Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây? - Chương 19: Đêm định mệnh (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-10 10:00:13
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Lục Uyên gần như trong khoảnh khắc , m.á.u trong bùng lên.
Không là giận.
Mà là thứ gì đó còn đáng sợ hơn giống như dung nham từ địa ngục trào lên, thiêu đốt bộ lý trí.
thể chỉ là một con ch.ó nhỏ.
Hắn thể làm gì khác.
Chỉ thể... sủa.
Máu trong bỗng chốc sôi lên, là thứ nóng nảy nhất thời, mà là một cảm giác bỏng rát lan dọc theo từng tấc linh hồn, như thứ gì đó từ tận đáy vực sâu kéo lên, thiêu đốt sạch sẽ lý trí còn sót , ép hành động, dù rõ bản lúc yếu ớt đến mức nào, cũng thể yên thêm một khắc nào nữa.
Hắn lao tới, gần như lấy một ý niệm chỉnh trong đầu, chỉ còn bản năng nguyên thủy thúc đẩy, hàm răng nhỏ bé c.ắ.n chặt vạt áo giáp của một tên, dùng bộ sức lực kéo ngược , móng chân cào mạnh xuống nền đất đến bật cả bụi, thể căng cứng đến cực hạn, nhưng đối phương chỉ khựng nhẹ, bật lớn, thậm chí còn buồn đầu một cái.
“Cái gì đây? Chó ?”
Một cú đá vung , hề lưu tình.
Tạ Lục Uyên đá bật sang một bên, thể nhỏ bé lăn vài vòng nền đất lạnh, nhưng gần như ngay trong khoảnh khắc tiếp đất bật dậy trở , kêu một tiếng, chậm một nhịp, lao nữa, c.ắ.n thẳng ống tay áo, c.ắ.n đến mức hàm răng tê dại, đau buốt lan lên tận óc, nhưng vẫn buông.
Chỉ là vẫn đủ.
Sức lực của một con ch.ó nhỏ, đối với đám , chẳng khác nào một trò đáng bận tâm, thậm chí còn khiến chúng càng thêm hứng thú, tiếng vang lên ngày một lớn, ngày một thô bỉ.
Ở phía bên chấn song, Tiểu Bạch Ngọc ăn hại chỉ thể đó gào lên, giọng khàn đặc vì gắng sức, từng chữ như xé khỏi cổ họng. Hắn dùng hết vốn từ hạn hẹp tích luỹ trong kiếp ch.ó của cũng chỉ :
“Dừng —! Đồ khốn kiếp—! Lũ súc sinh—!”
Hắn chửi, c.h.ử.i đến đỏ cả mắt, c.h.ử.i đến nghẹn cả giọng, những từ ngữ ít ỏi trong đầu vắt kiệt từng chữ một, nhưng đáp chỉ là những tràng càng lúc càng lớn hơn, càng lúc càng bẩn thỉu.
“Nghe kìa! Còn bên …”
“Chờ chút… cũng đến lượt ngươi thôi. Ha ha”
Tiếng , tiếng chửi, tiếng giằng co va chạm , quấn thành một mớ hỗn loạn khiến buồn nôn.
Ngay khoảnh khắc đó, Tạ Lục Uyên gần như còn suy nghĩ, đột ngột buông đối phương , đầu phóng thẳng về phía phòng giam của Tiểu Bạch Ngọc, thể nhỏ bé lướt qua khe chấn song trong nháy mắt, dừng mặt , ánh mắt gấp gáp đến mức gần như bốc lửa, dùng hành động làm hiệu, lùi .
Tiểu Bạch Ngọc sững một nhịp, còn kịp hiểu hết, thấy "chủ nhân" lùi một , hạ thấp , bất ngờ lao lên, lấy chính thể làm đòn, hung hăng tông thẳng chấn song gỗ mục rỗng.
“Rầm.”
Thanh gỗ rung lên.
Không gãy.
đủ để hiểu.
Tiểu Bạch Ngọc một cái liền tỉnh , ánh mắt sáng lên, lập tức làm theo, lùi vài bước, hít một , dùng bộ thể cường tráng của lao thẳng .
“Rầm!”
Lần chấn song chịu nổi nữa.
Những thanh gỗ vốn mọt ăn rỗng ruột từ lâu, lực va chạm liên tiếp, phát một tiếng “rắc” khô khốc, bật tung ngoài, mảnh gỗ văng tứ phía, để lộ một trống đủ lớn cho một chui qua.
Không kịp do dự.
Tiểu Bạch Ngọc lao thẳng sang bên , cúi xuống nhặt ngay một thanh chấn song gãy còn nguyên đầu nhọn, nắm chặt trong tay như một thứ vũ khí tạm bợ, xoay xông đám binh lính đang hỗn loạn phía .
