Trọng Sinh Sau Độc Sủng Tai Tinh Tiểu Phu Lang - Chương 91: Tiền mừng tuổi (chỉnh sửa nhỏ)
Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:09:54
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Minh tin rằng tửu lượng của Tô Ất thật sự chút nào, miệng thì “Ta say”, nhưng mấy ngụm rượu mơ bụng là ánh mắt đảo điên.
Đây là đầu tiên Chung Minh mua rượu mơ về nhà, cũng loại rượu uống say ngày mai đau đầu , bèn dìu Tô Ất về phòng, y xuống nghỉ ngơi một lát, còn thì nấu chút canh giải rượu.
Nào ngờ Tô Ất y say rượu níu c.h.ặ.t t.a.y áo , cho : “Tướng công ?”
“Nấu cho ngươi chút canh giải rượu để uống.”
Tô Ất y mơ màng, chỉ hiểu hai chữ nấu canh, bèn quả quyết : “Tướng công uống canh gì, nấu.”
Nói xong liền định về phía nhà bếp.
Chung Minh dở dở , ôm y lòng đỡ lấy, : “Không cần ngươi , ngươi ở trong phòng nghỉ ngơi .”
“Nghỉ ngơi? Ta cần nghỉ ngơi.”
Tô Ất y vội che miệng , mặt đỏ lên.
Chung Minh thật sự chút nhịn , thì Tô Ất khi say là thế .
Nói thêm vài câu nữa, cũng cách nào để Tô Ất một trong phòng ngủ, Chung Minh đành nắm tay y dắt đến nhà bếp, dời một chiếc ghế đẩu cho y , còn thì nhóm lửa, cắt vài lát gừng và đoạn hành bỏ nồi, cho thêm chút đường và giấm.
Trước đây vài từ trong hương uống say trở về, cô hai nấu cho loại canh giải rượu , uống một chén thấy dễ chịu hơn nhiều.
Nhìn tiểu ca nhi, y ngoan ngoãn một bên làm việc, thỉnh thoảng ngáp một cái nho nhỏ, đầu càng lúc càng cúi thấp.
Nước trong nồi sôi lên là thể tắt lửa, Chung Minh rót một chén đặt cửa sổ cho nguội bớt, còn thì xuống bên cạnh Tô Ất, để phu lang tựa đầu vai ngủ gật.
Bản việc gì làm, bèn tiện tay lấy một cái bánh hồng trong mâm bàn bếp ăn, bên ngoài phủ một lớp sương trắng, thịt quả bên trong mềm mại, ngọt hơn cả hồng tươi.
Khoảng một khắc , đoán chừng canh giải rượu thể uống , nhẹ nhàng lay tỉnh Tô Ất, bưng chén canh đến mặt ca nhi.
Tô Ất y đầu tiên là ngơ ngác chớp mắt, ngay đó khi ngửi thấy mùi nước gừng hành đường giấm trong chén, mũi liền nhăn .
Chung Minh cũng đồng cảm sâu sắc, đầu tiên uống món canh giải rượu , tưởng cô hai múc canh thừa trong nồi cho .
“ là khó uống, nhưng uống cái sợ dày ngươi thoải mái, sáng mai đau đầu khó chịu.”
Đầu óc tiểu ca nhi chậm nửa nhịp dường như vẫn phản ứng kịp, nhưng tướng công bảo y uống thì chắc chắn thứ gì , bèn nhận lấy uống mấy ngụm cho cạn sạch, Chung Minh vội vàng nhét một miếng mứt miệng y để át mùi vị.
“Ngọt quá.”
Đầu lưỡi Tô Ất nếm vị ngọt của mứt mơ, mắt cong lên, y cũng thò tay hũ đựng mứt, lấy một miếng đút cho Chung Minh.
“Tướng công cũng ăn một miếng .”
Chung Minh ngậm lấy miếng mứt từ đầu ngón tay y.
Vắt một chiếc khăn vải lau khô tay và mặt, khó khăn lắm mới dời lên giường, giúp y cởi đai lưng cởi áo ngoài, tiểu ca nhi hiểu lầm ý của .
Tô Ất y vươn hai tay vòng lấy cổ đối phương hôn lên, khiến Chung Minh nhất thời sững sờ.
Mứt trong miệng hai mới nuốt xuống lâu, giữa môi răng vẫn còn vương mùi quả chua ngọt , Chung Minh kéo cúi ngã về phía giường, bàn tay to chống eo phu lang.
