Trọng Sinh Sau Độc Sủng Tai Tinh Tiểu Phu Lang - Chương 158: Phiên ngoại bốn - Nhân gian nguyệt (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:04:29
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng nước vang lên rào rào, một bóng lặn sâu trong biển thấy tăm , chỉ chừa một tiểu ca nhi chừng năm tuổi đang xổm bờ, tò mò căng thẳng chằm chằm mặt nước.

Y cũng giống như những ca nhi cùng tuổi khác, đỉnh đầu búi hai cái bao tóc nhỏ, buộc dây cột tóc màu xanh lơ cùng màu với xiêm y, thắt thành hai cái nút kết, gió thổi qua liền nhẹ nhàng đung đưa tứ phía, trong chớp mắt, nốt ruồi son nho nhỏ mí mắt y lúc ẩn lúc hiện.

Một thời gian thật dài trôi qua, tiểu ca nhi chỉ cảm thấy đợi lâu, trong biển vẫn trồi lên.

Thần sắc y từ tò mò chuyển sang lo lắng, dần biến thành hoảng loạn, y dậy hướng về phía mặt biển hô to vài tiếng “A Minh ca ca”, nhưng mặt nước vẫn cứ lặng ngắt như tờ.

Lần y thực sự sợ hãi, giơ tay lau đôi mắt ầng ậc nước, định xoay gọi lớn tới giúp đỡ, chỉ là bước chân còn kịp bước , liền phía gọi: “Tiểu ca nhi ngốc, ở đây !”

Tiểu ca nhi kinh hỉ đầu , chỉ thấy mặt biển nhô lên một cái đầu nhỏ, đỉnh đầu còn đội một đám rong biển xanh mướt.

“A Minh ca ca!”

Y ba bước cũng làm hai chạy về chỗ cũ, trong nước vứt bỏ đám rong biển , chậm rãi rẽ nước bơi tới.

Chung Minh khi lên bờ, việc đầu tiên chính là hất tóc, chờ vuốt khô bọt nước dính mặt, mở mắt nữa, liền thấy tiểu ca nhi thấp hơn nửa cái đầu đang giơ đôi tay đưa khăn vải tới.

Hắn toét miệng , lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, nhận lấy khăn vải nhanh chóng lau khô, cũng chẳng màng tóc lau thành cái tổ chim, dùng xong liền thuận tay quấn ngang hông, vẫy tay với tiểu ca nhi.

“A Ất, mau đây xem.”

Tô Ất lạch bạch chạy tới, đường còn dụi dụi mắt, hai cùng xổm bên cạnh túi lưới. Chung Minh chú ý tới mắt y chút đỏ, nghiêng đầu ghé sát nghi hoặc : “Ai nha, thật đấy ?”

Tô Ất nhăn mũi, cúi đầu vẽ vòng tròn cát: “Huynh lặn xuống lâu như lên, còn tưởng rằng……”

Chung Minh “Hì hì”: “Ta bơi giỏi mà, cũng , sợ cái gì.”

“Vậy lúc gọi , cũng thấy ?”

Chung Minh chút chột gãi gãi mặt: “Ở trong biển đúng là dễ thấy tiếng ……”

Hắn vốn định bừa hai câu, thừa nhận chính lúc chuẩn lên bờ, thấy tiếng tiểu ca nhi gọi nên cố ý ngoi đầu lên, mang theo tâm tư hù dọa .

Lời còn dứt, liếc thấy Tô Ất đang mở to đôi mắt chằm chằm , bên trong mang theo ba phần khiển trách cùng hai phần ủy khuất, con ngươi đen trắng phân minh tròn như hạt hạnh, lông mi run rẩy, ngập tràn ánh nước.

Tô Ất nhận lời bảo đảm, lúc mới nhạt, lộ lúm đồng tiền nhỏ xinh hai bên má, còn quên vẻ lớn mà dặn dò: “A thúc cùng a thẩm , thể ham chơi ở trong biển, bơi hai vòng là lên ngay.”

