Trúc Mã Có Bạn Gái Rồi, Phải Làm Sao Đây? - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-26 04:37:35
Lượt xem: 48
1
Tiểu Tuyết?
Giọng bỗng cao vút lên, đến chính cũng giật : "Tiểu Tuyết là ai ạ?"
Chú Chu ngẩn , bảo: "Tiểu Tuyết là bạn gái mới quen của Chu Hoài con đấy, cô bé cũng học ở Đại học A."
Bạn gái.
Ba chữ như quả tạ ngàn cân, nện mạnh tai , khiến đầu óc ong ong.
Tôi cúi đầu miếng sườn gắp bát, trong phút chốc cảm thấy miệng đắng ngắt, bàn thức ăn mỹ vị đột nhiên trở nên nhạt nhẽo như nhai sáp.
Chu Hoài bạn gái .
Từ khi nào thế?
Tại chẳng chút gì?
"Bố, con tự chăm sóc Niệm Niệm, cần khác ."
Chu Hoài cắt lời chú, gắp thêm một miếng sườn nữa bát .
"Niệm Niệm, dạo em gầy đúng ? Ăn nhiều ."
Tôi bảo đang giảm cân.
Chú Chu nháy mắt với : "Niệm Niệm, lẽ là cô bé nào thích chứ?"
Tôi nghẹn, ho sặc sụa mấy tiếng.
Chu Hoài lập tức vỗ lưng cho , dì Chu thì đưa nước.
Chu Hoài mắng bố : "Niệm Niệm mới bao lớn chứ, yêu đương cái gì!"
"Bố đùa tí thôi mà."
Bị con trai và vợ đồng loạt lườm cho một cái, chú Chu ngượng ngùng gãi đầu.
Chủ đề cứ thế trôi qua.
Tôi ăn miếng sườn Chu Hoài gắp, thấy vô vị vô cùng.
Cả bàn đều là món thích, nhưng chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào.
Chu Hoài bạn gái ?
Từ lúc nào?
Tại ?
Tôi và vội vài miếng, bảo là hẹn với bạn vội vàng chạy mất.
Chu Hoài đuổi theo hỏi vui , dám , cứ thế cúi đầu chạy thật nhanh.
Tôi sợ nước mắt rơi xuống sẽ thấy.
Mất mặt lắm.
2
Tôi bắt xe tìm Điền Tư Tề, bạn cùng bàn hồi cấp ba kiêm bạn chí cốt của .
Hai đứa quán nét làm vài ván LOL, thua sạch sành sanh.
Điền Tư Tề nhận gì đó : "Cậu thế? Chẳng đỗ Đại học A ?"
Tôi tháo tai : "Anh tớ bạn gái ."
Điền Tư Tề "" một tiếng: "Anh năm ba , bạn gái cũng bình thường mà."
"Tớ . tớ thấy khó chịu."
"Tại ?"
"Anh bạn gái chắc chắn sẽ chỉ quan tâm đến bạn gái thôi, làm còn quản tớ nữa."
Ánh mắt Điền Tư Tề đổi hẳn: "Lục Niệm, bao giờ nghĩ rằng quá ỷ ?"
"Có ?"
Từ nhỏ bám đuôi Chu Hoài, đó.
Nhớ năm học lớp tám, mùa hè năm đó tham gia trại hè, xa nhà một tuần.
Khi đó mới học lớp năm, nghỉ hè ai quản, ngày nào cũng lân la ở nhà họ Chu.
Ngày đầu tiên Chu Hoài , thấy cũng thường thôi, xem tivi chơi game, khá tự tại.
Đến ngày thứ hai bắt đầu thấy sai sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/truc-ma-co-ban-gai-roi-phai-lam-sao-day/chuong-1.html.]
Lúc ăn cơm luôn thấy thiếu thiếu cái gì đó, xem tivi cũng thấy chán, một ở nhà cứ chốc chốc ngó cửa.
Đến ngày thứ ba nhịn nổi nữa, bắt đầu .
Lúc đầu là thút thít, đó là gào t.h.ả.m thiết.
Dì Chu hoảng sợ, hỏi làm , bảo Chu Hoài.
Dì bảo vài ngày nữa Chu Hoài về, bảo , ngay bây giờ.
Dì Chu hết cách, đành gọi điện cho thầy giáo ở trại hè ngay mặt .
Tối hôm đó mệt quá, bò sofa ngủ .
Nửa đêm cảm thấy bế , mơ màng mở mắt , là Chu Hoài.
Tóc rối bù, quần áo cũng , vẫn còn mang theo lạnh của sương đêm.
Anh ôm , vỗ lưng , bảo Niệm Niệm đừng nữa, về đây.
Sau mới , cầu xin thầy dẫn đoàn lâu, tự xe khách mấy tiếng đồng hồ để chạy về.
Từ đó về chúng từng rời xa .
Sau lên cấp ba, lên đại học, cũng đều đặn mỗi tuần về một , chỉ sợ tìm thấy .
Thật sự là do quá ỷ ?
"Dù là em ruột cũng giống như hai ."
Điền Tư Tề khựng một chút: "Hơn nữa sớm muộn gì cũng kết hôn sinh con, hai thể ở bên mãi ."
Cậu , đột nhiên hạ thấp giọng:
"Lục Niệm... thích trai ?"
Tôi với vẻ thể tin nổi.
Tôi thích Chu Hoài? Sao thể chứ?
Anh là của mà, còn là đàn ông nữa, làm thể...
Nhận sự đồng cảm trong ánh mắt của Điền Tư Tề, đột nhiên thấy luống cuống.
"Cậu nghĩ xem, nếu là tớ bạn gái, thấy vui ? Có buồn ?"
Tôi ngẫm nghĩ lắc đầu.
"Cậu thấy , chỉ là thể chấp nhận việc bạn gái, điều đó còn đủ lên vấn đề ?"
"Có lẽ là vì từ nhỏ đến lớn đều là chăm sóc tớ..."
"Cậu mà, tự nghĩ cho kỹ ."
3
Tối hôm đó Chu Hoài gọi mười mấy cuộc điện thoại, bắt máy cuộc nào.
Cuối cùng gọi cho Điền Tư Tề, hai mươi phút xuất hiện ở cửa quán nét.
"Niệm Niệm, gần mười một giờ , theo về nhà."
Tôi thèm để ý đến .
Điền Tư Tề đỡ: "Anh Chu, bọn em cũng đang định về đây ạ."
Tôi "ừ" một tiếng dậy.
Lúc chờ xe, Chu Hoài : "Niệm Niệm, vì bạn gái nên em vui ?"
"Không ." Tôi đá một viên sỏi nhỏ, "Anh bạn gái, em vui."
Chu Hoài xoa đầu : "Niệm Niệm, dù bạn gái thì vẫn là trai của em, vẫn sẽ chăm sóc, quan tâm em như , để em lạnh lẽo ."
Lòng đột nhiên thấy vui vui, ngẩng đầu : "Vâng, em ."
Tôi lén lút ngoắc ngón tay út của ngón tay .
Đây là động tác làm khi cầu hòa lúc nhỏ, mỗi làm , Chu Hoài đều tha thứ cho hết.
Anh quả nhiên mỉm .
Đưa về đến nhà, dặn ngủ sớm xong mới rời .
đêm đó, mất ngủ.
4
Sau một đêm suy nghĩ, quyết định: Mình tự lập!