Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-31 11:38:57
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Phong Thần chần chờ một lát, gì. Cậu thấy tâm trạng Tần Cảnh vẻ chùng xuống, trong lúc nhất thời nên gì để an ủi cả.
chú ý đến khuôn mặt đang vẻ mong chờ của nhân ngư biến thái, trong lúc Quý Phong Thần vẫn còn đang hoảng loạn suy nghĩ, Tần Cảnh rời khỏi giường.
Thân ảnh cao lớn che đậy ánh đèn mặt, Quý Phong Thần cảm thấy do dự.
Tần Cảnh giọng điệu mất mát : “Ngủ , về đây.” Nói xong, Tần Cảnh mang theo một tia lưu luyến rời khỏi phòng Quý Phong Thần, thống khoái đóng cửa .
Quý Phong Thần về phía cửa thật lâu. Đến tận bây giờ vẫn hiểu trái tim thấy khó chịu như .
Bây giờ là nửa đêm, nhân ngư biến thái bây giờ…
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Sau khi Tần Cảnh khỏi nhà Quý Phong Thần thì về nhà . Rõ ràng mới gọi cho ba báo gần đây sẽ qua đêm ở ngoài, kết quả đêm nay trở về .
Trong lòng bực bội bước lên lầu, cũng may bây giờ ba đều ngủ hết, ai phát hiện .
Tần Cảnh rửa mặt qua loa, giường hồi tưởng sự việc , càng nghĩ càng thấy khó chịu. Mặc dù hiểu rõ bây giờ Quý Phong Thần đang bệnh, nhưng vẫn kìm mà những lời với Quý Phong Thần. Bây giờ đang thấy hối hận, vô cùng hối hận.
Là do quá nóng vội .
đôi khi con chính là mâu thuẫn như , thực lòng cảm giác của Quý Phong Thần đối với , xem thử rằng Quý Phong Thần chấp nhận nếu tiến tới .
Sợ rằng Quý Phong Thần sẽ chán ghét và rời xa . Đây là điều thể chịu , thà tình nguyện cả đời bên canh Quý Phong Thần với tư cách là bạn bè còn hơn là như .
Haizzz, chung yêu thầm đều khổ sở như thế…
Trong lòng cảm thấy khó chịu, lúc nãy khi thấy Quý Phong Thần do dự, khiến Tần Cảnh khỏi gồng căng thẳng. Nếu lúc đó nhanh chóng rời , thậm chí sợ rằng chính sẽ làm hành động gì đó với . Những ngày ở bên cạnh Quý Phong Thần, mang cho quá nhiều cảm xúc hỗn loạn mà đây từng trải qua.
Đại khái chính là ảo giác như , mới khiến cho cảm thấy, hai bọn họ đều thích .
thực tế từ đầu đến cuối, Quý Phong Thần đều từng qua hai chữ thích dù chỉ một .
Tần Cảnh càng nghĩ càng cảm thấy chuyện tối nay là do quá xúc động, rõ ràng quyết định là đợi tới khi thi đại học xong mới bày tỏ tinh cảm, nhưng tối nay như Quý Phong Thần chạm trúng trái tim, nên mới nhịn mà những lời đó.
Thôi , để ngày mai tới xin …
Tần Cảnh thao thức suốt một đêm.
Mỗi cầm điện thoại lên nhắn tin cho Quý Phong Thần, soạn một đoạn thật dài, nhưng cuối cùng tự xóa . Cứ lặp lặp bốn năm như , liền mệt mỏi.
Thật vất vả mới chờ tới hừng đông, nghĩ còn đợi mấy tiếng nữa, Quý Phong Thần mới dậy. Đến lúc đó thì hẵng tới… cũng tính là làm phiền .
Hắn đột nhiên suy nghĩ thông suốt nhiều chuyện, cho dù hiện tại Quý Phong Thần thích , thì cũng nghĩa là sẽ thích. Mà cho dù đời Quý Phong Thần vẫn thích thì cũng sẽ mãi yêu thương Quý Phong Thần.
Thích Quý Phong Thần chính là chuyện mà cam tâm tình nguyện. Còn hiện tại Quý Phong Thần cũng thích , là do quá tham lam .
Chắc là do ở bên quá lâu, khiến cho nảy sinh mong đợi.
Chờ tới khi ba đều làm, Tần Cảnh rời giường tự nấu một bát hoành thánh hầm xương. Hắn mua gói hoành thánh đông lạnh ở ngoài, thêm nước là thể nấu ăn .
Hắn là một quá quan tâm tới chuyện ăn uống, lúc bình thường Quý Phong Thần, thường chỉ ăn mấy đồ đóng hộp. Quý Phong Thần ăn cùng thì vui vẻ làm một bàn đồ ăn cho .
