Ngay cả Hàn Kỳ Dạ cũng bất ngờ.
Trong mắt , Cố Trường An rõ ràng chạm tới giới hạn, thở rối loạn, bước chân lảo đảo, chỉ cần thêm một đao nữa là kết thúc. Thế nhưng đúng khoảnh khắc lao tới, sát ý dâng lên đỉnh điểm, dị biến xảy .
Một nắm cát lớn bất ngờ tung thẳng mặt .
Cát lẫn đá vụn, chiêu thức gì cao minh, nhưng cực kỳ đúng thời điểm. Hàn Kỳ Dạ theo bản năng nghiêng đầu tránh, tầm che khuất trong một nhịp cực ngắn.
Chính một nhịp đó.
Kiếm của Cố Trường An tới.
Không đòn đ.á.n.h thẳng.
Mà là một đường cắt ngang cực ngắn, cực gọn, thẳng khe hở nơi phòng thủ phá vỡ.
“Xoẹt—”
Một vệt m.á.u mảnh như sợi chỉ lập tức nổ tung cổ Hàn Kỳ Dạ.
Hắn sững.
Không tin nổi.
Đại đao trong tay còn đang nâng nửa chừng, lực kịp phát , bộ hình cắt đứt nhịp sống.
Máu trào kịp chặn.
Hàn Kỳ Dạ lùi nửa bước, tay theo bản năng chạm lên cổ, nhưng chỉ chạm dòng ấm nóng đang tuôn ngừng.
Ánh mắt vẫn còn sắc, nhưng bắt đầu tan.
Cố Trường An cách đó xa, kiếm vẫn còn run nhẹ trong tay.
Y thở dốc, nhưng khóe môi cong lên một đường lạnh nhạt.
“Đánh lâu mà thắng nổi ngươi…” giọng y khàn, xen lẫn mệt mỏi và lạnh lẽo, “bất đắc dĩ mới dùng chút tiểu xảo.”
Y nghiêng đầu, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.
“Xin nhé.”
Hàn Kỳ Dạ gì đó, nhưng cổ họng chỉ phát một âm bật khàn.
Thân hình chao một nhịp.
Rồi đổ xuống.
Đại đao rơi khỏi tay, cắm phập xuống đất, rung lên một tiếng trầm nặng.
Cát bụi còn kịp tan hết trong khí.
Chỉ còn mùi tanh nồng dày đặc lan giữa rừng tối.
Mấy tên còn phía dù cao thủ hàng đầu, nhưng đều là ám vệ huấn luyện kỹ lưỡng, phản ứng nhanh, tay gọn, loại dễ đối phó.
Cố Trường An lúc là nỏ mạnh hết đà.
Hơi thở loạn, tầm mờ dần, mỗi nhấc kiếm đều như đang kéo cả thể cùng. y lựa chọn khác.
Một tên áo đen lao tới từ bên hông.
Đao đ.â.m thẳng vai y.
Cố Trường An tránh , chỉ nghiêng giảm lực, mũi đao vẫn xuyên da thịt, m.á.u lập tức trào . cùng lúc đó, kiếm của y cũng hề dừng .
“Phập—”
Một nhát đ.â.m thẳng n.g.ự.c đối phương.
Cả hai cùng khựng trong một nhịp ngắn.
Rồi tên áo đen đổ xuống .
Cố Trường An rút kiếm , hình loạng choạng, nhưng kịp vững thì một tên khác lao tới.
Lần là hai cùng lúc.
Y còn đủ tốc độ để né trọn vẹn.
Một vết thương nữa rạch ngang lưng.
kiếm của y cũng xoay ngược , c.h.é.m trúng cổ tay một tên, đ.â.m thẳng bụng tên còn .
Máu b.ắ.n nóng rực.
Mỗi một chiêu, đều là đổi thương lấy mạng.
Không đường lui.
Không phòng thủ chỉnh.
Chỉ còn bản năng sinh tồn và ý chí phép ngã xuống.
Thêm một tên nữa.
