Trọng Sinh Sau Độc Sủng Tai Tinh Tiểu Phu Lang - Chương 34: đêm dài
Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:07:58
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Ất cũng một đêm thể dài đến thế.
Đầu tiên y Chung Minh đè chiếu hôn hồi lâu, đó thấy tiếng bước chân bên ngoài dần nổi lên, đây là tiệc đến hồi kết, lượt rời về nhà.
Nghĩ đến bên ngoài khoang thuyền qua , mà trong khoang y đang cùng Chung Minh mật như , tiểu ca nhi đầu, chỉ vùi cả mặt chăn.
Sau đó, trong khoang tối , là Chung Minh dậy tắt đèn.
Tô Ất sờ sờ đôi môi tê dại, ngẩn một lúc, cho rằng đây là chuẩn ngủ, là chuyện làm thể sinh con ?
Tiểu ca nhi nghi ngờ nghĩ nghĩ, đang định dậy từ chiếu, ai ngờ Chung Minh , nữa cúi về phía y.
"Ngô..."
Lần sức lực của hán t.ử rõ ràng lớn hơn, Tô Ất chút mờ mịt nghĩ, y nhanh chóng phát hiện đai lưng của cởi , quần áo rơi rụng, vai trần lộ ngoài.
Dường như thứ gì đó chống chân y, Tô Ất hiểu nguyên do mà đưa tay về phía đó, chạm một chút liền lập tức rụt .
Nhờ việc đây từng thấy dáng vẻ của Chung Minh khi mới từ biển lên, y bỗng nhiên hiểu đó là vật gì.
Từ mặt đến cổ, một đường nóng như lửa đốt.
Tiểu ca nhi vì kinh ngạc mà hé miệng, thở mang theo vị say nhàn nhạt và mùi hoa phấn, giây tiếp theo y nhận bên môi một vệt ẩm ướt, nụ hôn càng sâu càng lâu, bàn tay chút vô thố chạm đến n.g.ự.c Chung Minh, còn lớp vải ngăn cách.
Tô Ất chút dồn dập thở hổn hển, trong bóng tối vẫn thể rõ mắt Chung Minh, bên trong như những vì chìm đắm, sáng rực rỡ.
...
Ra là khi đối mặt với thương, thể xúc động đến thế.
Chung Minh hai đời từng trải qua chuyện phong nguyệt, nhưng đối mặt với Tô Ất thầy tự thông.
cùng với sự di chuyển của bàn tay, phát hiện tiểu ca nhi đang khẽ run, khiến khỏi lo lắng, thể chịu đựng chuyện sắp xảy .
Hắn nương theo ánh trăng vén hai sợi tóc rủ mi Tô Ất, cúi đầu hôn lên nốt ruồi đỏ nhỏ mí mắt đó, tạm thời nén nỗi lòng cuồng.
"A Ất, ngươi chúng đêm nay sẽ làm gì ?"
Tô Ất rõ ràng do dự, nhẹ nhàng lắc đầu.
"Ta chỉ đêm thành động phòng."
Tiểu ca nhi nghiêm túc : "Ta , nhưng... đều ngươi."
Chung Minh hít sâu một .
Yết hầu lăn lộn, như để giải tỏa mà nghiêng đầu , dùng hàm răng ngậm lấy vành tai tiểu ca nhi cọ xát vài cái.
Tô Ất cả vì thế mà thẳng tắp, y rõ cảm giác lúc , n.g.ự.c phảng phất cũng như môi, vành tai từng trận tê dại.
Giống như con cá nhỏ thích bóng tối, y tuân theo bản năng, trốn một góc tối mà Chung Minh tạo .
Chung Minh cuối cùng cũng buông , ghé tai y thấp giọng : "Chúng thử một , nếu ngươi thoải mái, sẽ dừng ."
Nghe vẻ đáng sợ, Tô Ất thể tưởng tượng làm chuyện gì với Chung Minh sẽ khiến thoải mái.
"Ta sợ."
Y vụng về ngẩng mặt, nghĩ nghĩ, học theo dáng vẻ của Chung Minh, nhẹ nhàng hôn lên cằm đối phương.
Đêm nay chuyện vốn nên thuận buồm xuôi gió, nhưng sự tình quả thật như Chung Minh nghĩ, cũng thuận lợi như , tiểu ca nhi quá gầy yếu, còn lo lắng sức lực tay lớn hơn một chút, sẽ làm gãy xương cốt nhỏ bé yếu ớt đó.
Tô Ất căn bản là cảm thấy thoải mái sẽ , dù cho đầu ngón tay Chung Minh lướt qua khóe mắt y, rõ ràng dính nước mắt nóng hổi, y cũng vẫn rên một tiếng, mặc cho Chung Minh hành động.
Cứ như , bỏ qua khả năng thương, Chung Minh cũng Tô Ất sẽ sợ hãi chuyện .