“Được , tiểu tinh linh dong dài.”

Chung Minh kéo dài giọng đồng ý, khi Tô Ất kịp kháng nghị ôm lấy vai tiểu ca nhi, cho y xem những thứ từ trong biển lên.

Bị cắt ngang như , Tô Ất lập tức quên mất định cái gì.

“Con cua béo quá!”

“Nhím biển to thật!”

“Ốc biển quá !”

……

Ca nhi hô to gọi nhỏ một hồi, cuối cùng còn quên cảm thán: “A Minh ca ca, thật là lợi hại.”

Chung Minh khen đến lâng lâng, nhặt mấy con ốc biển màu sắc bên trong, bộ đưa cho Tô Ất: “Mấy cái mang về chơi .”

Lại cúi đầu chọn cua cùng nhím biển: “Cái , cái còn cái nữa, mang về bảo tiểu cha nấu cho mà ăn!”

Con cua lớn chỉ định đang khua khoắng càng trong túi lưới, mai cua còn to hơn cả bàn tay nhỏ của Tô Ất, Tô Ất lắc đầu như trống bỏi.

“Cha cùng tiểu cha dặn , thể cứ lấy đồ của mãi .”

Chung Minh chơi : “Ta mặc kệ, lấy, liền đưa đến tận thuyền nhà .”

Đồ tự bắt , cho ai thì cho, hơn nữa bỏ một phần đem tặng, chỗ còn cũng đủ cho cả nhà ăn .

Tô Ất , sức lực cũng lớn bằng , đành trơ mắt Chung Minh đem những cá hoạch bỏ hết thùng nhỏ, đó trong thùng chỉ một ít nghêu sò và hai con ốc rốn lớn.

Hai thứ thể là đồ vật thường thấy nhất bãi biển, tùy tiện mò mẫm cũng một thùng, mang về nhà luộc hoặc hấp lên, đó chính là một bữa cơm của dân sông nước.

Hai đang hứng thú bừng bừng kiểm kê thu hoạch, thấy nơi xa thuyền cập bờ, một hán t.ử nửa bên cánh tay cùng chân m.á.u chảy đầm đìa nâng rời thuyền, chuyển sang một con thuyền khác, đó giương buồm tăng tốc chạy về hướng Thanh Phổ Hương.

“Ất ca nhi —— Ất ca nhi ——”

Bãi biển rộng lớn, tìm một , đặc biệt là tìm một đứa nhỏ dễ dàng, nếu lúc nấp giữa các tảng đá ngầm thì căng mắt cũng thấy.

Tô Ất phảng phất thấy gọi , y mờ mịt ngẩng đầu, hỏi Chung Minh: “A Minh ca ca, thấy tiếng ai gọi ?”

“Hình như là .”

Chung Minh phân biệt một hồi, xác định xong liền dậy, hướng về phía phát âm thanh nhảy nhót vẫy tay: “Ở chỗ ! Ở chỗ !”

Chợt chạy tới như một cơn gió, đúng là mẫu của Chung Minh - Thư Lam, nàng thở dài một : “Ta liền Ất ca nhi tám phần mười là ở cùng một chỗ với con.”

Phụ nhân khom lưng ôm hai đứa nhỏ lòng, xoa nhẹ lưng hai cái.

“Ất ca nhi, cha con việc, đêm nay lên hương lí (thị trấn), lúc gửi gắm con cho a thẩm, đêm nay con theo cùng ca ca về thuyền, ngủ ở thuyền nhà , ?”

Nàng ngôn ngữ ôn hòa, nếu bỏ qua sắc mặt chút trắng bệch thì cũng khác gì ngày thường.

“A thẩm, cha cùng tiểu cha ạ?”

Tô Ất chút khó hiểu, mím môi : “Hôm nay lúc rời thuyền, tiểu cha còn buổi tối làm trứng hấp cho ăn, việc gì .”