Sau một lúc lâu hôn sâu triền miên, tránh khỏi khơi lên một chút xúc động, thành lâu, sớm đủ quen thuộc với cơ thể của , nhiệt độ bên trong tấm màn giường khép hờ dâng lên, chuyện đó đều thuận theo tự nhiên.
……
Không vì uống canh giải rượu xong toát một mồ hôi , khi xong việc Tô Ất uống một chén nước lớn, ánh mắt cũng trong trẻo hơn lúc .
Y say đến mức gì, thể nhớ chuyện xảy , chỉ là lúc suy nghĩ hỗn loạn, gan hơn bình thường nhiều.
Sau khi nghĩ thông suốt, tai lập tức đỏ như sắp rỉ máu, vô tình Chung Minh ngậm lấy vành tai, đầu lưỡi ấm áp lướt qua đó, kích thích khiến Tô Ất rùng một trận.
“Không, ……”
Y nhỏ giọng xin tha, nghiêng đầu bóng đêm ngoài cửa sổ, hắng giọng một cái, cứng nhắc đổi chủ đề: “Mấy giờ , nên ngoài đốt pháo ?”
Chung Minh c.ắ.n một dấu răng vành tai y, nhẹ nhàng véo một cái bên hông tiểu ca nhi.
Tô Ất nhất thời chút mềm eo, y loạng choạng, ngả gối đầu, chợt nhớ chiếc gối đặt ở , liền dám nữa, đó chọn cách cầm gối đẩy sát tường.
Chung Minh thu hết động tác nhỏ của y mắt, dù cũng nếm đủ ngon ngọt, liền trêu y nữa.
“Cũng sắp đến giờ , múc một chậu nước rửa ráy, đó gọi Tiểu T.ử dậy.”
Mỗi khi đến lúc , Tô Ất thấy may mắn vì nhà dọn đến thủy lan ốc, hai bên đều hàng xóm sát vách, nếu là những ngày ở thuyền , trừ phi là trẻ con chuyện, chứ ai mà đoán vợ chồng son nửa đêm bưng nước khoang thuyền là để làm gì.
Thật sự chẳng khác nào sống cửa che.
Dọn dẹp sạch sẽ, khoác thêm áo ngoài, Tô Ất y lặng lẽ cuộn ga giường ném trong chậu, để tránh Chung Hàm thấy lắm lời hỏi han, y tạm thời nhét cả ga giường lẫn chậu xuống gầm giường, ngày mai rảnh rỗi lôi giặt.
Bên , Chung Minh mất một lúc mới đ.á.n.h thức tiểu .
Đứa nhỏ ngủ say mèm, đ.á.n.h thức thì phát hiện trời vẫn còn tối, nhắm mắt định ngủ tiếp, vẫn là Chung Minh lặp lặp hỏi nó xem đốt pháo , nó nhớ mới cam tâm tình nguyện rời giường, mặc cho đại ca mặc áo ngoài và quần cho , một tay vớt khỏi chăn ấm.
“Tẩu tẩu, ôm.”
Chung Hàm mới ngủ dậy thích nhất là làm nũng, nó xách khỏi phòng ngủ liền thấy Tô Ất, lập tức chân trần chạy tới, dụi đầu lòng Tô Ất, giọng nũng nịu.
“Đốt pháo xong con ngủ ngay, chúng ngay cửa xem thôi, xuống nữa.”
Chỗ gần mặt nước bên lạnh quá nặng, Chung Hàm rời khỏi giường, bọn họ cũng sợ đứa nhỏ cảm lạnh.
Chung Hàm cũng đòi xuống, ngoan ngoãn khoác thêm một chiếc áo ngoài của đại ca, cùng tẩu tẩu hàng rào, thấy Đa Đa tò mò tới, nó nhớ lời đại ca dặn lúc , quả quyết túm cả con mèo nhỏ .
Nó xổm đất, đặt con mèo nhỏ lên đùi , còn dùng hai tay bịt lấy đôi tai lông xù của nó.
“Đa Đa ngoan, đừng sợ nhé.”
Đa Đa thích tư thế , nó lắc lắc đầu, giãy giụa một hồi liền thành công thoát , chạy sang một bên sức l.i.ế.m lông.
Chung Hàm hừ hừ hai tiếng: “Lát nữa ngươi sẽ sợ thôi.”
Tô Ất thấy hết cảnh , : “Đa Đa nếu sợ sẽ tự trốn trong phòng, ngược là con thật sự sợ ? Tiếng pháo nổ lớn lắm đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-sau-doc-sung-tai-tinh-tieu-phu-lang/chuong-91-tien-mung-tuoi-chinh-sua-nho.html.]