Lúc đang ăn sáng, Tần Cảnh nhận cuộc gọi của cô giáo chủ nhiệm.
“Tần Cảnh, em tới trường một chút nha. Lấy bài thi của em và Quý Phong Thần về, dù ở nhà cũng quên chăm chỉ ôn tập, bây giờ chính là thời điểm mấu chốt, chỗ nào hiểu thì nhớ gọi cho cô nhé.” Chủ nhiệm lớp dặn dò, dù cũng là khối lớp sắp nghiệp nên cô giáo cực kỳ quan tâm tới tình hình của học sinh lớp .
Tần Cảnh là lớp trưởng nên tất nhiên cũng là đối tượng trọng điểm giáo viên chiếu cố.
“Dạ, bây giờ để em đến lấy luôn ạ.” Tần Cảnh nhanh chóng ăn nốt hoành thánh còn trong bát, uống một ngụm canh rời .
Từ nhà tới trường, xe đạp chỉ mất tám phút.
Dãy lớp mười hai tách riêng một toà khác, cách khu lớp mười và mười một, ở toà nhà cực kì yên tĩnh, đều chú tâm học tập. Tần Cảnh lớp, mà thẳng tới văn phòng.
Trên bàn của giáo viên chủ nhiệm là các bài thi chấm, tựa hồ như kết thúc một kì thi.
“Ngồi xuống , điểm , em xem điểm của em và bạn .” Chủ nhiệm lớp lục lọi chồng bài thi mặt, cuối cùng rút bài kiểm tra của Tần Cảnh và Quý Phong Thần.
Tần Cảnh xem bảng điểm của , gần 700 điểm, gì bất ngờ cả, đúng như dự tính, vẫn phát huy .
Nhìn tới bảng điểm của Quý Phong Thần, gần 400 điểm, nếu cứ tiếp tục thế thì sẽ khó chọn trường .
“Dạo các em ôn tập ở nhà đúng ? Đừng chểnh mảng nhé, thành tích của Quý Phong Thần cao, cần cố gắng nhiều hơn nữa.” Chủ nhiệm lớp đưa hai tập đề mới cho Tần Cảnh: “Đây là đề mới phát, hai đứa cầm về làm , gì hiểu thì nhớ hỏi cô nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-9.html.]
Một tập đề dày cỡ năm centimet, bộ đều là những dạng đề thi mới nhất, đủ các môn. Tần Cảnh cầm hai tập đề hỏi: “Thưa cô, cho em hỏi, đầu kì thi bao nhiêu điểm ạ?”
Tần Cảnh vẫn luôn định trong top 5, thi mức độ đề thi khó ngang với thi thật, nên cao điểm nhất là bao nhiêu điểm, để lấy đó làm mục tiêu phấn đấu.
“Lần thi là em đầu khối. kiêu ngạo chủ quan, nhớ luôn giữ vững thành tích , để trường đại học nhất nhé.”
Tần Cảnh tất nhiên hiểu rõ những điều , nhưng mà mục tiêu của là Thanh Hoa Bắc Đại, chỉ Quý Phong Thần báo danh trường nào thì sẽ chọn một chuyên ngành trong trường đó. Cho nên những lời giáo viên chủ nhiệm căn dặn, cũng chỉ cho qua chứ đáp lời.
“Em nhớ ạ, em sẽ cố gắng nhiều hơn. Giờ em xin phép về .”
Tần Cảnh lên xe về nhà, về thấy một bóng đang qua tiểu khu, tựa hồ như đang chờ ai. Tần Cảnh khóa xe ở gần cổng, xuống xe, bước đến gần thì thấy….
Chẳng là Quý Phong Thần đây ?
Tần Cảnh còn kịp tới xin vì chuyện tối hôm qua mà nay Quý Phong Thần tới đây ? Chẳng lẽ…
Tần Cảnh căng thẳng đến mặt Quý Phong Thần, chỉ thấy Quý Phong Thần vẫn luôn cúi đầu, chỉ thấy mái tóc đen óng , nhỏ giọng lên tiếng: “Thần Thần, xin .”
“Cậu ?” Quý Phong Thần ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ ửng, đôi mắt lấp lánh ánh nước, hình như xong.
“Sao thế?” Tần Cảnh đau lòng thôi, chạm Quý Phong Thần, nhưng thấy ngại nên rũ tay xuống.
hành động khiến Quý Phong Thần càng thêm bực bội: “Có thích đúng ?”