Thư Lam sờ sờ mái tóc mềm mại gáy : “Không chuyện gì lớn , chỉ là cha con chống thuyền biển, lúc về phát hiện thuyền hỏng một chỗ, vội vàng đưa tìm thợ thuyền sửa chữa, chuyến tránh khỏi qua đêm ở bên , tiểu cha con cũng theo cùng, nên mới để con .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tô Ất chút mơ hồ, bất quá hiểu là các cha sửa thuyền. Cho dù là trẻ con ba tuổi cũng thuyền chính là nhà, sửa thuyền là chuyện quan trọng hàng đầu, vì thế ngoan ngoãn gật đầu.

“Ta hiểu , sẽ lời.”

Mà Chung Minh tuy rằng cảm thấy hôm nay mẫu chút kỳ quái, nhưng nỗi nghi ngờ nhanh niềm vui sướng hòa tan.

“Sớm như , chia mấy thứ , cứ mang một lèo về nhà, chúng cùng ăn.”

Dứt lời kéo tay mẫu , chỉ cho nàng xem túi lưới cùng thùng gỗ bên : “Nương, xem, hôm nay con xuống nước bắt bao nhiêu là đồ .”

Thư Lam phát m.ô.n.g một cái: “Ta còn rảnh để mắng con ! Con tự xuống nước, còn mang theo Ất ca nhi nữa!”

Chung Minh che m.ô.n.g nhảy xa ba bước, dẩu miệng : “Con đều sáu tuổi , vì thể xuống nước? Hơn nữa con xa, chỉ bơi ở chỗ nước cạn, chỗ đó cạn đến mức con hai bước là lên ! Con cũng rủ A Ất xuống cùng, chỉ bảo bờ chờ thôi.”

Thư Lam nhéo tai một cái: “Chờ về nhà xử lý con.”

Tô Ất một bên cũng sợ hãi, vì hai nhà quá mức thiết, cảnh tượng như từ khi y bắt đầu nhớ sự việc thấy vô , ai bảo A Minh ca ca luôn gây rắc rối chứ.

Giống như mắt dùng bàn tay đánh, kỳ thật là nhẹ nhất . Có một quên mất là chuyện gì, Chung gia a thúc cùng Thư a thẩm mỗi cầm một cây gậy trúc, đuổi A Minh ca ca chạy khắp đất, đó mới dọa !

Lại Chung Minh, cũng đang đó cợt nhả, chọc cho Thư Lam tức giận xông lên nhéo . Hắn nhân lúc trốn tránh, trộm nháy mắt hiệu với Tô Ất.

Bổn ý là nhắc nhở tiểu ca nhi đừng cáo trạng, tiểu ca nhi hiểu ý, quan tâm hỏi: “A Minh ca ca, mắt bụi bay ?”

Chung Minh: ……

Tiểu ca nhi chỉ ngơ ngác, mà còn ngốc nghếch nữa.

Thư Lam hai đứa nhỏ vô ưu vô lự, trong lòng than nhẹ, chỉ mong Tô Nhị đưa Thanh Phổ Hương thể bảo tay chân, bằng ngày tháng của Tô gia sẽ khổ sở lắm.

lùi một vạn bước mà , thể giữ một cái mạng từ miệng cá mập, là trong cái rủi cái may .

“Đều đây, chúng về thuyền thôi.”

Thư Lam gọi Chung Minh cùng Tô Ất theo , nàng xách thùng gỗ, Chung Minh tự vác túi lưới, nửa đường gặp Chung Xuân Hà và Chung Xuân Trúc - hai chị em nơi khác hỗ trợ tìm về.

“Nhị cô, Ngũ cô bá!”

Chung Minh vang dội chào lớn, Tô Ất cũng lon ton theo .

So sánh thì Chung Xuân Hà cùng Chung Xuân Trúc trẻ tuổi hơn, giấu chuyện, đổi là khác , liếc mắt một cái là thể nhận thần sắc hai bọn họ đúng, cũng may lúc đối tượng cần ứng phó chỉ là hai đứa trẻ cộng mới tròn mười tuổi.

