Trong Thám Tử Lừng Danh Conan, Tôi Kiêm Năm Chức - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-05-06 06:27:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 57: Thương trường như chiến trường
Quản gia Hirata nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc : "Chủ tịch, ngài là ý gì? Thư ký Nakajima làm gì? Hay là giữa hai hiểu lầm gì?"
Ueno Makoto liếc đống tài liệu mặt và bình tĩnh : "Tất cả chúng đều chỉ là mấy thứ tài liệu vớ vẩn."
Vẻ mặt của quản gia Hirata lộ biểu cảm thể tin , : “Sao thể như ?”
“Xem thư ký Nakajima ẩn ý cho , lựa chọn của ông là gì , ông lựa chọn sẽ theo phe của phó chủ tịch Iya.” Ueno Makoto và vẻ mặt khi câu cũng bình tĩnh.
Cuối cùng Ueno Makoto cũng thể hiểu sự lựa chọn của thư ký Nakajima. Vì nếu thư ký Nakajima chọn , một thiếu niên từng nghiên cứu qua các công việc của công ty khi đến cửa công ty. Với một vị phó chủ tịch đang là chủ tịch mới của công ty. Người lãnh đạo và làm việc tại công ty hơn mười năm, kinh nghiệm phong phú và mạng lưới quan hệ rộng rãi trong công ty. Nên giữa phó chủ tịch Iya và thư ký Nakajima, hai họ, chắc chắn sẽ đưa lựa chọn giống , đó là phó chủ tịch Iya cũng làm việc với thư ký Nakajima.
, giờ nếu Ueno Makoto đưa hai lựa chọn hoặc làm tiếp hoặc từ bỏ, thì thư ký Nakajima chắc chắn sẽ hài lòng lắm với kết quả.
“ rõ ràng đó khi chủ tịch còn, bản thư ký Nakajima cũng mối quan hệ ác liệt với phó chủ tịch Iya. Có thể mối quan hệ giữa hai họ tệ. Nên thư ký Nakajima thể theo phe của phó chủ tịch Iya ?" Quản gia Hirata vẫn thể nào tin chuyện .
“Nếu là khác thì , nhưng thư ký Nakajima chẳng những là nhân tài chủ tịch coi trọng, mà đó ông còn chịu ơn chủ tịch!” Quản gia Hirata : “Lúc nếu chủ tịch cho thư ký Nakajima vay tiền gấp, thì thư ký Nakajima sẽ tiền lo chi phí t.h.u.ố.c men và thư ký Nakajima còn khả năng sẽ c.h.ế.t vì bệnh tật.”
“ Và đó rõ ràng thư ký Nakajima vẫn luôn ơn chủ tịch....” khi quản gia Hirata lời , giọng ông dần yếu .
Cuối cùng, ông nhẹ nhàng thở dài một , chấp nhận sự thật rằng thư ký Nakajima đổi.
Ueno Makoto chỉ nghiêng về phía chiếc điện thoại và : "Thư ký Nakajima, hãy gọi điện mời ông lên đây."
Nói xong, suy nghĩ một lúc thêm: “Công ty cung cấp đồ uống ?” Nói ông tiện thể mang đồ uống và đồ ăn nhẹ đến cho luôn.”
Sau khi Ueno Makoto xong, cả ngửa về phía , dựa phía ghế.
Quản gia Hirata gật đầu, : “Vâng, sẽ gọi ông lên ngay.”
Lúc quản gia Hirata liền gọi điện cho thư ký Nakajima, đem yêu cầu của Ueno Makoto cho ông .
Thậm chí quản gia Hirata còn với giọng điệu lạnh lùng, xong, lập tức cúp máy, hề để cho kịp gì, thái độ so với cũng trở nên lạnh lùng xa cách.
Thư ký Nakajima nhíu mày thẳng cuộc gọi ngắt.
Nhân viên bên cạnh thấy vẻ mặt đổi của thư ký Nakajima, lo lắng hỏi: "Thư ký Nakajima, bên chủ tịch mới chuyện gì ?"
Vì điện thoại văn phòng của chủ tịch và tiếng chuông thiết lập bên sự khác biệt rõ ràng, nên âm thanh chuông cũng cố ý làm khác .
