Trúc Mã Tôi Nuôi Hắc Hóa Rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-29 04:28:29
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Tần Cảnh như thường lệ lầu chờ Quý Phong Thần cùng học. Sau cuộc chuyện hôm qua, vẻ như Quý Phong Thần mở lòng với , Tần Cảnh niềm tin rằng sớm muộn gì cũng sẽ khỏe mạnh trở .

Đợi nửa ngày cũng thấy Quý Phong Thần xuống, thấy sắp trễ giờ nên Tần Cảnh quyết định nhà tìm Quý Phong Thần.

Ai ngờ, Quý Phong Thần lầu hét to: “Không qua đây!” Giọng run rẩy, hiển nhiên là đang sợ hãi.

Tần Cảnh sững sờ dừng bước. Rõ ràng hôm qua và Quý Phong Thần mở lòng với , chỉ mới qua một đêm mà chuyện trở về điểm xuất phát ? Rốt cuộc đêm qua xảy chuyện gì? Hắn thấy ánh mắt sợ hãi của Quý Phong Thần, trong lòng khó chịu tới mức hít thở thông. Quý Phong Thần sợ .

giúp Quý Phong Thần trấn tĩnh , Tần Cảnh quyết định bước lên nữa.

“Quý Phong Thần, mau xuống đây học nào.”

Hắn ở vọng lên.

“Cậu ! Tôi cùng …” Giọng Quý Phong Thần vẫn run rẩy sợ hãi, hình như còn mang theo cả tiếng .

Tần Cảnh đau lòng thôi, nhưng nãy giờ cả tiếng mà Quý Phong Thần vẫn nhất quyết chịu xuống. Bây giờ còn cấm lên lầu, dứt khoát tới trường học chờ .

“Thế mau tới lớp nhé, đây.”

Sau khi lớp, Lý Thư Nhiên thấy Tần Cảnh vẫn một thì tò mò hỏi: “Sao hôm nay vẫn một thế?”

Bởi vì chuyện ngày hôm qua, Tần Cảnh đồng ý với Quý Phong Thần sẽ giữ cách với bạn cùng lớp nên bây giờ chỉ lãnh đạm ừ một tiếp xem như đáp , bắt đầu lấy sách vở làm bài, thèm để ý tới Lý Thư Nhiên nữa.

Lý Thư Nhiên nhún vai, cô cũng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, chỉ đơn giản nghĩ là Tần Cảnh cãi với Quý Phong Thần nên bây giờ tâm trạng , cũng tự chuốc lấy phiền phức.

Tần Cảnh mặc dù chăm chú đề bài nhưng đầu óc thất thần. Lâu lâu ngẩng đầu lên cửa lớp xem Quý Phong Thần tới .

Mắt thấy hơn 8 giờ, tiết một đều qua một nửa . Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng gõ cửa, chỉ thấy Quý Phong Thần xuất hiện với một vòng tỏi đeo cổ, trong tay cầm thánh giá, miệng lẩm bẩm đến.

Tần Cảnh đang buồn bực Quý Phong Thần tái phát chứng hoang tưởng , mà hôm nay mang mấy thứ khiến thể hiểu nổi.

Quý Phong Thần lấy trong cặp một bình nước, mở nắp hất về phía Tần Cảnh. Dòng nước lạnh lẽo thống khoái dội từ đầu xuống, bộ đồng phục sách vở đều ướt đẫm.

“A a a ——”

Một nhóm bạn học gần Tần Cảnh may mắn thoát nạn cả, bàn lẫn đều dính đầy nước, ngay cả tờ đề tối hôm qua thức nguyên đêm làm bây giờ cũng sũng nước, sàn nhà cũng dính đầy nước.

“Quý Phong Thần! Trò đang làm cái gì ? Đã tới muộn mà còn quậy phá trong lớp! Mau ngoài hành lang cho !” Giáo viên môn Hóa học tức xì khói mũi, lạnh giọng mắng Quý Phong Thần, giận tới mức tay run lẩy bẩy.

“Thầy ơi, ma cà rồng —— ưm ưm!” Tần Cảnh vội vàng nhảy bịt chặt miệng Quý Phong Thần , ngăn Quý Phong Thần lung tung.

Trò khôi hài kéo dài mười phút, nếu đưa Quý Phong Thần thì sợ rằng hình phạt sẽ còn đơn giản là ngoài hành lang nữa.

“Thầy ơi, sốt nhẹ, để em dẫn tới phòng y tế xem thử ạ.” Tần Cảnh dù cũng là lớp trưởng, lời trọng lượng. Mặc dù hắt một chai nước cũng cáu um lên. Trong lòng thầy giáo âm thầm công nhận đáng tin cậy.

Thầy dạy Hóa học còn đang nổi nóng, cũng Quý Phong Thần thêm một cái nữa, khoát tay : “Mau đưa em !”

Trước bao cặp mắt của bạn học, Quý Phong Thần trợn trắng mắt cầu cứu nhưng ai hiểu . Cứ như kéo khỏi lớp, kéo lê tới phòng cất dụng cụ thể dục.

