Khi Tạ Lục Uyên tỉnh , men rượu vẫn còn đọng trong đầu khiến ý thức của mơ hồ như phủ một lớp sương mỏng, nặng nề chậm chạp, đến cả việc mở mắt cũng mất một lúc mới rõ ràng.
Theo bản năng, đưa tay sang bên cạnh, kéo gần, nhưng đầu ngón tay chạm chỉ là trống lạnh lẽo, chút ấm nào sót , khiến động tác của khựng giữa chừng.
Hắn yên thêm một lúc, ánh mắt lơ đãng lên trần nhà, để mặc cho ký ức đêm qua chậm rãi dâng lên trong đầu như một giấc mộng còn tan hết, từ sắc đỏ của hỉ phục, ánh nến lay động, cho đến gương mặt mặt , rõ ràng đến mức khiến tim vẫn còn rung lên từng nhịp.
Khóe môi Tạ Lục Uyên khẽ cong lên, mang theo một chút lười biếng hiếm thấy, giọng khàn khàn tựa như vẫn còn say.
“Thì … hỉ sự khiến vui đến .”
Chỉ là, niềm vui còn kịp kéo dài, ánh mắt bỗng dừng , như nhận điều gì đó đúng.
Trần nhà … nơi cùng Cố Trường An động phòng tối qua.
Ý nghĩ hiện lên, cả lập tức tỉnh táo , men rượu dường như tan trong chớp mắt, chỉ còn một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Hắn bật dậy gần như lập tức, thậm chí kịp mang giày.
Cửa phòng mở , cảnh tượng mắt khiến sững .
Đình viện phía đông, nơi đáng lẽ giờ vẫn còn treo đầy hồng trù và đèn lồng đỏ rực của đêm tân hôn, nay chỉ còn một mảnh đổ nát cháy đen, cột gỗ gãy vụn ngổn ngang, mái hiên sụp xuống, tro tàn vẫn còn âm ỉ, từng làn khói mỏng lặng lẽ bay lên trong khí, mang theo mùi khét kịp tan hết.
Gia nhân qua ngừng, dọn dẹp, khiêng đồ, tiếng chuyện vội vã xen lẫn sự căng thẳng thể che giấu, khiến cả gian trở nên hỗn loạn đến ngột ngạt.
Tim Tạ Lục Uyên chợt siết .
Hắn bước nhanh xuống bậc thềm, túm lấy một gia nhân đang vội vã chạy ngang qua, lực tay mạnh đến mức suýt mất thăng bằng.
“Chuyện gì xảy ?”
Giọng trầm thấp, xen lẫn hốt hoảng.
Gia nhân dọa đến tái mặt, vội vàng cúi đầu, lời lắp bắp vì hoảng loạn.
“Đại… đại công tử… đêm qua xảy hỏa hoạn lớn ở khu đông, lửa lan nhanh…là nhị công t.ử cứu ngoài…”
Tạ Lục Uyên chờ hết, ngón tay siết chặt hơn, giọng thấp xuống đến cực điểm.
“Người ?”
Hắn hỏi, từng chữ như tra khảo.
“Cố Trường An ? Lục Hành ?”
Gia nhân nuốt khan một cái, vội đáp:
“Đều… đều ở khu tây ạ.”
Lời còn dứt, Tạ Lục Uyên buông tay.
Hắn hỏi thêm, cũng thêm bất cứ điều gì nữa, chỉ chạy thẳng về phía khu tây.
Trong đầu lúc liên tục tự trấn an, chắc y cũng , chắc chắn sẽ bình an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-83-chung-ta-la-huynh-de-ma.html.]
Khi Tạ Lục Uyên xông đến khu tây, bước chân còn kịp dừng , ánh mắt quét khắp gian phòng như tìm trong nháy mắt, nhưng thứ đầu tiên lọt tầm của là Cố Trường An.
Tạ Lục Hành ở một góc, y phục nhưng vẫn còn vương mùi khói, sắc mặt tái nhợt hơn thường ngày, đặc biệt là cánh tay quấn băng trắng, thấm vài vết m.á.u lẫn thuốc, rõ ràng là bỏng nhẹ.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm Tạ Lục Uyên, trong khoảnh khắc thoáng qua một tia né tránh khẽ, như theo bản năng lùi , nhưng kịp bước thì tiến đến mặt.
Tạ Lục Uyên để ý đến sự khác thường .
Ánh mắt rơi xuống cánh tay thương, đồng t.ử khẽ co , một cảm giác chấn động xen lẫn áy náy dâng lên trong lòng, khiến giọng của trầm xuống.
“Đây là… do cứu mà ?”
Tạ Lục Hành đáp ngay, chỉ khẽ “ừ” một tiếng nhẹ, như thể nhiều.
ngay đó, còn kịp phản ứng, tay Tạ Lục Uyên nắm lấy.
Lực tay mạnh, nhưng mang theo một loại chân thành hiếm thấy.
Tạ Lục Uyên , ánh mắt còn sắc bén như thường ngày, mà sâu xuống, nghiêm túc đến mức gần như xa lạ.
“Trước đây…”
Hắn dừng một chút, như đang tìm lời.
“Là đại ca làm ít chuyện đúng với .”
“Lần …”
Ngón tay siết nhẹ, giọng thấp , mang theo sự cảm kích rõ ràng.
“Ta thật sự… cảm kích.”
“Xin .”
“Cũng cảm ơn , Lục Hành.”
Những lời chậm rãi, nhưng hề qua loa, như thể mỗi chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Tạ Lục Hành khựng .
Hắn bàn tay đang nắm lấy , mặt, trong mắt thoáng hiện lên một tia gì đó phức tạp, như , như né tránh.
Cuối cùng, chỉ cong môi lên một cách gượng gạo.
“Chúng là mà.”
Giọng nhẹ, nhưng chút khàn.
“Chuyện nên làm thôi.”
Hắn rút tay về, động tác nhanh chậm, nhưng như cố giữ cách.
Không đợi Tạ Lục Uyên thêm gì, , bước ngoài.
Bóng lưng thoáng chốc trở nên gầy vài phần, lẫn hành lang dài, đầu .