Chung Hàm dậy : “Con mới sợ, đây đại ca cũng đốt mà.”
Miệng thì , nhưng ngay khi tiếng pháo vang lên, Chung Hàm vẫn run lên một cái, đưa tay bịt tai , cách đó hai bước chân, Đa Đa nào thấy qua cảnh tượng , tránh khỏi xù lông, vèo một cái lao trong phòng.
Sau một trận tiếng loảng xoảng, va thứ gì, trốn mất.
Tô Ất rảnh đuổi theo mèo, y đưa tay che chở Chung Hàm , giúp nó bịt tai , còn thì sợ ồn, chuyên chú Chung Minh đầu thuyền rời phòng, và dây pháo cây sào trúc khều lên, nổ lốp bốp.
Ánh lửa lập lòe, giấy đỏ bay lả tả, rơi xuống biển trôi theo dòng nước, một dây pháo đốt xong, Chung Minh cắm cây sào trúc khoang thuyền, bước chân về đến cửa nhà, liền thấy thủy lan ốc nhà lý chính cũng lấy một dây pháo đốt lên.
Tiếp theo là nhà thứ ba, nhà thứ tư… thậm chí ở xa xa trong những chiếc thuyền liền cũng mấy nhà đang đốt.
“Trừ tà trừ ma, tiễn cũ đón mới.”
Chung Minh cũng cùng phu lang và tiểu cửa một lúc, đợi đến khi gió nổi lên mới ôm hai về phòng.
Phía , mùi t.h.u.ố.c pháo nhàn nhạt hòa gió biển tanh mặn, đưa khắp nơi ở Bạch Thủy Úc, sóng nhẹ vỗ bờ cát phẳng lặng, theo trăng lên xuống.
——
Sáng sớm mùng một.
Sương mù trắng sữa mặt biển tan , xa xa dường như con cá lớn trồi lên khỏi mặt nước, nhảy vọt lên cao, thoáng qua biến mất, mặt nước xanh biếc tĩnh lặng trong suốt, so với một năm qua cũng gì khác biệt.
Nhà dậy sớm nhất kéo cửa khoang , xoa xoa cánh tay lành lạnh, việc đầu tiên là đổ đống vỏ sò huyết cửa xuống biển, đó thả thùng xuống nước, xách hai thùng nước biển lên rửa sạch boong thuyền, nhặt củi nhỏ nhóm bếp lò.
Những nhà cần mẫn như vẫn là ít, nhiều hơn quanh năm suốt tháng chỉ ngày bão và ngày Tết cần biển bận rộn, liền mặc cho ngủ thêm một canh giờ.
Gần giờ Tỵ, thủy lan ốc nhà họ Chung mới động tĩnh, Chung Hàm là tỉnh ngủ đầu tiên, sờ tiền mừng tuổi gối.
Nó vui vẻ nhảy xuống giường, đổ hết những đồng xu nặng trĩu trong bao lì xì bàn nhỏ: “Một đồng, hai đồng, ba đồng…”
Lần đồng xu quá nhiều, nó đếm mãi mà vẫn xong!
Tiểu ca nhi chạy đến cửa phòng sang phía đối diện, thấy cửa phòng của ca ca và tẩu tẩu vẫn còn đóng, liền họ dậy, nên làm ồn, ngó trái ngó , cũng tìm thấy Đa Đa ở những nơi như nhà chính, đành tự nhà xí, về đếm tiền mừng tuổi tiếp.
Cùng lúc đó, giường của Chung Minh và Tô Ất, con mèo sẻ cuộn tròn thành một cục khẽ động đậy lỗ tai, nó mở mắt , nhận thấy chủ nhân tỉnh, cũng liền bò dậy theo, duỗi một cái lưng thật dài.
“Đa Đa, ngươi đến lúc nào , tối qua thấy ngươi cả.”
Qua một đêm, giọng Tô Ất chút khàn, y vỗ vỗ bên cạnh, nhanh thành công gọi con mèo nhỏ đến gần, thỏa mãn xoa xoa đầu nó, gãi cằm lông xù của nó một lúc.
Đa Đa nheo mắt , phát tiếng gừ gừ thoải mái.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chung Minh tuy tỉnh, nhưng mắt nhanh nhắm , trở ôm lấy phu lang, một bàn tay chạm lông của Đa Đa.
Đa Đa tình nguyện nhích sang một bên, vươn móng vuốt bắt đầu đạp đạp gối của Tô Ất.
