Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây? - Chương 53: Đại hội võ lâm
Cập nhật lúc: 2026-04-14 09:44:22
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đỉnh núi, đám nghỉ qua đêm, lều trại dựng san sát, lửa trại lập lòe trong gió, tiếng chuyện rì rầm kéo dài đến tận khuya, như thể ai cũng sợ bỏ lỡ bầu khí giờ khai hội.
Sáng hôm , khi mặt trời ló dạng, bộ khu vực trung tâm dọn sạch, phân thành một khu riêng biệt, cách xa nơi buôn bán, đề phòng giao đấu lan sang làm tổn thương liên quan.
Giữa quảng trường dựng hai võ đài lớn, mặt đài lát đá xanh, xung quanh căng dây phân ranh rõ ràng, mỗi bên đều canh giữ, cho kẻ ngoài tùy tiện xông phá rối.
Quy tắc phức tạp nhưng đủ khắc nghiệt, ban đầu là quần đấu, từng nhóm cùng lúc giao chiến, hỗn loạn đến mức khó phân địch , ai thể trụ cuối cùng mới tính.
Mỗi nhóm chỉ giữ một mạnh nhất, tiếp đó chuyển sang đấu đơn, hai một cặp, thắng thì tiến, thua thì lui, cứ thế loại dần, cho đến khi mỗi võ đài chỉ còn một kẻ cuối cùng vững.
Võ đài phía đông và phía tây hoạt động song song, xem xoay đầu liên tục mới theo kịp diễn biến, tiếng hò hét, cổ vũ, va chạm binh khí vang lên dồn dập ngớt.
Phía cao, một lầu quan sát dựng lên, vị trí cao hơn bộ võ đài, thể rõ từng động tác bên , nơi đó tập trung những phận tầm thường.
Thái tử, Ninh vương, một giang hồ các lão, danh gia vọng tộc, cùng với minh chủ tiền nhiệm đều mặt, thành một hàng, quan sát đ.á.n.h giá, ánh mắt chỉ thắng thua, mà còn cân nhắc từng chiêu thức, từng con .
Bên cạnh họ còn chuyên ghi chép, đối chiếu quy tắc, bất kỳ ai sử dụng thủ đoạn hạ độc, ám khí quá mức chiêu trò minh bạch đều sẽ loại ngay tại chỗ, cho cơ hội tranh biện.
Ngoài , quanh võ đài còn bố trí một đội phản ứng nhanh, đều là cao thủ tuyển chọn, nhiệm vụ duy nhất là can thiệp khi nguy cơ mất mạng, tránh để đại hội biến thành nơi kết thù sinh tử.
Khí thế trường dâng cao từng khắc, lên đài thì nóng lòng, lên đài thì dốc lực, còn kẻ ngoài quan sát cũng dám lơ là, bởi chỉ một trận giao đấu thôi cũng đủ sâu cạn của một .
—-----
Tiếng trống khai hội dứt, hai võ đài như nổ tung, hàng nghìn cùng lúc tràn lên, ảnh chồng chéo, binh khí va chạm loang loáng, chỉ trong chớp mắt biến thành một biển hỗn loạn thể phân biệt địch .
Kẻ yếu gần như trụ nổi quá vài nhịp, đ.á.n.h văng xuống đài, hoặc tự động rút lui để giữ mạng, nhưng dù , còn vẫn lên đến mấy trăm, chen chúc giao đấu, mỗi bước chân đều thể giẫm lên khác.
Máu văng, mồ hôi đổ, tiếng hét xen lẫn tiếng kim loại chạm , hai võ đài giống như hai cối xay khổng lồ, nghiền từng một, cho bất kỳ ai cơ hội thở, chỉ thể đ.á.n.h tiếp hoặc loại bỏ.
Tạ Lục Uyên giữa biển , vội bộc lộ lực, kiếm thế mở đủ, mỗi tay đều gọn gàng, dứt khoát, dư thừa, nhanh chóng loại bỏ từng đối thủ mà để bản rơi thế vây ép.
Hắn lao trung tâm hỗn chiến, mà di chuyển theo rìa, từng bước từng bước thu hẹp cách, khiến những kẻ xung quanh vô thức dồn , lượt đ.á.n.h bật xuống mà kịp nhận thua từ lúc nào.
Ở phía bên , Cố Trường An khác, y gần như chủ động tấn công, chỉ dùng pháp tránh né giữa đám đông, để mặc khác tự tiêu hao lẫn , ánh mắt lạnh lẽo, như đang quan sát một bàn cờ.
mỗi khi kẻ ép quá gần, kiếm của y liền xuất, nhanh mạnh, nhưng chuẩn đến mức đáng sợ, chỉ một đường là đủ khiến đối phương mất thế, tự rơi khỏi đài, như một lực vô hình đẩy ngoài.