Hơn nữa sự chú ý của Chung Minh luôn đặt Tô Ất, căn bản lưu ý trong làng chài xảy chuyện lớn gì.

Tới thuyền nhà , Chung Minh là đầu tiên chạy , một lát chạy , dẫm lên boong thuyền kêu thình thịch.

“Nương, cha ?”

Nhà chỉ một con thuyền, theo lý thuyết thuyền về thì cũng về chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-sau-doc-sung-tai-tinh-tieu-phu-lang/chuong-158-phien-ngoai-bon-nhan-gian-nguyet-2.html.]

“Cha con việc, ngoài bận chút.”

Thư Lam an trí hai đứa nhỏ trong khoang thuyền: “A Minh, con ở đây chơi với Ất ca nhi cho ngoan, chạy loạn, rời thuyền, ?”

Chung Xuân Hà cùng Chung Xuân Trúc cũng theo , trông trẻ, theo Thư Lam khỏi khoang thuyền, đến đuôi thuyền xa, thấp giọng hỏi: “Đại tẩu, cùng A Trúc tới muộn, còn hiểu rõ rốt cuộc là xảy chuyện gì, chỉ là cha của Ất ca nhi thương biển, thương nặng ?”

Thư Lam sợ trẻ con thấy, kéo nàng rời thuyền lên cầu ván gỗ mới : “Rơi xuống biển cá mập ngoạm, thể nặng ! Cũng may gặp mấy con thuyền của hán t.ử nhà đang loanh quanh gần đó, Tô Nhị suýt chút nữa thì mất nửa , gì cũng chạy thoát , còn giữ mạng, nhưng thuyền thì đ.â.m thủng một lỗ lớn.”

“Chuyện đại ca cô cùng Đại Cường, hợp với Lư ca nhi, cùng chống thuyền đưa trạm y tế hương lí . Lại gọi lão Tam cùng lão Tứ hỗ trợ vận chuyển thuyền tìm thợ sửa chữa, nhân lúc còn sớm mà sửa cho xong, trở về cũng chẳng chỗ mà ở.”

Chung Xuân Hà hít hà một : “Sao gặp cá mập chứ? Con cá mập mở miệng, thể c.ắ.n đứt lìa chân cẳng đấy!”

Thư Lam cũng đồng dạng sợ hãi, sinh ở bờ biển, đều là chuyện cá mập đả thương mà lớn lên. thật sự tính , xui xẻo cũng quá nhiều, đa thời điểm gặp cá mập còn thể vây bắt ngược , cắt vây cá bán lấy tiền bạc. Chuyện t.h.ả.m khốc cá mập làm thương nhiều năm mới xảy một vụ, ai ngờ rơi trúng quen.

“Lúc đó tràng diện rối loạn, cũng rõ ràng, đầy mắt đều là máu, chỉ đại ca cô thể giữ mạng, còn thì .”

Chị dâu em chồng hai đối mặt thở ngắn than dài một lát, Thư Lam với Chung Xuân Hà: “Xem thương thế , đêm nay khẳng định y quán. Đại ca cô cùng Đại Cường đều là nhiệt tình, chắc chịu về, đó trông coi. Cô một thuyền, nếu sợ hãi thì mang theo Oanh tỷ nhi qua đây chen chúc với ba chúng một chút.”

Nhắc tới con gái, sắc mặt Chung Xuân Hà ấm áp hơn: “Đâu cần phiền toái như , con bé đang ở thuyền bà mẫu , lát nữa đón về, bảo A Trúc ở ngủ cùng là .”

“Là hồ đồ, như cũng .”

Thư Lam nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, hai đều hít sâu hai , sửa sang tâm tình, nắm tay trở về thuyền.

Ban ngày xảy chuyện , nơi ngã ngựa đổ, hán t.ử biển bắt cá hoạch cũng vì cứu mà ném hết xuống dụ cá mập. Nếu Chung Minh ham chơi xuống biển lượn hai vòng, vớt một túi lung tung rối loạn lên, thì bữa tối nay chẳng đồ tươi, chỉ thể ăn cá khô và rau ngâm.

