Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:10:20
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quý Phong Thần khẽ kéo áo, ánh mắt chút ngượng ngùng né tránh, mặt mũi ửng đỏ, khẽ c.ắ.n môi, bối rối thúc giục: “Mau lên —— vẩy cá sắp hiện kìa.”

 

“Tôi là… nhân ngư đó hả?” Tần Cảnh há hốc miệng, nghẹn một lúc mới thốt .

 

Nội tâm điên cuồng nhảy nhót, từ biến thành ma cà rồng, giờ chuyển sang nhân ngư .

 

Quý Phong Thần dùng vẻ mặt kiểu “ủa sốc?” mà Tần Cảnh, chuyển hướng xuống đôi chân thon dài của Tần Cảnh.

 

Cảm thán một câu: “Tôi từng thấy đuôi của , là màu xanh lam…” Thật sự xinh .

 

Tần Cảnh ánh mắt si mê của Quý Phong Thần làm cho hoảng hốt, tầm mắt cũng vô thức theo .

 

làm gì cái đuôi cá màu xanh nào chứ, đó là cặp giò của mà!!!

 

Sau khi xác minh Quý Phong Thần đổi kịch bản, Tần Cảnh cũng nhanh chóng phối hợp theo, lập tức thoái vai đại lão ma cà rồng, bắt đầu diễn vai một nhân ngư yếu ớt sắp c.h.ế.t khô.

 

Tần Cảnh giả vờ ho khan, dáng vẻ suy yếu vạn phần. Ánh mắt mê ly như phủ một lớp sương mù, vươn bàn tay run rẩy gần khuôn mặt của Quý Phong Thần: “Khó chịu quá…”

 

sự cảnh giác của Quý Phong Thần vẫn mạnh, che kín quần áo, đề phòng Tần Cảnh như sợ sẽ làm gì .

 

“Cậu —— mau , phòng tắm ở ngay bên cạnh kìa.” Quý Phong Thần chỉ là thúc giục thôi chứ căn bản dám đụng Tần Cảnh, sợ Tần Cảnh giả bộ yếu ớt để thôi miên qua đó.

 

Lời của nhân ngư luôn sự mê hoặc trong đó, sợ sẽ đảo loạn tâm thần yên. Chuyện cũng từng xảy

 

“Thần Thần, qua đây đỡ với, lên nổi.” Tần Cảnh yếu đuối cầu xin: “Đừng hiểu lầm, là hai chân lên nổi, chứ chân giữa thì vô tư nha.”

 

Chân giữa của vĩnh viễn thể vì Quý Phong Thần mà dựng thẳng.

 

Quý Phong Thần định giúp Tần Cảnh thì giỡn nhây, nháy mắt liền tỉnh táo .

 

Quý Phong Thần vội vàng lui về phía , sẽ bao giờ quên lúc lương thiện giúp đỡ Tần Cảnh, đó suýt chút nữa Tần Cảnh nuốt trọn.

 

“Tôi tới , định ăn chứ gì.” Quý Phong Thần lùi vài bước về phía , tạo cách lớn trong căn phòng. Giờ đây, và Tần Cảnh ở hai vị trí đối diện, cách thật xa.

 

Tần Cảnh: À thì… phát hiện .

 

“Mấy lời mà đám nhân ngư các đều thể tin . Các đạt mục đích mà từ thủ đoạn. Tôi sẽ mắc mưu nữa !” Quý Phong Thần đột nhiên sờ thấy dấu răng cổ , nhất thời trợn tròn mắt, kinh hô: “Cậu… Trong lúc ngủ làm cái gì hả? Cậu dám c.ắ.n , nếu do tỉnh dậy kịp thời thì lẽ c.h.ế.t !”

 

Nói tới đây, Quý Phong Thần chộp lấy cây thước sắt ở bàn, thủ thế mặt Tần Cảnh, ánh mắt đỏ hoe quát lớn: “Cút khỏi nhà ngay, đừng tới dây dưa với nữa. Tôi trở thành thức ăn của .”

 

Tần Cảnh thấy Quý Phong Thần nổi giận, chịu cho chạm . Cũng trong đầu bây giờ, tưởng tượng là một nhân ngư thế nào .

 

Nghe sơ sơ thì thấy là một nhân ngư biến thái, còn thích ăn thịt nữa?

 

Tần Cảnh uể oải run rẩy lên, hình cao lớn của khiến gian nhỏ càng chật hẹp, dựa cạnh bàn để vững.

 

Ánh mắt đáng thương vô cùng về phía Quý Phong Thần, chọc Quý Phong Thần run rẩy một trận.

 

“Cậu… Cậu ! Đồ nhân ngư biến thái!”

