nên nguyện ý cho sống thêm vài ngày nữa.

 

Vấn đề duy nhất là...

 

Lục Nguyên cho ăn quá ít, quá ít, quá ít!

 

Anh coi như một con thỏ bình thường mà cho ăn.

 

Mỗi bữa nửa cái bánh bao thì cũng là một quả trứng.

 

Có khi một quả trứng còn coi là quá nhiều, sợ no căng bụng, còn chia thành hai nửa.

 

Chưa mấy ngày, gầy sọp một vòng, cả con thỏ vô lực bẹp giường.

 

Lục Nguyên nhận sự uể oải của , lo lắng thôi.

 

"Sao thế? Bị bệnh ?"

 

 

"Mấy hôm vẫn còn tung tăng nhảy nhót ."

 

Lục Nguyên nhẹ nhàng kéo chân , còn đưa món đồ chơi cho thỏ mà chuẩn lắc lư mắt , cố dùng cách để khơi dậy sức sống của .

 

Forgiven

Tôi đói đến mức còn chút sức lực nào, một món đồ chơi thỏ mắt dần tách thành hai, ba, bốn cái...

 

Chúng xoay vòng vòng đầu , khiến đầu óc cuồng, thể suy nghĩ bình thường .

 

Lục Nguyên bế lên, thậm chí còn kịp quần áo, cứ thế mặc đồ ngủ chạy xuống lầu.

 

"Đừng sợ, , đưa gặp bác sĩ."

 

Lục Nguyên một chạy đến phòng khám của NPC, khớp ngón tay ngừng gõ cửa.

 

"Xin chào? Có ai ở nhà ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trum-pho-ban-bi-loai-nguoi-du-do/chuong-4.html.]

Tiếng bước chân truyền đến từ phía cánh cửa, dừng phía cửa.

 

Đối phương mở cửa mà cảnh giác qua mắt mèo quan sát tình hình bên ngoài.

 

Sau khi xác nhận nguy hiểm, NPC mới mở cửa, để và Lục Nguyên trong.

 

"Muộn thế , chuyện gì ?"

 

"Bác sĩ, xin làm phiền thời gian nghỉ ngơi của ông, nhưng con thỏ của ..." Lục Nguyên đưa con thỏ đang hấp hối là đến mặt đối phương, "Nó hình như bệnh ."

 

Trên mặt vị bác sĩ già thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

 

"Chỗ là khám bệnh cho , khám cho động vật."

 

Lục Nguyên mím môi, trông như sắp .

 

"Làm ơn, nó... là duy nhất của ."

 

Toàn thỏ của chấn động.

 

Bác sĩ dường như cảm xúc của Lục Nguyên làm cảm động, ông lắc đầu, nhận lấy từ tay Lục Nguyên.

 

"Thôi ... Để thử xem ."

 

Tiếng gầm gừ của quái vật từ bên ngoài vọng .

 

Rõ ràng, hành động của Lục Nguyên thu hút những con quái vật ẩn nấp trong bóng tối.

 

Sắc mặt bác sĩ tái nhợt, vội vàng về phía Lục Nguyên.

 

"Ông đừng lo, sẽ xử lý chúng."

 

Lục Nguyên thẳng , rút con d.a.o găm bên hông .

 

"Tôi sẽ đảm bảo an cho ông, xin cứ yên tâm kiểm tra."

 

Nói xong, hình Lục Nguyên lóe lên, biến mất tại chỗ.

 

Bác sĩ dùng ống tay áo lau mồ hôi lạnh trán, lục tìm ống .

 

Lúc , trong phòng chỉ còn và bác sĩ.

 

Cơn đói chiếm lĩnh đại não, nuốt chửng lý trí còn sót của .

 

Tôi chống dậy, há miệng về phía lưng bác sĩ...

 

Lục Nguyên giải quyết nhanh, chỉ vài phút trở phòng.

 

Anh lau khô vết m.á.u d.a.o găm, ngẩng đầu lên, đúng lúc đối mặt với ánh mắt của .

 

Căn phòng trống rỗng, chỉ còn một con thỏ là .

 

Tôi bàn, nghiêng đầu, vểnh tai .

 

Lục Nguyên nheo mắt .

 

Anh hỏi: "Bác sĩ ?"

 

Tôi dùng chân gãi mặt, giả vờ như hiểu.

 

Anh sải bước, quanh phòng quan sát.

 

Cuối cùng, Lục Nguyên dừng mặt .

 

Anh nắm lấy cổ , một tay cạy mở miệng .

 

Sau khi xác định vị trí, Lục Nguyên nhanh chóng tay, móc vị bác sĩ kịp nuốt trọn khỏi cổ họng .

 

Bác sĩ ướt sũng, ông lau mặt, run rẩy chỉ .

 

"Kính của rơi trong đó ..."

 

Lục Nguyên móc kính của ông .

 

Đeo kính , bác sĩ cuối cùng cũng lấy bình tĩnh.

 

Ông đẩy gọng kính, chẩn đoán của .

 

"Tôi thấy, con thỏ của lẽ bệnh."

 

"Nó chắc là đói ."

Loading...