Hắn từ từ dừng động tác, dùng ngón tay lau nước mắt cho tiểu ca nhi.
Tô Ất hít hít mũi, "Xong ?"
Chung Minh xuống, ôm y lòng, giải thích với tiểu ca nhi.
"Thực cái còn tính là bắt đầu..."
Tô Ất mà choáng váng, y cảm thấy đau, tưởng rằng chịu đựng xong là động phòng, ngờ còn tính là bắt đầu.
Vẻ mặt kinh ngạc của mắt thoát khỏi mắt Chung Minh, càng thêm nỡ tiếp tục đêm nay, nghĩ bằng từ từ, đợi đến thị trấn mua một cuốn tranh ảnh gì đó, để tiểu phu lang hiểu rõ .
Hắn cũng nên học thêm chút chiêu trò, thể cứ vùi đầu làm bừa, chút thú vị.
tên lên dây, đêm nay nếu làm gì cả, sợ là nhảy xuống biển tắm nước biển.
Chung Minh tiến gần, gác cằm lên vai phu lang, ngữ khí chút dính.
"A Ất, ngươi giúp ?"
...
Đêm khuya.
Trăng khuyết treo cao, giống như một chiếc bánh gạo trắng c.ắ.n dở.
Xung quanh yên tĩnh, tĩnh đến mức Tô Ất thể thở hỗn loạn của .
Chung Minh ở bên cạnh, y chút vô ích mà dùng một tấm vải che , vẫn hồn những chuyện làm với Chung Minh.
Không bao lâu, Chung Minh từ ngoài khoang thuyền trở về.
Hắn cũng ở trần, bên chỉ mặc một chiếc quần đùi, trong tay bưng một chậu nước, bên cạnh còn một chiếc khăn sạch.
"Dậy lau ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-sau-doc-sung-tai-tinh-tieu-phu-lang/chuong-34-dem-dai.html.]
Tô Ất đỏ mặt, quấn tấm vải dám kéo xuống, Chung Minh hiểu ý : "Vậy , ngươi lau xong gọi ."
Dứt lời quả nhiên lưng , còn về phía .
Sau một lúc yên tĩnh ngắn ngủi, phía một trận sột soạt, vang lên từng trận tiếng nước.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đợi Tô Ất tắm xong, Chung Minh ngoài đổ nước.
Hắn dư vị những chuyện , khóe miệng sắp rách đến tai.
Thành thật , phu lang thật , chẳng trách hán t.ử nào cũng độc , kiếp sống những ngày khổ sở gì?
Nghĩ , kiếp dù sung quân, lẽ cũng sẽ cầu hôn Tô Ất.
Khi đó quá thiển cận, trong mắt bóng dáng của tiểu ca nhi, may mà sống một đời, tiếc nuối đều bù đắp, cũng bỏ lỡ định mệnh.
Chung Minh chiếu, đầu óc như đang đốt pháo, chút buồn ngủ.
Hắn lật đối mặt với Tô Ất, tấm vải nắm lấy tay đối phương.
Ngón tay chút thô ráp bao lấy bàn tay ca nhi, cởi bỏ mảnh vải quấn quanh, ngón út thứ sáu lộ đặc biệt mềm mại, Chung Minh nhịn dùng bụng ngón cái ấn lên đó xoa nắn vài cái.
Tim Tô Ất đập thình thịch trong lồng ngực.
Trước hôm nay y cũng tay còn thể làm chuyện đó, chỉ là tay y, mà còn tay Chung Minh.
Càng ngờ đầu tiên cho Chung Minh xem ngón tay xí của , là lúc ...
Y nhắm mắt , cả sắp sự ngượng ngùng bao phủ.
"Sau cần quấn vải nữa, quấn lâu ngày ngón tay bên cạnh cũng sẽ cong theo."
Chung Minh vuốt ve ngón út của Tô Ất, nhỏ giọng trong chăn với y: "Không hề xí, ngươi cũng cần cảm thấy sẽ dọa ai, sợ, Tiểu T.ử cũng sợ."
"Thật ?"
"Đương nhiên là thật." Chung Minh kéo tay Tô Ất lên, đặt lên n.g.ự.c , "Ngươi từng nghĩ, đây là thứ ngươi sinh , là cha ngươi và tiểu cha ngươi để cho ngươi."
Tô Ất ngẩn , một lúc , y từ từ gật đầu.
"Vậy sẽ quấn nữa."
Chung Minh dịu dàng vỗ nhẹ hai cái lưng y, hai lúc đều nỡ ngủ, dựa chuyện riêng một lúc.
Nói chuyện một hồi, cơn buồn ngủ ập đến, bèn chiếc thuyền gỗ dập dềnh theo sóng, dần chìm giấc mộng .