Thư Lam xắn tay áo, rửa tay nấu canh.

Giờ ai về báo tin dữ, đó chính là tin , lo lắng nhiều cũng vô ích.

Nàng thu nét ưu sầu giữa mày, về phía hai đứa nhỏ, thấy Chung Minh đang đối diện với cái bát lớn khêu thịt ốc, để rửa sạch vỏ ốc.

Trẻ con vùng biển món đồ chơi gì hồn, nhiều nhất chính là nhặt vỏ sò, ốc biển mắt về chơi. Có con ốc biển nào thích hợp, còn thể làm thành tù và ốc, nếu ai một cái tù và ốc, đó chính là đứa oai nhất trong đám trẻ con.

Nghĩ đến đây, nàng liền thấy Chung Minh hứa hẹn với Tô Ất: “Ốc bảo bối quá nhỏ, trừ bỏ mắt thì chẳng tác dụng gì. Chờ xuống biển tìm ốc biển lớn làm tù và cho , to giống hệt cái của .”

Chung Minh một cái tù và ốc lớn, là Chung lão đại làm cho , quý như bảo bối ai cũng cho đụng , tới tay gần hai năm, chỉ cho Tô Ất thổi qua một , cố tình tiểu ca nhi sức lực còn nhỏ, thổi vài cái liền đau quai hàm.

Nàng bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ duyên phận giữa đám nhỏ thật đúng là khó . Theo lý thuyết, tiểu t.ử ở tuổi đều thích chơi cùng ca nhi, tỷ nhi, vì chơi hợp.

Đám con trai thích chạy nhảy lung tung, vây quanh đá ngầm chơi trò tướng quân công thành đ.á.n.h giặc, còn ca nhi tỷ nhi thích dùng vỏ sò làm bát, ốc biển làm ấm, nhặt nhạnh linh tinh bãi cát làm đồ ăn chơi đồ hàng.

Nào ai giống nhà A Minh, mỗi ngày bận rộn vô cùng, buổi sáng đ.á.n.h với đám con trai làm vua trẻ con, buổi chiều cùng Tô Ất đào cát bắt cua, lúc chơi đồ hàng Tô Ất làm tiểu cha, liền làm tướng công cho , hai bên đều chậm trễ, ngẫm thật là dở dở .

“Ất ca nhi, con ăn trứng hấp , a thẩm dùng nhím biển A Minh ca ca con bắt hấp cho con một bát nhé.”

Tô Ất xong, lắc đầu : “Không cần a thẩm, con ăn trứng.”

Y gạo trắng cùng trứng gà đều đắt, ở nhà hai cha đều ăn, chỉ cho y ăn, tới nhà khác thì càng thể ăn.

Thư Lam kiên trì : “Vậy , trẻ con ăn nhiều trứng mới lớn cao , con xem A Minh ca ca con ngày nào cũng ăn trứng, cao hơn con ?”

Chung Minh “trăm công nghìn việc” cũng quên vỗ vỗ ngực: “Ta nhường phần trứng của cho ăn, mau mau cao lớn.”

“Ta thấp hơn là bởi vì lớn tuổi hơn .”

Tô Ất nghiêm túc : “Chờ khi nào lớn bằng , sẽ cao bằng .”

Đừng Chung Minh chỉ lớn hơn Tô Ất một tuổi, phản ứng nhanh hơn nhiều, sửng sốt một chút, bay nhanh : “ mà lúc lớn lên thì cũng lớn lên , vẫn sẽ cao hơn .”

Câu làm cái đầu nhỏ của Tô Ất kẹt , y ngẩn tại chỗ suy nghĩ nửa ngày, thất vọng cúi đầu: “Vậy vĩnh viễn cao lên ?”

“Cho nên đêm nay bát trứng hấp cần thiết ăn, chỉ cho con ăn, cho A Minh ca ca con ăn, như con mới thể cao hơn nó.”