Nên những xung quanh thấy tiếng chuông đều đó là cuộc gọi từ phòng chủ tịch gọi đến.
Bên cạnh còn một nhân viên qua chút tò mò, hỏi Thư ký Nakajima: “ Thư ký Nakajima, chủ tịch mới trông như thế nào? Có đúng là, đó là con riêng của chủ tịch, với ở bên ngoài ?”
Thư ký Nakajima khẽ nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc với những xung quanh: “Mấy các thành công việc đó ?” Nếu thành công việc thì mau làm cho xong , đừng ở đây nhiều chuyện.
Thư ký Nakajima lạnh lùng liếc , từng bước từng bước về, bộ quá trình đều im thin thít, đó bàn làm việc của , tiếp tục làm việc.
Lúc mới về phía ngoài cửa, ngoài.
Cùng lúc đó các nhân viên khi thấy thư ký Nakajima rời , bất mãn lên tiếng: "Ông nghĩ là ai chứ? Nếu đó chủ tịch cũ coi trọng ông thì ông làm gì địa vị như bây giờ. Kết quả, cựu chủ tịch mới qua đời, ông cùng với phó chủ tịch Iya kết giao, hừm, nếu cố chủ tịch chuyện , chắc chắn sẽ thấy hối hận vì đào tạo ông .”
“Với đó , thư ký Nakajima thấy là gì .” Người bên cạnh cũng đồng ý với ý kiến của .
“Thì đó, cả ngày cứ trưng khuôn mặt bí xị, giống như ai thiếu tiền ông .”
“Thôi, thôi , đừng nữa, mau làm nhanh , tài liệu lát nộp , cuộc họp đột xuất cần dùng đến đó.” Cuối cùng hoà giải
“....”
Trong khi đó thư ký Nakajima mang theo các đồ vật mà Ueno Makoto yêu cầu, đến cửa phòng chủ tịch, khẽ gõ gõ cửa.
Đứng một lúc, nhưng vẫn cho , thư ký Nakajima đang định gõ cửa nữa thì giọng chậm rãi của Ueno Makoto vang lên: "Mời ."
Thư ký Nakajima đẩy cửa , đó tới mặt bàn của Ueno Makoto và để đồ vật xuống bàn.
Sau khi đặt nó xuống, Thư ký Nakajima với Ueno Makoto: "Chủ tịch, nếu ngài còn nhu cầu giống như thì cần đến tìm . Ngài thể trực tiếp gọi điện đến các thư ký của bộ phận khác, để cho bọn họ giúp ngài đem đồ lên đây, bọn họ vui khi làm điều đó cho ngài, chứ …”
“Vậy ông ?” Ueno Makoto cắt ngang lời của thư ký Nakajima, cầm lấy một túi đồ ăn vặt mà thư ký Nakajima mới mang đến, đó mở nếm thử một chút.
Mùi vị cũng .
Thư ký Nakajima cũng chút do dự : "Tất nhiên là , vì còn một việc làm và công việc khá quan trọng. Tôi..."
Makoto Ueno ngắt lời Thư ký Nakajima, hỏi: "Công việc quan trọng gì thế?"
Thư ký Nakajima nhíu mày, cảm thấy thái độ của Ueno Makoto bình thường, vì ông bắt đầu ở trong đầu suy nghĩ đó sơ suất làm việc gì để nghi ngờ .
thực tế, đến cả thời gian trò chuyện của ông với Ueno Makoto cũng chỉ hơn mười phút, nên chắc chắn thể để lộ sơ hở nào cả.
Ngoại trừ việc.
Sau đó, khi thư ký Nakajima kịp mở miệng, Ueno tiến lên một bước, tỏ vẻ quan tâm: “Vậy việc quan trọng của thư ký Nakajima là vội vàng lừa gạt ?”
Tuy Ueno Makoto , nhưng thái độ dửng dưng giống như hề bận tâm, chỉ là, khi thư ký Nakajima xong, đồng t.ử trong mắt ông lập tức mở to, chút khiếp sợ ngẩng đầu, về phía Ueno Makoto.
Vừa bắt gặp ánh mắt mang theo ý của Ueno Makoto.