Đây là phòng để cất thiết thể dục, thông thường chỉ lúc tập luyện mới đội thể d.ụ.c tới lấy dụng cụ. Hiện tại đang là giờ lớp nên căn bản sẽ tới. Tiện cho Tần Cảnh và Quý Phong Thần làm nơi hẹn hò.

“Cậu đang làm gì ? Đang giờ học đấy, thấy mặt của thầy giáo sắp bốc khói luôn …”

Quý Phong Thần liên tục lui về phía , bàn tay nắm chặt thập giá khua khoắng ngừng mặt Tần Cảnh, trong mắt tràn đầy sợ hãi và né tránh, miệng lắp bắp lặp lặp : “Đừng tới đây! Không qua đây!”

“Thần Thần?”

Tần Cảnh sững sờ, nhấc chân bước qua, nhưng Quý Phong Thần càng lùi về phía , cách càng lúc càng xa, tính cảnh giác cực mạnh, giống như là một chú nai con đang kinh hãi.

Tần Cảnh: “…”

Lại nữa ?

“Không tới đây! Cậu yên ở đó, đừng nhúc nhích!” Quý Phong Thần cứ nhấn mạnh nhấn mạnh Tần Cảnh tới gần , nhưng mà Tần Cảnh bức thiết tình trạng hiện tại của Quý Phong Thần, hai giằng co mãi, ngươi đuổi đuổi, trốn đông trốn tây trong phòng.

Tần Cảnh làm cách nào cũng tóm Quý Phong Thần, làm Quý Phong Thần sợ hãi, một lúc nỗ lực kết quả cũng đành ngừng .

“Thần Thần, ? Tối hôm qua gặp ác mộng ?” Tần Cảnh nhẫn nại tính tình, ngữ khí ôn nhu dò hỏi. Hắn xổm xuống để trông vẻ thấp bé một chút, như sẽ giúp Quý Phong Thần sát thương về mặt thị giác.

Môi Quý Phong Thần run rẩy, vẫn khoa tay múa chân với cái thập giá bằng bạc, giây nào chịu lơ là cảnh giác.

“Cậu là ma cà rồng, đừng tới gần , m.á.u ngon , muỗi cũng thèm chích luôn kìa…”

Tần Cảnh: “…”

Á , thật sự là chuyển kịch bản .

Ngày hôm qua thì là kịch bản xuyên về quá khứ vả mặt tra nam, hôm nay đổi sang kịch bản ma cà rồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/truc-ma-toi-nuoi-hac-hoa-roi/chuong-4.html.]

Thảo nào hồi sáng Quý Phong Thần quấn tỏi lên , tay cầm thập giá, hắt nước lên khi đó cũng là nước thánh?

Tần Cảnh run rẩy khóe miệng, mỗi ngày đổi một kịch bản, rốt cuộc khi nào mới bình thường đây. Chứng hoang tưởng thể tượng tưởng quá nhiều nhân vật, Tần Cảnh hoài nghi ngày mai đổi vai nữa.

“Thần Thần, hút m.á.u . Lại đây nào, uống t.h.u.ố.c xong thì về lớp nhé.”

Tần Cảnh nhẹ nhàng trấn an, lúc nào cũng mang theo t.h.u.ố.c của Quý Phong Thần bên . Cứ tưởng rằng ngày hôm qua uống t.h.u.ố.c thì hôm nay Quý Phong Thần sẽ chuyển biến . bây giờ nghĩ vẻ vẫn còn uống t.h.u.ố.c dài dài.

“Tôi uống, đó là cái gì thế? Tôi sẽ bao giờ ngu ngốc uống cái gì mà cho , chỉ là biến thành túi m.á.u di động của thôi, hết nhé!”

Quý Phong Thần quát xong, lập tức ném một tép tỏi lên mặt Tần Cảnh.

Tần Cảnh: “…” Lẳng lặng nhặt tỏi lên.

Quý Phong Thần kinh hô: “Sao sợ tỏi! Cậu là cái loại ma cà rồng tiến hóa gì … Hu hu hu, đừng hút m.á.u mà.”

“Sẽ hút m.á.u , đây nào.” Tần Cảnh chuẩn t.h.u.ố.c sẵn sàng, cảm giác Quý Phong Thần đang kháng cự uống thuốc, chắc là hôm nay sẽ khó dỗ uống t.h.u.ố.c hơn ngày hôm qua.

Quý Phong Thần coi là ma cà rồng, mấy đồ đeo bên đều là vật khắc chế quỷ hút máu.

Quý Phong Thần lắc đầu như trống bỏi, nhất mực bước qua. Bây giờ đang giống như một chú nai con hoảng loạn sự bao vây của bầy sói, con át chủ bài lớn nhất là tỏi mà ném Tần Cảnh cũng chút tác dụng, còn chiêu bài nào nữa. Nước thánh cũng hắt hết luôn mà vẫn thấy con ma cà rồng bỏng miếng da nào, thập giá bằng bạc thể xài nữa.