Thư Lam dỗ dành trẻ con thuận miệng , cũng chậm trễ việc tay. Một lớn hai nhỏ bọn họ ăn bao nhiêu, đem ba con cua hấp, làm trứng hấp, kho hai con cá, nấu nồi cháo ăn kèm bánh là đủ.

Lời như , nhưng tới khi đồ ăn lên bàn, trứng hấp vẫn làm thành hai phần. Trứng gà một quả vài văn tiền, dù mua nổi nhiều hơn, nhưng sinh hoạt ở nhà, thể tiết kiệm thì tiết kiệm, cho trẻ con ăn là để bổ , lớn ăn đều .

Thế nhưng Chung Minh cùng Tô Ất ăn ý cùng múc trứng hấp , chia cho Thư Lam.

“Nương, cũng ăn .”

“Mời a thẩm ăn ạ.”

Thư Lam nhịn nhếch môi, đây thể nghi ngờ là nụ phát từ nội tâm nhất của nàng cho đến giờ phút trong ngày.

Hai đứa nhỏ ăn đến bụng nhỏ tròn vo, lời múc nước rửa mặt rửa chân, hương bồ kết bay tới bay lui, ngắn ngủi át mùi nước biển mặn mòi ẩm ướt.

Đến khi từng nhà đều treo đèn gió lên, đêm khuya, Chung lão đại cùng Đường Đại Cường quả nhiên cũng trở về, chỉ Chung lão Tam cùng Chung lão Tứ hai tới báo tin, tránh mặt bọn trẻ thì thầm với đại tẩu: “Thuyền đưa , trong ngoài đều kiểm tra thực hư, thương nặng, đêm mai là thể đón về, cũng tốn mấy đồng tiền.”

“Cảm tạ trời đất, bằng sửa thuyền cũng là một khoản chi tiêu lớn, chịu nổi sự giày vò .”

Thuyền gỗ hỏng, nếu là va chạm nhỏ thì thường tự sửa chữa, nhưng nếu gặp nạn biển thì đưa thợ thuyền kiểm tra cẩn thận, để tránh chỗ nào chí mạng mà thấy, biển thành thuyền đều mất.

Không cha bên cạnh, sống nhờ ở nhà ngoài, cho dù là Chung gia quen thuộc, Tô Ất cũng cách nào thả lỏng.

Chung Minh cũng chút bồn chồn trong lòng, hỏi Thư Lam: “Nương, cha hôm nay về ?”

Thư Lam thật sự tìm lý do nào hơn, đành ngắn gọn: “Có lẽ là sự tình bận rộn, vướng chân, việc gì , ba con đêm nay ngủ cùng một chỗ, ngủ một giấc dậy là cha con về .”

Tô Ất mắt trông mong qua: “A thẩm, cha con cùng tiểu cha ngày mai cũng sẽ về chứ ạ?”

Thư Lam cũng dám cam đoan, nhưng về thì tiểu ca nhi đêm nay nhất định ngủ ngon, nàng thể hàm hồ : “Ất ca nhi ngoan, hai cha con sẽ về thôi.”

Tốt gì cũng chờ đến giờ ngủ, hai đứa nhỏ cạnh , Thư Lam cùng Chung Minh một trái một , hộ vệ Tô Ất ở giữa.

Lúc nửa đêm, Chung Minh mơ hồ thấy tiếng nức nở, xoay tỉnh , nương theo ánh trăng mờ nhạt, rõ ràng thấy Tô Ất đang lặng lẽ lau nước mắt, vội vàng sờ soạng túm lấy cái khăn của mẫu , nhét trong tay tiểu ca nhi.

Tô Ất tưởng rằng đủ lặng lẽ một tiếng động, ngờ vẫn Chung Minh phát hiện.

“Đệ nhớ cha cùng tiểu cha ?”

Chung Minh dùng giọng lặng lẽ hỏi.