Thư ký Nakajima cúi đầu, lập tức : "Sao thể như ? Chủ tịch, chắc là ngài hiểu lầm gì về .”
Ueno Makoto về phía phía , và lấy tới một xấp tài liệu đưa cho thư ký Nakajima, : “Đây là hiểu lầm?”
“ .” Thư ký Nakajima lập tức : “Vì thấy ngài mới công ty, sợ ngài còn nhiều về chuyện trong công ty, nên đưa các tài liệu đến, mong ngài thể thêm về tình hình chung của công ty mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-tham-tu-lung-danh-conan-toi-kiem-nam-chuc/chuong-57.html.]
“Giờ nếu chủ tịch nắm rõ về tình huống trong công ty, sẽ lập tức lấy lấy các tài liệu khấc đến cho ngài.” Thư ký Nakajima .
Ueno Makoto gật đầu, : “Hy vọng tới thư ký Nakajima sẽ khiến thất vọng.”
Thư ký Nakajima cầm chồng tài liệu rời , rời khỏi văn phòng chủ tịch.
khi ông bước tới cửa và mở mắt , quản gia Hirata ở phía đối diện ông với vẻ mặt khó chịu.
Sắc mặt thư ký Nakajima vẫn như cũ, thậm chí còn khách sáo với quản gia Hirata một chút.
Tuy nhiên, vẻ mặt của quản gia Hirata càng khó coi hơn.
Thư ký Nakajima khi đặt tất cả tài liệu trong tay xuống, ông lấy tài liệu mới cho Ueno Makoto tính toán giải quyết chuyện thế nào.
Trước đó thư ký Nakajima luôn nghĩ rằng Ueno Makoto cũng sẽ giống như lúc đầu, dốt đặc cán mai gì cả. Vì dù Ueno Makoto cũng chỉ là một học sinh trung học, nên chắc chắn sẽ gì về cách quản lý và điều hành công ty. Không ngờ chính suy nghĩ , làm cho ông trong thời gian ngắn tính toán sai thứ.
Và tình huống xảy cũng khác hẳn so với những dự định đó của ông .
Tuy nhiên, thư ký Nakajima vẫn cảm thấy trong chuyện nhất định là do quản gia Hirata nhúng tay .
Chắc là do quản gia Hirata phát hiện tài liệu đó , nên cho Ueno Makoto .
Vì dù thư ký Nakajima cũng thể nào liên tưởng vị chủ tịch mới Ueno Makoto, dáng vẻ thản nhiên tùy ý dựa phía ghế, ăn đồ ăn vặt, thể là đầu óc kinh doanh nhanh nhạy, là tài liệu đưa tới sai.
Chỉ là, cho dù Ueno Makoto là một học sinh trung học, cái gì, thì ít nhất thái độ của cũng nên như … mà chắc cũng , ?
Đã năng lực còn thái độ, xem sự lựa chọn của quả thật chuẩn xác.
Khi thư ký Nakajima một xuất hiện ở mặt Ueno Makoto, quả thực khác hẳn so với .
Ít nhất ông đưa cho Ueno Makoto xem tư liệu mà thực sự xem.
Ueno Makoto lướt qua trang bìa và xác nhận rằng thứ mà thư ký Nakajima mang đến là báo cáo tài chính của công ty cũng như kế hoạch và tiến độ dự án sắp tới. Sau khi đem đến tài liệu đầy đủ cho Ueno Makoto, thư ký Nakajima khẽ gật đầu chào rời .
Đợi thư ký Nakajima rời xong, lúc quản gia Hirata mới tới bên cạnh Ueno Makoto, hỏi: “Chủ tịch, những tài liệu ..."
Ueno Makoto tùy tay cầm lấy một quyển, bắt đầu lật nhanh xem xét.
Nhân tiện cho quản gia Hirata : “Ừm, ông đưa đến một ít tài liệu của giáo viên.”
“Một ít?” Quản gia Hirata nhận điều gì đó đúng ở đây, nên chút lo lắng hỏi.
Ueno Makoto thản nhiên : “Tôi , đây là báo cáo tài chính và kế hoạch hủy bỏ từ ba năm .”
Trên mặt quản gia Hirata lập tức lộ vẻ khó coi, vẻ mặt trông giận dữ, giống như là tìm thư ký Nakajima để cho lẽ.
