Biết tin đột nhiên hôn mê, Chu Hoài định ngay lập tức.
Kiều Tuyết cho, nhất định bắt Chu Hoài cùng chị cắt xong bánh kem.
"Bạn cùng phòng của Lục Niệm đưa bệnh viện ? Anh ở thêm mười phút cắt cái bánh với em cũng ?"
Chu Hoài sốt ruột đến phát điên, nhất định đòi .
"Chu Hoài, nếu bây giờ thì chúng chia tay."
Rõ ràng, thắng.
Theo như lời bạn cùng phòng kể đó, lúc Chu Hoài xông bệnh viện, cả trông như phát điên .
Anh túm lấy bác sĩ hỏi tình hình, túm lấy bạn cùng phòng hỏi chuyện gì xảy , mắt đỏ ngầu đáng sợ.
Bạn cùng phòng bảo bao giờ thấy ai thể lo lắng đến mức độ đó.
Kết quả kiểm tra cho thấy các chỉ trở bình thường, nhưng Chu Hoài vẫn lo lắng, bắt ở viện thêm hai ngày nữa.
Mấy ngày viện, chăm sóc rời nửa bước.
Tôi bảo ban ngày về trường học , bảo xin nghỉ .
Điền Tư Tề đến thăm , thấy dáng vẻ Chu Hoài túc trực bên giường bệnh của , liền thầm thì: "Cái kiểu liều mạng của , Chu Hoài sớm muộn gì cũng là của thôi."
15
Ngày viện, Chu Hoài đến đón .
Anh giúp làm thủ tục xuất viện, thu dọn đồ đạc, nắm tay khỏi bệnh viện.
Bên ngoài nắng , nheo mắt để thích nghi với ánh sáng, bên cạnh .
"Cười gì ạ?"
"Không gì." Anh , "Chỉ là thấy nắm tay em thế , thật ."
Lòng ấm áp lạ kỳ, gì, chỉ siết chặt lấy tay .
Cuộc sống dường như trở như , nhưng chút khác biệt.
Trước đây Chu Hoài chăm sóc là sự chăm sóc của trai dành cho em trai. Bây giờ chăm sóc , mang thêm một tầng ý nghĩa khác.
Ví dụ như lúc ăn cơm, sẽ chằm chằm bắt ăn hết rau, "Niệm Niệm ngoan quá".
Ví dụ như lúc bộ, sẽ nắm tay , kiểu mười ngón tay đan .
Đôi khi cảm thấy chân thực, hỏi : "Anh thật sự thích em ?"
Anh liền nhéo mặt : "Ngày nào em cũng hỏi, thấy mệt ?"
"Không mệt, em chỉ thôi."
"Thích em, thích em, đặc biệt thích em. Được ?"
Tôi hài lòng gật đầu, rướn hôn một cái.
Chúng công khai. Không vì dám, mà là tìm một cơ hội thích hợp.
Dù thì bố hai nhà cũng mối quan hệ như , hơn nữa chuyện của Kiều Tuyết cũng mới xảy lâu.
cái cảm giác thấp thỏm lo âu lên đến đỉnh điểm khi Kiều Tuyết xuất hiện tại nhà họ Chu thứ hai.
Đó là một tối thứ sáu, và Chu Hoài cùng từ trường về nhà.
Anh xoa đầu , bảo cất đồ xong thì sang nhà ăn cơm.
Tôi hớn hở sang, nhưng bên trong cánh cửa truyền đến tiếng quở trách giận dữ của chú Chu.
"Chu Hoài, bây giờ con đủ lông đủ cánh , lời bố con cũng nữa đúng ! Xin Tiểu Tuyết ngay! Rồi hai đứa cư xử cho !"
Tôi bàng hoàng đẩy cửa bước .
Kiều Tuyết sofa , dì Chu đang ở bên cạnh an ủi chị .
Chú Chu đang giận, Chu Hoài thì một bên chút biểu cảm.
Giây phút xuất hiện, biểu cảm của cả bốn đều những đổi vi diệu.
Dì Chu ngượng ngùng về phía : "Niệm Niệm đến , hôm nay nhà dì chút chuyện cần xử lý..."
"Không ạ." Tôi ngắt lời dì Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/truc-ma-co-ban-gai-roi-phai-lam-sao-day/chuong-6.html.]
Tôi Chu Hoài một cái, Chu Hoài cũng vặn đang .
Chu Hoài dùng ánh mắt hiệu bảo về , .
"Dì Chu, chú Chu, con xin phép về ạ."
Sau khi về nhà, một sofa, lòng đầy bất an.
Kiều Tuyết xuất hiện ở nhà họ Chu vì lý do gì thì cần cũng , còn Chu Hoài nghĩ gì thì rõ.
Tôi ghét cái cảm giác nắm bắt chuyện , nó khiến thấy cực kỳ yên tâm.
Không qua bao lâu, cửa mở.
Chu Hoài xách một cái túi .
Tôi chút ngây ngô : "Sao sang đây?"
"Chưa ăn cơm đúng ? Ăn chút gì em."
Anh đặt cái túi lên bàn , mở , bên trong là cơm hộp mua về.
"Chị ạ?"
"Về khách sạn nghỉ ngơi ."
Tôi mệt mỏi nhào lòng , vùi mặt n.g.ự.c , hít sâu mùi hương .
Chỉ như mới khiến thấy an lòng.
Chu Hoài nhẹ nhàng xoa đầu an ủi .
"Ngoan, , xử lý ."
vẫn sợ.
Cái cảm giác mất Chu Hoài, trải qua thêm một nào nữa.
Có lẽ là cảm nhận cơ thể khẽ run rẩy, Chu Hoài ôm chặt hơn một chút.
Anh đưa tay khẽ nâng cằm lên, hôn xuống.
Rất nhanh đó, hai chúng hôn nồng cháy.
"Hai đứa đang làm gì thế?"
16
Nụ hôn mang theo lạnh của tiết thu, khiến mất cả hồn vía.
Bố tay kéo vali, sững sờ ở cửa.
Giây phút đó, thế giới như ngừng .
Tôi đờ tại chỗ, làm .
Chu Hoài nắm c.h.ặ.t t.a.y , chắn mặt .
"Chú, dì, con xin ." Anh , "Là con thích Niệm Niệm ."
Sắc mặt khó coi, bà , Chu Hoài, cuối cùng bàn tay đang nắm chặt của chúng .
"Niệm Niệm, con về phòng ." Giọng bà bình thản, bình thản đến mức đáng sợ.
"Mẹ..."
"Về phòng."
Tôi Chu Hoài một cái, gật đầu với .
Tôi đành buông tay , chậm chạp bước phòng, khép hờ cửa .
Bên ngoài yên tĩnh, yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng tim đập.
Sau đó là giọng của bố : "Chu Hoài, con bắt đầu ý nghĩ từ bao giờ?"
"Lâu ạ."
Giọng Chu Hoài bình tĩnh.
" con dám . Cho đến khi Niệm Niệm tỏ tình với con, con mới nhận thể trốn tránh thêm nữa."