Tô Ất dừng một chút, nhẹ nhàng gật đầu.

“Ta gặp một giấc mơ .”

Hắn mơ thấy cha cùng tiểu cha đều biển rộng cuốn , chỉ còn lẻ loi ở bờ biển, lao biển rộng đuổi theo cha, nhưng mỗi đều sóng lớn đ.á.n.h bật trở .

Nghĩ nghĩ, nước mắt như vỡ đê, rào rào rơi xuống.

Chung Minh từng thấy Tô Ất lợi hại như bao giờ, khăn tay nhanh thấm đẫm nước, ướt đến mức thể dùng nữa.

Hắn chút nghĩ ngợi, vớ lấy bộ quần áo mới định để ngày mai mặc đặt ở một bên, lau cho tiểu ca nhi.

“Cha , giấc mơ đều là ngược , mơ càng , kỳ thật càng .”

“Thật ?”

“Thật mà, bao giờ lừa ?”

Chung Minh thề thốt cam đoan, tiểu ca nhi lúc mới bình tĩnh , hít nước mũi một cái, nặn một nụ nhạt.

“Vậy sợ mơ nữa, trong mộng càng đáng sợ, liền càng chứng tỏ các cha thể về nhà sớm.”

Nghĩ đến đây, nâng tay dùng sức lau nước mắt. Có Chung Minh ở bên, khi nhắm mắt nhanh ngủ . Chung Minh cũng ngửa giấc mộng, cánh tay hai cứ thế gác lên , dán một tầng mồ hôi nóng hổi.

Thư Lam lúc tiếng động dậy, kéo tấm chăn mỏng đắp cho hai đứa nhỏ.

Cuộc đối thoại của hai đứa trẻ nàng đều lọt tai, đôi khi lời dối vụng về của lớn còn hữu dụng bằng sự chân thành của trẻ con.

Nàng hướng về phía miếu Hải Nương Nương chắp tay vái lạy, nguyện Tô Nhị bình an, Tô gia việc gì, để cho Ất ca nhi thuận thuận lợi lợi mà lớn lên.

Ước chừng là đêm nay Hải Nương Nương nhận lời cầu nguyện từ vài nơi, đêm dài đằng đẵng qua , sáng hôm , Chung lão đại về , mang theo tin tức , là thương thế thì ghê , nhưng đều là vết thương ngoài da thịt, thương tổn đến gân cốt.

“Lang trung kê t.h.u.ố.c trị thương , bôi ngoài uống trong, chỉ cần hai ngày phát sốt, chờ kết sẹo là coi như khỏi.”

Đến chạng vạng, Lư ca nhi cũng chạy về. Sau Tô Nhị còn về nhà dưỡng thương, đến lúc đó khẳng định giấu , may mà tính mạng ngại, suy tính , vẫn là châm chước cho đứa nhỏ .

Tô Ất cha thương, hai mắt sưng như quả đào, y hiếm khi lóc tùy hứng một hồi, một hai đòi lên hương lí thăm cha. Lư ca nhi suy nghĩ mãi, vẫn quyết định đón Tô Ất, cùng y quán hương lí ở một đêm, tiện bề chăm sóc tướng công ở gần.

Cứ thế về về mấy ngày, Tô Ất khi thì hương lí thăm cha, khi thì lưu Bạch Thủy Úc chịu sự quan tâm của Chung gia, mãi cho đến khi Tô Nhị thoát hiểm, cả nhà cuối cùng cũng đoàn viên.

Trải qua việc , một bên cánh tay cùng đùi của Tô Nhị để vết sẹo thật dài, nhưng nhờ đưa chữa trị kịp thời, dùng đều là t.h.u.ố.c , nên để di chứng gì.

Tô gia vốn dĩ vì duyên cớ của Tô Ất mà xa cách ít thích trong nhà, càng vì ân tình của Chung gia, bao gồm cả Đường Đại Cường - con rể Chung gia, mà tình cảm hai bên càng thêm thâm hậu, hệt như một nhà.

Loading...