Ngày đầu tiên tân hôn, Tô Ất mở đôi mắt chút chua xót, chằm chằm nóc thuyền một lúc lâu, hoảng hốt nhận đây là thuyền của nhà Chung Minh.
, hôm qua y và Chung Minh thành , hai chiếu bận rộn một hồi, chuyện hồi lâu mới ngủ.
Y lật , đối diện với chiếc chiếu trống ngẩn một lúc, đột nhiên nhận Chung Minh chắc dậy từ sớm, là chính dậy muộn!
Tô Ất lập tức dậy, tấm vải sớm vì nóng mà đá sang một bên, y tìm một vòng mới thấy quần áo của , nhanh chóng mặc túm lấy mái tóc rối.
lúc , gõ hai cái cửa khoang.
Tô Ất cúi đầu trang phục của , xác định ngoài tóc rối thì thứ đều , mới lấy hết can đảm tiến lên, mở hé cửa khoang, nào ngờ ngoài cửa là mặt của Chung Minh.
Đối mặt với Tô Ất nhất thời nghẹn lời, Chung Minh từ khe cửa chen , ngữ khí nhẹ nhàng.
"Ta nghĩ ngươi cũng sắp tỉnh , dọn dẹp một chút, chúng đến thuyền nhà nhị cô ăn cơm."
Tô Ất lòng còn sợ hãi, "Làm sợ hết hồn, tưởng nhị cô các nàng đến gọi ."
Y trái cũng tìm thấy đồ chải đầu, hỏi Chung Minh: "Trong nhà lược , dùng một chút."
Lại căng thẳng lẩm bẩm: "Sáng nay dậy muộn như , các trưởng bối nhất định sẽ cảm thấy lễ phép."
"Nhà nào tân nhân ngày thứ hai khi thành mà dậy muộn một chút, nếu ngươi dậy sớm, khác mới nên nghi ngờ ."
Trải qua chuyện tối qua, dù hiểu rõ, Tô Ất cũng còn là ca nhi ngây thơ, y ý sâu xa trong lời của Chung Minh, khỏi đỏ tai mím môi : "Ban ngày ban mặt, ngươi còn những lời ."
"Đây là thuyền nhà , bên ngoài, vả chỉ với ngươi."
Chung Minh mái tóc dài xõa của tiểu ca nhi, chân trần trong khoang cúi , gọi bên cạnh, lấy gương đồng đặt lên rương quần áo dựng , lấy hai cái hộp gỗ lớn nhỏ khắc hoa văn.
Hai món trang sức bạc giấu hơn nửa tháng, chỉ chờ ngày để tiểu ca nhi đeo lên.
"Ta ngoài lấy nước cho ngươi rửa mặt đ.á.n.h răng, ngươi xem thử, thích những thứ ."
Tô Ất định ngoài tự múc nước, nhưng cũng y lúc quần áo chỉnh tề, tiện lộ diện mặt khác, đành ngoan ngoãn xuống.
Y đưa ngón tay chạm chiếc tráp mà Chung Minh để , thực hình dạng, cộng thêm lời của Chung Minh, y mơ hồ thể đoán bên trong là gì.
Người khi thành nếu tướng công yêu chiều bên gối mới cưới, sẽ tặng thêm một món trang sức bạc, Tô Ất nín thở, lấy tráp, đầu ngón tay lượt đẩy khóa đồng nhỏ đó .
Chỉ thấy hai chiếc tráp một lớn một nhỏ, trong chiếc nhỏ là một đôi khuyên tai bạc, trong chiếc lớn là một cây trâm bạc.
Tô Ất nhấc cây trâm bạc lên kỹ, thấy đầu trâm làm thành hình cá chép cẩm, ngay cả gợn nước cũng vô cùng chân thật.
Y xưa nay thích cá bơi trong biển, vì cảm thấy chúng tự do tự tại, cá chép cẩm là loài cá may mắn, nhưng ý nghĩ y bao giờ với Chung Minh.
Y như báu vật mà sờ sờ cây trâm bạc, đặt nó hộp gỗ, tiếp theo cầm lấy đôi khuyên tai bạc, ngước mắt trong gương đồng, nghiêng mặt.
Lỗ tai xỏ từ khi còn nhỏ, vốn liền , may mà khi đến thuyền của Tôn a nãi, Tôn a nãi là từng trải, đặc biệt đốt kim thêu hoa xỏ cho y, tìm cành dạy y đeo suốt ngày, nên y tốn nhiều sức đeo khuyên tai bạc.
Sau khi xong, y giơ tay lên, như thể tin mà sờ hai cái.
Khi Chung Minh , lúc thấy một cảnh tượng như : Tiểu ca nhi ngay ngắn gương đồng, vành tai đỏ như thù du, hai chấm bạc vững vàng điểm xuyết đó, như nhụy hoa tinh xảo giữa đóa hoa.
Tim một nữa đập nhanh mấy nhịp.