Trọng Sinh Sau Độc Sủng Tai Tinh Tiểu Phu Lang - Chương 31: [thêm càng ]

Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:07:54
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai xuống nơi tránh mưa, một cái giỏ tre lót vải đặt đùi Chung Minh, vén tấm vải lên lộ một bình canh cá nóng hổi, cùng với một chén cơm trắng thơm ngào ngạt.

"Nhị cô ngày cầu hôn, tân phu lang nhất định ăn một miếng cá và cơm sính lễ, nếu sẽ may mắn."

Bữa cơm tự nhiên nên do nhà đẻ của tân phu lang làm, nhưng tình huống của Tô Ất đặc thù, đành để nhà chồng tương lai làm .

Chung Minh lật cái chén nhỏ úp bình, múc cho Tô Ất một phần canh cá, bên trong đầy ắp thịt cá và đậu hũ.

Canh cá nấu thành màu trắng sữa, đậu hũ run rẩy, chỉ một cái khiến thèm thuồng.

Gạo trắng trong chén nhỏ nén chặt, nhấc chén lên chỉ cảm thấy cổ tay như đè nặng.

Về tập tục mà Chung Minh , Tô Ất cũng .

Lúc Giang Quý đến nhà họ Lư cầu hôn cũng mang theo một đôi cá đù đỏ, gạo cũng là gạo trắng, nhưng nhiều bằng Chung Minh, chỉ một đấu mà thôi.

Đêm đó Lưu Lan Thảo liền hầm canh cá đù vàng, nấu cháo gạo trắng, cả nhà ăn một bữa náo nhiệt, Tô Ất cũng "thơm lây" một miếng thịt đuôi cá nhiều xương, hai miếng đậu hũ canh cá, còn nước cơm thì phần của y.

Đâu như nhà họ Chung chịu dùng gạo trắng nấu cơm, một chén cơm đủ để nấu bốn năm chén cháo.

Nói đến đây vẫn là đầu tiên y ăn cơm trắng, lập tức tiền đồ mà cay mũi.

Chung Minh thấy y đầu dùng tay áo lau mắt, liền ca nhi đang nén nước mắt.

Trước đây chịu nhiều uất ức, một chút cũng thể khiến tiểu ca nhi cảm động nửa ngày.

Hắn cũng nên làm gì, đành lấy chiếc khăn mà tiểu đưa cho khi cửa, đưa cho Tô Ất, chút vụng về mà vỗ nhẹ hai cái lưng tiểu ca nhi.

Dưới lớp vải mỏng là một lớp thịt mỏng, sờ đến , nơi đó chính là xương cốt.

Đợi Tô Ất bình tĩnh , canh cá vặn cũng nguội đến độ thể ăn .

"Ngươi ăn ?"

Tô Ất cảm thấy mất mặt vô cùng, y xoa xoa đôi mắt đỏ, cố gắng làm cho giọng của như bình thường.

"Ta về nhà ăn, trong nhà còn."

Tô Ất kiên quyết lắc đầu, "Nhiều như ăn hết, chúng cùng ăn."

Chung Minh từ chối nữa.

Hắn xới một ít cơm chén của , cùng tiểu ca nhi ăn từng miếng thịt cá và đậu hũ.

Tuy rằng cá hồng hiếm thấy, cơm trắng ngay cả Chung Minh cũng thường ăn, nhưng những thứ đối với cuối cùng cũng quá quý giá.

Ngược Tô Ất, mỗi một miếng y đều ăn nghiêm túc, một miếng cơm nhai vài mới nỡ nuốt xuống.

Ăn một lúc, y đột nhiên với Chung Minh: "Cơm , ngọt?"

Y chút kỳ quái : "Trong bỏ đường ?"

Chung Minh nhạt : "Đây là gạo mới năm nay, mùa đúng là lúc các hộ làm ruộng cạn thu hoạch lúa, ngon nhất, ăn cũng ngọt. Nếu để vài năm, sẽ còn mùi thơm của gạo nữa."

Hắn tiếp tục : "Lần mua nhiều gạo mới, hai đấu lận, đều để thuyền, chờ ngươi qua cửa nhà chúng tự ăn, thể ăn một thời gian, nếu ngươi thích ăn mà làm, chúng làm."

Tô Ất mím đầu đũa.

"Đừng gạo mới, gạo trắng quý giá lắm , hai đấu tiết kiệm ăn một năm đều là ngày lành, Hàm ca nhi sức khỏe , đều để dành, nấu nhiều nước cơm cho nó bồi bổ, thể cứ ăn mà làm."

Sau thể đói bụng y mãn nguyện, dám mơ ước thường xuyên ăn cơm trắng, y nương nương trong cung.