Đây rốt cuộc là loài ma cà rồng gì , đao thương bất nhập luôn. Quý Phong Thần âm thầm lo lắng cho tính mạng của .

“Cậu còn nhớ tên là gì ?”

Quý Phong Thần: “Tất nhiên là nhớ ! Tôi tên là Minister Hall.”

Tần Cảnh: “…” Nhớ rõ dữ he.

Đổi kịch bản cái là tới tên cũng đổi luôn, chứng hoang tưởng cũng tỉ mỉ tới từng chi tiết quá đó.

Tần Cảnh thầm thở dài, một khi như thì chỉ còn cách phối hợp diễn theo nhân vật Quý Phong Thần thiết lập mà thôi.

“Được Minister Hall, bây giờ thấy … Ở đây chẳng ai nữa cả nên đành mượn tạm một chút .” Nói xong, Tần Cảnh chạy tới mặt Quý Phong Thần, ôm ghì lấy Quý Phong Thần lòng.

Quý Phong Thần giãy giụa thoát , cần cổ trắng nõn lộ trong khí. Cơ thể khẽ run lên nhè nhẹ, hai mắt hàm chứa nước mắt.

Đối mặt với tình huống như , khó thú.tính quá độ. Tần Cảnh: Răng thấy ngứa ngáy đó.

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Cần cổ trắng nõn như thì c.ắ.n thử một miếng chắc hẳn tồi , Tần Cảnh quyết định kiềm chế nữa, cũng vì phối hợp theo kịch bản của Quý Phong Thần nên cúi xuống c.ắ.n một miếng.

“A —— đau quá!”

Quý Phong Thần kêu t.h.ả.m thiết, trong lòng thầm nghĩ, xong , hút máu.

Tần Cảnh chỉ là dọa Quý Phong Thần một chút, ai ngờ Quý Phong Thần hoảng tới độ ngất . Tần Cảnh lau lớp mồ hôi vầng trán trắng mịn, thừa dịp Quý Phong Thần còn tỉnh , vội vàng đút t.h.u.ố.c nước cho .

Vất vả lắm mới cho Quý Phong Thần nuốt hết thuốc.

Tần Cảnh ôm Quý Phong Thần đệm, chờ Quý Phong Thần tỉnh .

Trên cổ Quý Phong Thần hằn rõ hình dấu răng, hai hàng chỉnh tề, còn hồng hồng. Màu hồng đan xen màu đỏ thật xinh . Tần Cảnh thậm chí còn c.ắ.n thêm vài miếng, đột nhiên nảy ý tưởng khiến Tần Cảnh hoài nghi khi kiếp là ma cà rồng thật?

Tần Cảnh còn đang chìm đắm trong dư vị, cổ Quý Phong Thần mềm co giãn, phần thịt mềm bao lấy hàm răng . Có chút mỹ diệu.

Đột nhiên đang trong lòng hoảng hốt tỉnh , chuyện đầu tiên làm chính là sờ cổ , quả nhiên sờ thấy dấu răng. Quý Phong Thần lập tức òa : “Hu hu, ma cà rồng hút m.á.u .”

“Tỉnh ?”

Nghe thấy giọng của đại lão ma cà rồng vang lên từ đầu , Quý Phong Thần hoảng hốt bật dậy, cảnh giác : “Cậu, đừng hòng hút m.á.u nữa nha. Đợi… đợi về, sẽ mách đ.á.n.h một trận, là thợ săn ma cà rồng á nha, cho sợ té đái luôn!”

“Phụt ——”

Tần Cảnh dáng vẻ nghiêm túc dọa dẫm của Quý Phong Thần chọc , thật sự nhịn mà bật . Cái tính trêu chọc là về mách bất kỳ thời điểm nào cũng đổi.

Chỉ thấy vị đại lão ma cà rồng nào đó đang gắng gượng nhịn , giả bộ thần bí : “Thợ săn ma cà rồng ? Cậu mấy trăm năm qua bao nhiêu tên thợ săn c.h.ế.t trong tay ? Nếu sợ bà c.h.ế.t thì cứ việc nhào dô.”

Hắn ngại phối hợp với nhóc nhà .

Quý Phong Thần dọa , ngay là tên hạng ma cà rồng xoàng mà!

“Cậu! Cậu làm bà thương!”

“Vậy luôn ở bên cạnh , lâu lâu tự dâng hiến m.á.u thì sẽ động nhà của nữa.” Tần Cảnh nhướng mày, điều kiện. Hắn phát hiện rằng diễn kịch với Quý Phong Thần thực sự thú vị, Quý Phong Thần hoảng sợ mà vẫn gồng tỏ vẻ mạnh mẽ thật sự vui.

Quý Phong Thần: “Cậu đừng chịu làm bịch m.á.u di động cho nhá!”

Bàn tay to của Tần Cảnh khẽ nâng cằm Quý Phong Thần lên: “Cái tên bịch m.á.u di động chẳng gì cả, đổi thành… cống phẩm của , lễ vật của , thể gọi là… tiểu tình nhân của .”

Loading...