Thời gian kéo dài từ sáng đến tối, sang ngày hôm , võ đài cuối cùng cũng giảm xuống còn tới mười, mỗi đều mang thương tích, khí tức nặng nề, nhưng ánh mắt càng thêm sắc bén.
Trong đó, cả Kình Sơn và Lạc Vô Ảnh, một như núi, một di chuyển như bóng, đều đ.á.n.h đến mức còn ai dám xem nhẹ, hiển nhiên trong nhóm cao thủ mạnh nhất còn .
Đến khi võ đài chỉ còn mười, khí lập tức đổi, còn hỗn loạn như , mà trở nên căng đến mức khiến ngoài cũng nín thở, bởi ai cũng , trụ đến đây đều còn là kẻ tầm thường.
Mười phân tán , giữ cách, ai vội tay, bởi mỗi đều trải qua hai ngày giao đấu liên tục, nội lực hao tổn ít, chỉ cần sai một chiêu là đủ đ.á.n.h bật khỏi đài.
Những trận đối đầu đó đều là một chọi một, từng cặp phiên tiến lên, mỗi trận kéo dài ngắn, chiêu thức kín kẽ, thử dò lẫn nhiều hơn, còn cảnh liều mạng bừa bãi như ban đầu.
Có đ.á.n.h rơi xuống chỉ vì một thoáng phân tâm, cũng kẻ cố chấp đến cùng, dù thua vẫn liều thêm một chiêu, cuối cùng đội phản ứng nhanh can thiệp kéo xuống, tránh xảy thương vong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-53-dai-hoi-vo-lam.html.]
Kình Sơn và Lạc Vô Ảnh đều chống đỡ đến vòng , nhưng càng về càng lộ rõ chênh lệch, đối thủ của họ còn là những kẻ thể dựa sức tốc độ đơn thuần để thắng nữa.
Kình Sơn ép lùi từng bước, chiêu thức nặng nề của dần hóa giải, cuối cùng trúng một chưởng ngực, hình chao đảo rơi khỏi võ đài, dù cam tâm cũng thể dậy tiếp tục.
Lạc Vô Ảnh thì khóa đường lui, pháp vốn linh hoạt nhưng gặp kẻ thấu nhịp di chuyển, từng bước ép góc, cuối cùng trượt chân một nhịp, đ.á.n.h bật ngoài, chỉ thể thở dài chấp nhận.
Số đài nhanh chóng giảm xuống còn ba bên mỗi võ đài.
Phía đông, Tạ Lục Uyên đối diện một kiếm khách áo xám, từ đầu đến giờ quá nổi bật, nhưng mỗi tay đều chuẩn xác đến mức đáng sợ, rõ ràng là kẻ giấu sâu thực lực.
Hai giao thủ lâu bước thế giằng co, kiếm của đối phương linh hoạt biến hóa, liên tục đổi hướng, tìm sơ hở cực nhanh, khiến khác khó lòng bắt kịp tiết tấu.
Tạ Lục Uyên vội, giữ nhịp định, từng bước phá giải, tranh nhanh, chỉ chờ đúng thời điểm, đến khi đối phương chuyển chiêu giữa chừng, đột ngột tăng tốc.
Một kiếm c.h.é.m thẳng trống lộ .
Đối phương biến sắc, lùi kịp, chỉ thể miễn cưỡng đỡ, nhưng lực đủ, trực tiếp ép lui liên tiếp, cuối cùng rơi khỏi võ đài trong một chiêu dứt điểm.
Phía tây, Cố Trường An đối diện một nam nhân trung niên dùng đao, khí thế trầm , từng chiêu nhanh nhưng cực kỳ vững, gần như lộ sơ hở, rõ ràng là kẻ luyện công nhiều năm.
Trận kéo dài lâu hơn hẳn, hai ai vội kết thúc, từng chiêu đều thử dò, kiếm của Cố Trường An lạnh mà kín, còn đao của đối phương nặng mà chắc, va chạm liên tục nhưng bên nào chiếm ưu thế rõ rệt.
Đến một lúc, nhịp điệu đột nhiên đổi.
Cố Trường An chuyển kiếm, từ thế phòng thủ sang chủ động, một chiêu nối một chiêu, ép đối phương lùi, từng bước từng bước thu hẹp cách, khiến còn chỗ xoay sở.
Cuối cùng, một đường kiếm dừng ngay cổ họng.
Đao trong tay đối phương khựng giữa trung.
Hắn im lặng một lúc, chậm rãi buông tay, nhảy xuống võ đài, coi như nhận thua.
Hai bên võ đài gần như đồng thời phân cuối cùng.
Tạ Lục Uyên bên đông.
Cố Trường An bên tây.
Gió đỉnh núi thổi qua, mang theo mùi m.á.u còn tan.
Toàn trường lặng một nhịp.
Rồi ánh mắt của tất cả đều dồn về phía trung tâm.
Hai bước lên.
Không cần ai nhắc.
Trận cuối cùng đến.