Chung Minh Tô Ất, tẩu tẩu còn nhớ đến sức khỏe của tiểu , càng thêm cảm thấy phu lang tìm sai, đây luôn lo lắng cưới về nhà tỷ nhi hoặc ca nhi sẽ đối xử với Hàm ca nhi, bây giờ nỗi lo .

"Ăn hết mua, ."

Chung Minh dù bây giờ tính toán hơn , nhưng cũng chỉ là tiêu xài lung tung ở thị trấn, uống rượu mời khách.

Đối với nhà bao giờ keo kiệt, gạo hết thì mua, tiền hết thì kiếm, kể hình nhỏ bé của Tô Ất trông cũng khá hơn tiểu bao nhiêu.

"Ngươi gầy như , ăn nhiều cơm, đảm bảo sẽ nuôi ngươi trắng trẻo mập mạp."

Nói chuyện, gắp thêm một miếng thịt cá lớn chén của Tô Ất.

Ăn uống no đủ, Chung Minh vốn định với tiểu ca nhi chuyện mà nhị cô và tam thúc thương lượng buổi chiều, nhưng tiểu ca nhi mở miệng , thứ cho .

"Là cái gì?"

Chung Minh lập tức sáng mắt lên.

"Là tự làm, đáng tiền gì."

Tô Ất lấy chiếc túi thơm làm xong, vì kích thước khá lớn, nên gấp , khi mở gì.

"Cũng thể gọi là , nhưng chắc là bền, chỉ là chắc ngươi dùng ."

Không giống như mắm tôm, đây là đầu tiên y tặng Chung Minh thứ gì đó do chính tay làm, cũng đối phương thích .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-sau-doc-sung-tai-tinh-tieu-phu-lang/chuong-31-them-cang.html.]

So với những gì Chung Minh cho y, những thứ y thể cho Chung Minh thật sự quá đáng kể, khi đưa , cần một tràng dài mới thể che giấu sự bất an của .

"Ngươi làm cho một cái túi thơm ?"

Chung Minh nhận lấy chiếc túi vải gấp , thấy rõ ràng kinh hỉ : "Ngươi , sớm một cái túi thơm, thị trấn mua sẵn thì nỡ, ở nhà nhờ nhị cô làm, cảm thấy làm phiền bà ."

Những hán t.ử thường ở thị trấn nhiều đều túi thơm, thứ thực dụng hơn túi tiền nhiều, bên trong thể may túi ẩn, đồ quý giá sợ rơi , quải lên vai làm gì cũng tiện.

"Cái của ngươi sờ thấy chắc chắn, là may thêm một lớp vải ?"

Hắn véo vải và đường may, trông vẻ yêu thích buông tay.

"Ta vải để làm cái , liền tháo một bộ quần áo cũ đây, sợ vải mòn bền, nên may thêm hai lớp."

Tô Ất tặng đúng đồ, còn thấp thỏm, mặt nở nụ .

"Ta thấy ngươi vóc dáng cao, vai cũng rộng hơn nhiều hán tử, nên làm kích thước cũng rộng hơn một chút, ngươi thử xem ."

Chung Minh bèn quải lên vai, xoay nửa vòng : "Ta thấy , ngươi xem thế nào?"

Tô Ất lên , nhón chân chỉnh cho , đều , kỹ : "Kích thước cũng , quả nhiên nên làm lớn, thể đựng nhiều đồ là một chuyện, chuyện khác là mặt rộng, nếu để đồ nặng, vai cũng hằn."

Tay y lướt qua túi , ngượng ngùng : "Sau nếu mẫu, sẽ thêu thêm gì đó lên, bây giờ đơn điệu."

"Như , thêu hoa còn sợ làm bẩn, màu sẫm, thật sự bẩn cũng ngay."

Tô Ất nhắc nhở, suy nghĩ một chút : "Ngươi đúng, thường ngoài sợ là dễ bẩn, nên làm thêm một cái để giặt."

gần đây y thời gian làm, ngày cưới sắp đến, y còn tranh thủ thời gian may hai bộ áo cưới mới.

Nghe Tô Ất hỏi kích thước để may quần áo cho , Chung Minh gấp chiếc túi thơm tháo xuống cầm trong tay, mở miệng với tiểu ca nhi: "Nhắc đến chuyện , lúc còn một chuyện với ngươi, mợ ngươi hôm nay trong chuyện cầu hôn chịu thiệt, chừng trong lòng đang ấm ức, còn biểu của ngươi, cũng đèn cạn dầu."

"Nhị cô bọn họ hôm nay thương lượng một cách, để ngươi lúc đó xuất giá từ thuyền nhà họ Lư, hỏi ý kiến của ngươi, nếu ngươi bằng lòng, ngày mai liền chuyển nhà, chúng tạm thời tìm cho ngươi một chỗ ở định."

Tô Ất ngờ nhà họ Chung chu đáo đến , nhưng y đoán trong thôn nhà nào thể chút khúc mắc mà thu nhận .