 

Tần Cảnh định tự nhà tắm, Quý Phong Thần một hai bảo là nhân ngư biến thái, đột nhiên thử xem biến thái là như nào?

 

Chỉ thấy Tần Cảnh càng ngày càng tới gần Quý Phong Thần, khuôn mặt tuấn tú cơ hồ dán lên gương mặt Quý Phong Thần, Quý Phong Thần lúc mới muộn màng nhận , mê hoặc!

 

Quý Phong Thần đẩy Tần Cảnh , nhưng nghĩ tới nhân ngư trông suy yếu vạn phần, cư nhiên khỏe tới .

 

“Cậu làm gì?! Không ăn , chạm …” Quý Phong Thần cảm thụ thở của Tần Cảnh đang ở đầu , khí thế mạnh mẽ như vực sâu vạn trượng, chỗ nào giống như là nhân ngư, là bá chủ đại dương mới đúng.

 

Mỗi một đều mê hoặc, chờ đến khi tỉnh táo thì muộn .

 

Tần Cảnh vén áo Quý Phong Thần lên, bàn tay to lớn bao lấy vòng eo nhỏ, giọng trầm thấp khàn khàn: “Tôi biến thái lắm ?”

 

Quý Phong Thần ngờ Tần Cảnh sẽ hỏi , bình thường đều , còn .

 

“Cậu chính là siêu cấp biến thái á, gì mà còn hỏi!” Quý Phong Thần mở miệng liền mắng.

 

Tần Cảnh hiểu , những thấy hổ mà ngược còn tự hào. Đã là đàn ông mà ý nghĩ biến thái với yêu, thì gọi là đàn ông chân chính ?

 

Tần Cảnh thổi nhẹ tai Quý Phong Thần, thưởng thức vành tai dần chuyển sang màu đỏ của : “Chỗ nào?”

 

“Cậu! Cậu trái ôm ấp mà còn là biến thái ? Tôi thấy hết ! Sau khi đem những đó bộ câu dẫn tới tay, liền ăn bọn họ.” Quý Phong Thần run rẩy ở trong lồng n.g.ự.c Tần Cảnh, bất đắc dĩ thể thoát khỏi vòng tay của , vòng tay tuy ấm áp nhưng khiến lạnh sống lưng.

 

“… Cậu nhầm .” Tần Cảnh bất lực, vì sang tới kịch bản mà nhân vật của vẫn là tra nam !

 

“Tôi nhầm! Đó chính là ! Đám nhân ngư các đều là cái đức hạnh đó cả, ỷ nhan sắc lừa gạt khác, lúc lừa thì ăn sống . Sợ rằng hôm nay cũng khó mà mạng, thì sẽ cho xong luôn, ghét nhất đám các !”

 

Quý Phong Thần dứt khoát bất chấp tất cả mà gào lên, cũng thèm để ý đến bàn tay Tần Cảnh đang nắm lấy eo , đột nhiên siết chặt .

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-7.html.]

Ghét

 

Hô hấp của Tần Cảnh cứng , mặc dù hiện tại Quý Phong Thần bệnh, đầu óc rõ ràng, nhưng thấy chữ ghét vẫn khiến khó chịu. Hắn luôn sợ Quý Phong Thần sẽ ghét .

 

Quý Phong Thần nghiến răng nghiến lợi, dáng vẻ tràn ngập hận ý. Tần Cảnh giật , Quý Phong Thần nhân cơ hội thoát . Vừa mới chạy một đoạn thì Tần Cảnh vươn tay kéo , ôm chặt trong lòng, cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại, thèm bận tâm Quý Phong Thần giãy giụa phản kháng như thế nào.

 

Hôn môi cũng điểm , giúp bịt kín cái miệng đang tía lia của Quý Phong Thần .

 

Quý Phong Thần hôn liền ba phút, hôn tới mức trời đất cuồng, phảng phất như đang ngụp lặn trong nước.

 

Đây chính là chiêu trò của nhân ngư ? Quả nhiên lợi hại, chỉ khiến hít thở khó khăn mà trái tim cũng khó chịu vô cùng, đập thình thịch như sắp nhảy ngoài .

 

“Tôi sẽ làm tổn thương .” Tần Cảnh câu một nữa, chỉ trong vòng ba ngày đây thôi, mỗi đổi kịch bản, đều lặp những lời .

 

Quý Phong Thần đúng là thiếu cảm giác an vô cùng…

 

Tần Cảnh nghĩ thì thấy buồn. Trước đây luôn cho rằng chăm sóc Quý Phong Thần , nhưng cuối cùng do con trai vô tâm vô tính, bỏ qua nhiều chi tiết nên mới khiến Quý Phong Thần bệnh .