Ueno Makoto gọi ông , : “Chỉ là việc nhỏ, chỉ sơ qua cũng thể một chút tình huống đó của công ty.”
Lúc quản gia Hirata mới bình tĩnh .
Ueno Makoto nhanh chóng xem qua tất cả các tài liệu và cuối cùng cũng hiểu chung về công ty.
Bộ phận tài chính của công ty vấn đề gì, hơn nữa còn đang phát triển , tuy nhiên vẫn thể khẳng định là vấn đề gì về tài chính, vì bây giờ phó chủ tịch Iya là tay là kịp tay đây.
Vì dù Ueno River nắm quyền lâu, nên khi ông qua đời, quyền lực của ông vẫn còn lớn, còn phó chủ tịch Iya chăng chỉ là thế tạm, nhậm chức mười ngày mà thôi.
Cho nên công ty cũng chỉ tập trung chủ yếu các khoa học kỹ thuật mới, mặc dù phạm vi phủ sóng khá rộng, nhưng chủ yếu vẫn là nhắm các lĩnh vực công nghệ Điện t.ử và Phần mềm công nghệ thông tin, gần đây nhất cũng là hai dự án phát triển trong lĩnh vực Phần mềm điện t.ử và công nghệ thông tin.
Sau khi Ueno Makoto xem xong, phát hiện một trong những dự án vấn đề. Hắn ngẩng đầu lên gọi điện cho bộ phận nghiên cứu, đó phụ trách dự án đến văn phòng của .
Người nọ là một tổ trưởng, tên là Quảng Bình, sức khoẻ hình như lắm.
Tuy đây là đầu tiên Quảng Bình lên văn phòng của chủ tịch ở tầng , đúng lúc thang máy hỏng, nhưng cũng cố dùng chân bò lên và mất gấp hai thời gian mới thể đến mặt Ueno Makoto.
Sau đó, khi Ueno Makoto cho về dự án , thì lỗ tai luôn và thể rõ Ueno Makoto đang gì.
Đến khi chuyện thì chút lắp.
Ueno Makoto lẽ sức khỏe của tổ trưởng tên Quảng Bình , nên yêu cầu rời .
Tình huống hiện tại xem như rõ ràng, là vị phó chủ tịch Iya cố ý làm cho thành như .
Mục đích chính là nắm giữ công ty, để cho Ueno Makoto đến từ thì về từ đó.
Đừng lo lắng về tình hình của công ty.
Trong khi đó, Ueno Makoto cũng ý định sẽ đích làm công việc , và bản cũng khả năng mỗi ngày đều sẽ tới công ty để làm.
điều và điều thể làm là hai việc khác .
Quản gia Hirata chút lo lắng Ueno Makoto và nghĩ giúp tìm cách giải quyết vấn đề, ông : "Chủ tịch, chúng liên hệ thông tin cá nhân của các làm đó, trong bọn họ nhất định sẽ sẵn lòng giúp đỡ chủ tịch, chỉ cần ngài...”
“Không cần, biện pháp giải quyết chuyện .” Ueno Makoto .
"Hôm nay chúng về nhà thôi. Chuyện ngày mai sẽ thể giải quyết." Ueno Makoto dậy khỏi ghế, .
Trên mặt quản gia Hirata vẫn chút lo lắng, lo lắng Ueno Makoto chỉ cậy mạnh, nhưng chuyện quả thật cũng cách nào giải quyết .
Tóm , cứ đợi đến ngày mai, nếu Ueno Makoto giải quyết chuyện thì hẵng , đến lúc , ông sẽ nghĩ đến biện pháp khác hơn.
Hiện tại, tình huống nếu suy xét cũng khó giải quyết. Nên chắc hẳn Ueno Makoto cũng sẽ nhiều cách để giải quyết chuyện thôi.
Chỉ là, nếu tình huống thể giải quyết đơn giản và cần sử dụng đến bất kỳ phương thức kinh doanh phức tạp nào thì sẽ hơn.
Vì suy cho cùng, các cuộc chiến thực thụ thương trường, thường đơn giản và tự nhiên, chỉ cần thể làm đơn giản thì tuyệt đối sẽ cần phức tạp chuyện.