Chung Minh xong câu hỏi của y, : "Cũng là họ hàng gần, nhưng nhà họ Chung, về lễ nghĩa cũng hợp lý. Ngươi nên dượng của họ Đường, là ngoại lai ở Bạch Thủy Úc, ruột của ông họ Tôn, chúng đều gọi bà là Tôn a nãi, khi nhị cô và dượng thành , bà tự bỏ tiền mua một con thuyền cũ dọn ngoài ở, vì sức khỏe còn , mấy năm nay bà đều ở một . Hôm nay nhị cô và dượng nhắc đến, lão thái thái đang mong ngươi dọn qua ở cùng bà."

Tô Ất nghĩ, thể dọn khỏi nhà Lưu Lan Thảo đương nhiên là nhất.

Nếu chỉ là chờ xuất giá thì thôi, vẫn là câu đó, y sợ nhẫn thêm một chút thời gian.

Quan trọng là y còn may áo cưới, ở đó, ai cả nhà Lưu Lan Thảo giở trò gì , đến lúc đó nhân lúc y chú ý phá hỏng vải, chẳng là phụ lòng Chung Minh .

Y nghĩ lâu, quyết đoán gật đầu : "Ta dọn, ngươi với Tôn a nãi, , sẽ trả tiền thuê theo ngày. Về chuyện thành , chỉ coi như nhà đẻ, cũng cần nhà đẻ."

Đến lúc đó y sạch sẽ mà xuất giá, để những kẻ lòng bẩn thỉu đó dính nửa phần hỷ sự.

Chuyện định, đều dễ làm.

Tô Ất thuyền nhà họ Lư vốn cũng đồ đạc gì, y mang một cái hộp gỗ, bên trong còn sót mấy thứ, là những vật cũ đáng tiền mà cha để .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ngoài còn vài bộ quần áo cũ, lưới tôm tự đan, dụng cụ làm mắm tôm và mấy hũ mắm tôm làm xong.

Lưu Lan Thảo đang dỗ Lư Phong, thèm liếc y, phảng phất như chắc chắn y gả nhà họ Chung là nhảy hố lửa.

Khi rời thuyền, chỉ Lư Vũ theo , chắc là tối qua gần như ngủ, trong mắt đầy tơ máu.

Nó đuổi theo Tô Ất, hỏi câu kìm nén trong lòng một ngày một đêm, nghiến răng nghiến lợi : "Tô Ất, ngươi vì thích Chung Minh, nên mới cố ý quyến rũ ?"

Đến nay nó vẫn tin, tin tức mà biểu ca cho nó ngay từ đầu sai.

Nghĩ rằng nhất định là chuyện công thức mắm tôm, Tô Ất mới dùng công thức làm lợi thế để quyến rũ Chung Minh, làm Chung Minh đổi ý định, đổi đối tượng đến cửa cầu hôn, nếu một kẻ xí như , thể trèo lên cành cao nhà họ Chung?

Tô Ất đầu nó, trong mắt dâng lên vẻ mỉa mai.

Lư Vũ luôn ích kỷ, tự cho là đúng, giống hệt Lưu Lan Thảo như một khuôn đúc , luôn cảm thấy lợi ích đời đều nên thuộc về gia đình họ.

Trước đây y lẽ sẽ tự ti, bây giờ Lư Vũ, chỉ cảm thấy đối phương chỉ là một vai hề gì.

"Chung Minh từng nhắc đến ngươi với ."

Lời của y như đinh đóng cột, chút lưu tình : "Hắn thậm chí nhớ tên ngươi là gì."

...

Tô Ất dọn khỏi thuyền nhà họ Lư, chuyển thuyền của Tôn a nãi.

Tôn a nãi một ngày chỉ tượng trưng thu y năm văn tiền thuê, lu nước ngọt tùy y dùng, nguyên liệu nấu ăn đều chuẩn sẵn, chỉ cần y giúp đỡ nấu, nấu xong còn thể xuống ăn cùng.

Hàm ca nhi gần như ngày nào cũng chạy đến thuyền chơi với y, nào cũng mang theo con mèo nhỏ Đa Đa.

Chung Minh thì phụ trách đưa đón tiểu , một ngày hai , trong lúc đó tận dụng cơ hội để chuyện với Tô Ất, dúi cho y đủ loại thức ăn và đồ chơi nhỏ.

Chỉ cần nhiều một chút là Tôn a nãi sẽ ho trong khoang thuyền, những lời tầm thường như tân nhân khi thành thể gặp mặt nhiều, làm hai họ thể phản bác, đành ngượng ngùng rời .

Thời gian còn , Tô Ất cơ bản đều một lòng một may áo cưới, từng đường kim mũi chỉ, đều là tình ý.

Bận rộn , ngày tháng trôi qua nhanh, như một cái chớp mắt, ngày hai mươi ba gần kề.

Loading...