Ánh mắt chậm rãi dừng nơi cổ y.
Làn da trắng mịn màng, sạch sẽ, ánh đèn lờ mờ hiện lên một sợi gân xanh mảnh, dọc theo đường cổ, nổi lên, đủ để thấy, đủ để khơi lên cảm giác chạm.
Hắn nhẹ nhàng miết theo đường gân , đột nhiên ấn nhẹ một chút ngay hõm cổ, sợi gân căng phồng, nổi to hơn, xanh rì.
Nó mang theo một loại sức sống âm thầm, mỗi mạch đập khẽ truyền qua, đều khiến cảm nhận nhịp sống rõ ràng đang tồn tại ngay lớp da .
Yết hầu của Cố Trường An nhô lên rõ ràng, đường nét gọn gàng, quá sắc nhưng vặn đến mức khiến khó mà dời mắt, chỉ cần ánh dừng lâu hơn một chút, dễ dàng sinh những ý nghĩ nên .
Ánh mắt Tạ Lục Uyên dần tối .
Hắn quá quen với cảm giác .
Muốn cúi xuống.
Muốn c.ắ.n một cái.
Muốn để dấu vết.
Thậm chí…
Muốn nhiều hơn nữa.
tay chỉ siết một chút, chậm rãi buông , ánh mắt dừng thêm một nhịp, như đang cố ép rời , cuối cùng vẫn là nhắm mắt một cái mở , dứt khoát thu hồi bộ ý niệm.
Không lúc.
Không thể là lúc .
Hắn hít sâu một , như ép bộ những ý nghĩ xuống đáy, bất ngờ bật dậy, động tác chút gấp gáp hơn bình thường, đầu thêm nào, trực tiếp ngoài.
Nước lạnh dội xuống.
Từng gáo.
Từng gáo một.
cảm giác nóng bức trong dễ dàng tan như . Mãi một lúc mới thể trở .
Khi Tạ Lục Uyên trở , trong phòng ánh đèn leo lét.
Cố Trường An tỉnh .
trạng thái của y bình thường.
Thanh Hư kiếm phách trong cơ thể bắt đầu dung hòa, từng luồng nội tức nóng rực lan dọc kinh mạch, như lửa âm ỉ thiêu đốt từ bên trong. Toàn y nóng đến phát run, thở gấp gáp, từng nhịp một dồn dập.
Mồ hôi tinh mịn rịn , làm vầng trán, quai hàm, cần cổ trắng ngần như đ.á.n.h bóng, mấy lọn tóc đen ướt át dính lên da càng nổi bật đến vô cùng. Bên trong bên ngoài áo mồ hôi làm cho ướt đẫm.
Y khẽ nghiêng đầu, như chịu nổi, ngón tay run run kéo cổ áo, từng chút một nới lỏng.
“...Nóng…”
Giọng khàn đến mơ hồ.
Ánh mắt y cũng còn rõ ràng, mơ màng, phủ một tầng nước mỏng, như đang lạc trong cơn mê.
Tạ Lục Uyên ở cửa, như đóng đinh tại chỗ.
Hắn mới dốc hết tâm lực áp chế những thứ nên trong lòng — bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu lý trí, vất vả lắm mới đè xuống.
chỉ một cảnh .
Toàn bộ sụp đổ.
Một luồng nóng đột ngột bốc lên, chạy thẳng từ bụng , lan khắp như điện giật. Hắn c.ắ.n răng, hô hấp rối loạn, đến chính cũng cảm thấy cơ thể phản ứng một cách thể kiểm soát.
Cái thứ “nghiệp chướng” … căng lên một cách rõ ràng, đến mức khiến đau nhói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-49-cong-suc-do-song-do-be.html.]
Không cứu nữa.
Thật sự cứu nổi nữa .
Hắn bước tới.
Không còn giữ cách như , còn do dự, chỉ còn một loại quyết định gần như bản năng.
Tạ Lục Uyên cúi xuống, đưa tay giúp Cố Trường An gỡ từng lớp ngoại bào ướt đẫm mồ hôi.
Cố Trường An khẽ run lên, nhưng tránh.
Chỉ đến khi lớp áo cuối cùng động , ý thức y mới đột ngột tỉnh vài phần.
“Không…” y khàn giọng, cố đẩy tay , “ …”
Hơi thở dồn dập, câu cũng đứt quãng:
“Ta… nóng… khó chịu… thở …”
Tạ Lục Uyên y, ánh mắt tối sầm, d.ụ.c vọng thể che giấu.
Một thoáng , thấp giọng:
“Đã đến mức …”
Giọng trầm, khàn rõ rệt.
“Thì để nó bùng lên hẳn . Lấy độc trị độc sẽ khiến ngươi thoải mái hơn.”
Cố Trường An còn chống , nhưng cơ thể còn theo điều khiển. Nội tức trong cuộn lên từng đợt, kinh mạch như kéo căng đến cực hạn.
Tạ Lục Uyên siết cổ tay y, ép xuống.
“Thanh Hư kiếm phách …” ghé sát, giọng gần như dán bên tai, “ba tháng vận công, giao đấu, nếu ngươi kinh mạch đứt đoạn thì cứ tiếp tục chống .”
Cố Trường An khựng , chừng mấy lời cảnh cáo cũng tác dụng nhất định, y cố gắng thả lỏng cơ thể.
Thấy Cố Trường An dần hít sâu, cố điều chỉnh nhịp thở, còn gồng lên chống nữa, Tạ Lục Uyên chạm đúng điểm yếu của y.
Ánh mắt tối .
Khoảng cách giữa hai gần như còn.
Hắn cúi xuống, vùi mặt cần cổ Cố Trường An, nơi da thịt nóng đến bỏng tay, thở phả dồn dập. Hơi nóng như thể thiêu cháy lý trí còn sót , khiến từng động tác đều mang theo sự mất kiểm soát.
Ngoài cửa, gió đêm thổi qua khe cửa, làm ánh đèn lay động ngừng. Bóng hai chồng lên vách tường, lúc gần lúc xa, như một cơn sóng ngầm thể dừng .
Thời gian trôi bao lâu, ai rõ.
Chỉ đến khi thứ lắng xuống, trong phòng chỉ còn tiếng thở rối loạn dần dịu , cùng ấm kịp tan.
Cố Trường An kiệt sức.
Nằm im, mắt khép hờ, mềm xuống, như rút cạn hết sức lực.
Tạ Lục Uyên vẫn còn giữ y trong tay, lồng n.g.ự.c phập phồng, nhưng ánh mắt dần trở tỉnh táo.
Hắn trong lòng một lúc lâu.
Rồi khẽ thở .
Một chút thỏa mãn, một chút thành lời.
Cuối cùng, cúi xuống, bế lên.
“Đi tắm nhé.”
Giọng thấp, khàn, nhưng định hơn .
Cửa phòng mở . Hơi nước từ gian dần bốc lên, mang theo chút ấm áp giữa đêm dài tan.