Tô Ất nhớ đầu tiên Đa Đa làm như , và Chung Minh đều hiểu đó là ý gì, hỏi thím ba thích nuôi mèo, thím ba cho họ đây là mèo con “đạp sữa”.
“Mèo con lúc b.ú sữa mèo , móng vuốt chính là đạp tới đạp lui như , các con đầu nuôi mèo thuyền, cũng là thường tình.”
Sau đó mỗi khi Đa Đa làm động tác , Tô Ất đều cảm thấy nó đang nhớ của .
“Đa Đa của chúng đáng yêu quá.”
Tô Ất sờ sờ lưng con mèo nhỏ, nhận giọng của khi chuyện với mèo cũng giống như khi chuyện với Tiểu Tử, đều đặc biệt nhẹ nhàng dịu dàng.
Chung Minh thấy phu lang đầu năm mới mở mắt, sự chú ý đều dồn con mèo, trong lòng là oán niệm, bắt đầu nhân lúc chăn che khuất, ở nơi mèo thấy, cũng thấy mà làm loạn.
Tô Ất nhanh thu bàn tay đang sờ mèo, cả ép trong lòng Chung Minh thể động đậy.
mà mùng một đầu năm còn một đống việc làm, Chung Minh chỉ điểm đến là dừng, ý định thật sự cùng phu lang đến mặt trời lên cao.
Sau khi kết thúc, Tô Ất thở hổn hển một lúc lâu mới bình .
“Trời sáng lắm , chúng dậy nhanh thôi, Tiểu T.ử dậy .”
Hắn thúc giục Chung Minh dậy, nhanh chóng mặc quần áo cúi trải giường chiếu, cầm lấy gối đầu, thấy bên một cái túi vải đỏ xinh xắn.
“Đây là…”
Đưa tay lấy qua, lập tức cách lớp vải sờ hình dạng một chiếc vòng tay, trong lòng nảy sinh một dự cảm nào đó, ngón tay siết chặt, chút dám mở .
“Tiền mừng tuổi cho ngươi, mở xem .”
Chung Minh tối qua khi ngủ lén giấu chiếc vòng tay gối Tô Ất, tiền mừng tuổi ý nghĩa trừ tà cầu bình an, nghĩ đặt một chiếc vòng tay cũng .
“ chuẩn gì cho ngươi cả……”
Tô Ất y nhẹ nhàng gật đầu, cuối cùng cũng tin đây là cho , giấu niềm vui mừng, nhưng cũng chút áy náy vì nghĩ đủ chu .
“Ta lớn tuổi hơn ngươi, nên là cho ngươi, huống hồ ngươi cũng tặng bao tay mà.”
Chung Minh : “Đừng căng thẳng, đây là tập tục gì riêng của nhà chúng , chỉ là tặng ngươi đồ, mượn cớ hôm nay thôi, mau xem thích .”
Tô Ất y nhẹ nhàng gật đầu, cuối cùng cũng từ từ mở tấm vải đỏ , cho đến khi chiếc vòng bạc lộ bộ.
Kiểu dáng vòng tay mới lạ và tinh xảo, mặt vòng trơn rộng khắc hoa văn hình con cá nhỏ đang bơi, y lập tức nhớ đến cây trâm bạc mà Chung Minh tặng khi thành .
“Đây là đem chiếc vòng tay của Lưu Lan Thảo nung chảy, thêm một ít bạc để rèn , thể hợp thành một bộ với cây trâm của ngươi.”
Chung Minh dắt tay Tô Ất, đang định đeo , nhớ đến lời dặn của tiểu nhị tiệm bạc, đầu tìm trong ngăn kéo bàn trang điểm lấy hộp cao bôi tay, thoa một ít lên bàn tay tiểu ca nhi, lúc mới thuận lợi đeo chiếc vòng bạc .
Cổ tay Tô Ất vốn gầy, đeo chiếc vòng càng trông mảnh khảnh, Chung Minh ngắm tới ngắm lui, cảm thấy mắt của thật tuyệt.
“Thích ?”
Hắn nhẹ giọng hỏi.
Tô Ất chiếc vòng tay một lúc lâu.
Vật cũ đến từ Lưu Lan Thảo cứ như rời xa , đổi là chiếc vòng mới sáng lấp lánh chứa đầy tâm ý.
Vào ngày đầu tiên của năm mới, nó sưởi ấm lồng n.g.ự.c và hốc mắt y cùng lúc nóng lên.
“Thích.”