Tần Cảnh ngẩn một lát, lập tức phủ nhận: “Cậu đang cái gì thế Thần Thần…”
Hắn chút khiếp đảm, Quý Phong Thần bây giờ đang bệnh, thể kích thích Quý Phong Thần . Còn chuyện tình cảm thì cứ đợi đến khi Quý Phong Thần khỏe , thi đại học xong hẵng tính tiếp.
Quý Phong Thần nghẹn ngào, hàm răng c.ắ.n chặt môi, tức giận : “Cậu trả lời câu hỏi của ! Có hề thích , mà còn cảm thấy chán ghét đúng ?”
“Thần Thần, chúng khoan hẵng chuyện .” Tần Cảnh cố gắng trấn an cảm xúc của Quý Phong Thần, cố ý lảng sang chuyện khác: “Tôi ghé vô trường, gần đây trong lớp bài thi mới, còn bảng điểm của thi thử cũng .”
Hắn đưa bài thi và bảng điểm cho Quý Phong Thần, nhưng Quý Phong Thần thèm ngó tới. Đôi mắt chằm chằm Tần Cảnh, khuôn mặt đầy vẻ giận dỗi.
Tần Cảnh bất đắc dĩ : “Thần Thần , đừng quậy nữa.”
Quý Phong Thần bùng nổ: “Tần Cảnh! Cậu… làm tức c.h.ế.t luôn mà! Không thích thì cứ việc thẳng, còn thể ăn vạ ? Người thích đầy, thiếu cũng chẳng bớt miếng thịt nào! Cậu yêu ai đối xử với ai cũng liên quan gì tới !”
Quý Phong Thần tuôn một tràng mặt Tần Cảnh thì cũng ứa nước mắt. Dáng vẻ vô cùng tức giận, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
Tần Cảnh sửng sốt, làm Quý Phong Thần nữa …
“Thần Thần, Thần Thần. Đừng nữa.” Tần Cảnh luống cuống lau nước mắt cho Quý Phong Thần, nhưng mà nước mắt như mưa tuôn, lau cách nào cũng hết.
Khuôn mặt trắng nõn phủ một màn nước mắt, Tần Cảnh buồn bực vô cùng.
Quý Phong Thần lạnh nhạt hất tay Tần Cảnh : “Cậu thích thì đừng chạm .”
Tay đ.á.n.h mạnh một cái, cảm giác nóng rát đau đớn. Quý Phong Thần cũng khá hơn là bao, lòng bàn tay đều sưng đỏ. Bộ dạng ủy khuất nức nở nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ quật cường.
Tần Cảnh nhíu mày, bây giờ nên làm gì cho đúng. Ba chữ “ thích ” tựa hồ sắp chịu khống chế mà phát , nhưng tối hôm qua suy tính kỹ càng .
Sao bây giờ Quý Phong Thần lóc t.h.ả.m thiết như , là vì ? mà tại chứ? Hắn chỉ một thích Quý Phong Thần, hỏi nữa .
Đủ loại hành vi khác thường, là do chuyện tối hôm qua ?
“Thần Thần, thực xin . Tối hôm qua là do xúc động, khi rời khỏi hối hận .” Tần Cảnh cố gắng bình tĩnh : “Tôi… Tôi nên hỏi quá nhiều khi đang bệnh, thích cũng hết. Cho dù thích thì vẫn sẽ chăm sóc và yêu thương .”
Quý Phong Thần ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe, hai mắt đẫm lệ Tần Cảnh, giọng khàn khàn: “Tần Cảnh, nếu thích thì hôm qua bỏ chứ?”
“Cậu đang ốm mà, nếu ở đó thì sẽ làm ảnh hưởng nghỉ ngơi.”
“Tôi khỏe mà, chỗ nào cũng khỏe. Sau khi liền tỉnh … Không, , lúc ở đó cũng nửa tỉnh nửa mơ . Cậu đối với thất vọng ? Chuyện mấy hôm nay đều nhớ hết, là do khó chiều quá, nhịn như chắc vất vả lắm.”
Tần Cảnh đột nhiên nhớ một chuyện, hôm nay Quý Phong Thần thấy thì gọi tên thật của , chứ là những cái tên kì lạ .
Quý Phong Thần thật sự khỏi bệnh .
“Tôi thích như , cho dù khó chiều hơn nữa cũng .” Càng khó chiều thì sẽ chỉ Quý Phong Thần.
Quý Phong Thần nức nở : “Tính trẻ con quá, Tần Cảnh. Tôi… Tôi thích bỏ như hồi tối , cảm thấy buồn, loại cảm giác thật khó chịu, đau khổ cả đêm tài nào chợp mắt .”
Tần Cảnh ôm lấy Quý Phong Thần, hóa hôm qua chỉ mất ngủ.