Cố Trường An lùi nửa bước, lưng gần như chạm cây. Kiếm trong tay bắt đầu nặng như chì, nhưng ánh mắt y vẫn tắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-34-chut-tieu-xao-nho-ma-thoi.html.]
Tên cuối cùng lao tới.
Y đón thẳng.
Một nhát kiếm xuyên qua vai đối phương, đồng thời vai y cũng c.h.é.m trúng một đường sâu, cả chao rõ rệt.
Tên áo đen ngã xuống.
Xung quanh tạm thời im .
Chỉ còn tiếng thở nặng nề của Cố Trường An, và mùi m.á.u dày đặc trong khí.
lúc đó, trong đống dây trói phía xa, Tiểu Bạch Ngọc cuối cùng cũng giật mạnh một cái, ý thức dần trở .
“...Tạ… Lục Uyên…”
Nó mở mắt.
Nhìn thấy cảnh mặt.
Cố Trường An giữa rừng tối, đầy máu, kiếm cắm xuống đất để giữ ngã.
Khoảnh khắc , dây trói quanh nó cũng lỏng do hỗn loạn đó.
Nó vùng mạnh.
“Rắc—”
Dây đứt.
Cùng lúc, Cố Trường An cũng như chờ đúng giây phút . Y đầu, chỉ dùng chút lực cuối cùng, xoay c.h.é.m một nhát về phía dây trói còn sót , giải phóng .
“Đi…”
Một tiếng khẽ, gần như thành lời.
Rồi thể y khựng .
Kiếm tuột khỏi tay.
Cố Trường An ngã xuống.
Tiểu Bạch Ngọc tỉnh liền thấy cảnh tượng kinh hoàng mắt.
Xác áo đen ngổn ngang trong rừng, mùi tanh nồng nặc kịp tan. Còn Cố Trường An thì bất động giữa đất lạnh, áo trắng màu đỏ chói mắt nhuộm loang lổ, thở mỏng đến mức gần như cảm nhận .
Nó lập tức hoảng loạn.
“Cố công tử…? Cố công tử!”
Tiểu Bạch Ngọc cuống quýt lao tới, ôm lấy lòng. Tay chân run rẩy, mắt đỏ lên, nước mắt trào ngừng.
“Đừng c.h.ế.t… đừng c.h.ế.t… xin … tỉnh …”
Giọng nó vỡ vụn, gọi, mất phương hướng.
Tạ Lục Uyên ở bên cạnh lo đến phát điên.
Hắn vòng quanh hai , móng cào xuống đất liên tục, gấp đến mức tim như nổ tung. Hắn , đưa ngay, tìm đại phu, rời khỏi đây càng nhanh càng — nhưng miệng chỉ thể phát tiếng “gâu gâu” gấp gáp, chói tai.
“Gâu! Gâu gâu!”
Tiểu Bạch Ngọc đang hoảng loạn càng thêm rối.
“Ngài… ngài gì?”
Tạ Lục Uyên càng sủa dữ hơn, chạy quanh chân nó, dùng đầu húc nhẹ tay áo, về phía đường rừng, liên tục hiệu.
Một lúc lâu , Tiểu Bạch Ngọc mới dần hiểu .
“Ngài… đưa Cố công t.ử ?”
Tạ Lục Uyên lập tức dừng , sủa một tiếng dứt khoát.
.
Chính là .
Tiểu Bạch Ngọc run rẩy, vội vàng lau nước mắt, dám chậm trễ nữa. Nó cúi xuống, cẩn thận đỡ Cố Trường An lên lưng , dù hình còn loạng choạng, nhưng vẫn cố gắng giữ vững.
“Cố công tử… cố chịu một chút…”
Giọng nó nghẹn , nhưng bước chân bắt đầu chạy.
Tạ Lục Uyên lập tức dẫn đường phía .
Không còn do dự.
Không còn chậm trễ.
Trong rừng tối, một cõng một , phía là một con ch.ó nhỏ chạy như điên, xuyên qua bóng đêm dày đặc, lao thẳng về hướng doanh trại Quách Sa.
Gió rừng rít qua tai.
M.áu vẫn nhỏ xuống từng giọt.
ai dám dừng dù chỉ một nhịp.