 

Quý Phong Thần hiển nhiên còn đang mắc kẹt trong nụ hôn . Cậu cảm thấy đầu óc lâng lâng, cảm giác tê rần như dòng điện đang chạy khắp .

 

“Thần Thần, thích .” Tần Cảnh khẽ khàng chạm vầng trán, chóp mũi, khuôn mặt của Quý Phong Thần. Hắn rằng khi Quý Phong Thần tỉnh dậy nữa sẽ quên mất những lời từng , nên quyết định mỗi ngày sẽ những lời với .

 

Quý Phong Thần đỏ mặt, chắc chắn nhân ngư âm mưu gì !

 

“Nhân ngư biến thái chỉ dối thôi, tin thích .” Quý Phong Thần căn bản tin lời Tần Cảnh.

 

“Là thật mà.”

 

Tần Cảnh chân thành thẳng mắt Quý Phong Thần, nhấn mạnh nữa: “Là thật đấy. Thần Thần, thích .”

 

Giọng lớn lắm, chỉ đủ hai trong phòng .

 

Quý Phong Thần vẫn tin, tự tẩy não. Đây là chiêu trò mà tộc nhân ngư dùng, hồi nãy tâm lý yếu nên suýt chút nữa mê hoặc, cảm giác tê dại khiến cả run rẩy thật đáng sợ. Cậu sẽ để lừa nữa !

 

“Cậu đừng hòng gạt ! Những cô gái đáng thương đều là mấy lời hoa ngôn xảo ngữ của lừa gạt hết đúng ?”

 

Những cô gái? Những?

 

Tần Cảnh hiểu rằng các kịch bản trong đầu của Quý Phong Thần thường liên quan đến thực tế và đặc biệt liên quan đến những gì mà để tâm, điều thúc đẩy Quý Phong Thần tạo những kịch bản như .

 

Vậy nếu hoa ngôn xảo ngữ với đám con gái…

 

Từ khi thích Quý Phong Thần thì đối xử với ai cũng xa cách, trừ các bạn học trong lớp. Dù thì cũng do là lớp trưởng…

 

Chẳng lẽ là bởi vì chuyện ?

 

Nghĩ tới nghĩ lui, hình như cũng chỉ cách giải thích là hợp lý nhất.

 

Tần Cảnh thở dài: “Không ai hết, chỉ thôi. Từ tới giờ, thích chỉ .”

 

“Cậu đơn giản chỉ là ăn thôi.” Quý Phong Thần vẫn mạnh miệng như cũ.

 

trong lòng nãy giờ mà vẫn ăn nè. Tôi cũng ăn nào khác luôn.”

 

Quý Phong Thần : “Thôi tới phòng tắm …” Cậu mơ hồ thấy hình vẩy cá mặt Tần Cảnh , nếu cấp nước liền thì sợ rằng cả sẽ hiện vẩy cá mất.

 

Tần Cảnh : “Quan tâm ? Vậy qua đỡ cái nào, giờ cử động .”

 

“Cậu… là vô ?” Quý Phong Thần nhíu mày, chạm Tần Cảnh, nhưng mà cũng Tần Cảnh biến thành một con cá ngay trong phòng .

 

Cân nhắc một lúc, Quý Phong Thần đành bất đắc dĩ đỡ Tần Cảnh phòng tắm.

 

Sau khi xả nước ấm đầy bồn, Tần Cảnh nhanh nhẹn bước bồn tắm.

 

Quý Phong Thần vội vàng rời , ai ngờ Tần Cảnh hất một ngụm nước lên , quần áo đều ướt đẫm. Quý Phong Thần giận dữ mắng: “Tần Cảnh, làm gì thế?!”

 

“Tắm chung .”

 

Quý Phong Thần chớp mắt, thấy đuôi cá của Tần Cảnh đang dần dần hiện nguyên hình làn nước, trông lớn xinh . Hình ảnh đẽ đó khiến thể nào dời mắt .

 

Tần Cảnh thấy ánh mắt si mê của Quý Phong Thần, giọng khàn khàn hỏi: “Thần Thần, đấy?”

 

Câu khiến Quý Phong Thần bừng tỉnh, vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Tôi thấy gì hết á nha.”

 

Tần Cảnh thế giới mà Quý Phong Thần đang tưởng tượng là gì. trong hiện thực thì chỉ thấy rằng Quý Phong Thần đang chằm chằm chân .

 

“Á , ai mới là biến thái nhỉ?” Tần Cảnh cợt trêu chọc.

 

Nghe thấy thế, mặt Quý Phong Thần lập tức đỏ bừng lên ——

 

Loading...