Hắn võ.
Ít nhất là kiểu võ của con .
Những gì chỉ là bản năng, là trí nhớ vụn vặt từ kiếp làm chó, là cách lao, cách cắn, cách né, tất cả đều thô sơ, vụng về, nhưng trong khoảnh khắc trở nên liều lĩnh đến mức đáng sợ.
Thanh gỗ trong tay vung theo quy tắc nào, lúc trúng, lúc hụt, nhưng chỉ cần trúng một cái cũng đủ khiến đối phương giật , lùi nửa bước, tạo những trống ngắn ngủi.
Đủ để phá vỡ thế áp chế.
Địa lao lập tức trở nên hỗn loạn.
Tiếng chửi, tiếng va chạm, tiếng bước chân dồn dập vang lên chồng chéo, còn trật tự ban đầu.
Mà chính trong khoảnh khắc hỗn loạn đó Cố Trường An lấy chút thanh tỉnh và sức lực cuối cùng.
Không rõ là nhờ đau, nhờ ý chí, chỉ đơn giản là bản năng sinh tồn ép đến cực hạn, nhưng y tỉnh đủ để hành động.
Một tên binh lính Tiểu Bạch Ngọc đ.á.n.h lệch tay, thanh kiếm trong tay chao .
Chỉ một nhịp.
Đủ .
Cố Trường An gần như cần suy nghĩ, dùng bộ sức lực còn sót , vươn tay đoạt lấy, động tác nhanh đến mức giống một trọng thương, lưỡi kiếm xoay ngược, phản một đường.
Máu b.ắ.n .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-19-dem-dinh-menh-2.html.]
Không nhiều.
đủ để buộc đối phương lùi .
Y chống kiếm xuống đất, thể run lên từng hồi, rõ ràng thể duy trì lâu, mỗi nhịp thở đều nặng nề như kéo theo cả lồng n.g.ự.c rách nát, nhưng ánh mắt khác.
Không còn là kẻ mặc cho áp chế. Mà là con thú dồn đường cùng. Chỉ cần còn một cũng sẽ c.ắ.n trả.
Tạ Lục Uyên ngay bên cạnh, căng cứng, lao c.ắ.n xé, ngừng đảo mắt quan sát, tim đập dồn dập đến mức gần như vỡ tung. Hắn thời gian còn nhiều.
Và đúng lúc đó từ bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập vang lên, kèm theo giọng quát trầm thấp đầy uy áp, cắt ngang bộ hỗn loạn.
Quách Sa tới.
Ngay khi thấy Quách Sa bước , khí thế trấn áp trường chỉ trong một nhịp hô hấp, Tiểu Bạch Ngọc gần như cần suy nghĩ, đột ngột dừng tay, màng đến đám binh lính mặt nữa, chỉ một bước xông tới, giật lấy thanh kiếm trong tay một tên gần nhất, động tác vụng về nhưng nhanh đến bất ngờ, chút do dự đặt ngang lưỡi kiếm lạnh lẽo lên cổ .
Tất cả khựng .
Ngay cả đám binh lính đang ầm ĩ cũng sững sờ trong một khắc, hiểu chuyện gì đang xảy .
Còn , tay run.
Rất run. vẫn giữ chặt.
Lưỡi kiếm cắt da, một đường m.á.u mảnh lập tức rỉ , trượt dọc xuống cổ, nhưng như cảm thấy gì, chỉ ngẩng đầu lên, thẳng về phía Quách Sa, liền một mạch, giọng gấp loạn, cố ép cho thật lớn.
“Tướng quân… … thực sự là Tạ Lục Uyên!”
Hắn nuốt khan, thở rối loạn, nhưng vẫn dừng , như sợ chỉ cần chậm một nhịp là sẽ còn cơ hội nữa.
“Nếu hôm nay… ở đây… đưa Cố Trường An ...”
“Ta… sẽ dùng cái mạng … bồi !”
“Mọi chuyện còn … ngươi cứ quyết định !”
Nói xong, gần như thở dốc, tay vẫn siết chặt chuôi kiếm, lưỡi kiếm áp sát cổ, nửa phần giả vờ.
Đó là đánh cược bằng mạng.
Hắn đang làm gì là đúng sai.
Không tác dụng .
Thậm chí “Ninh vương” là ai.
tin một điều chủ nhân của . Chắc chắn tầm thường.
Và chỉ cần tin điều đó là đủ.
Ở bên , Tạ Lục Uyên cũng dừng .
Hàm răng vẫn còn dính máu, thể nhỏ bé sững, lên bóng đang cầm kiếm , trong một khoảnh khắc hiếm hoi, ngay cả cũng nên gì.
Tên rốt cuộc lấy cái thứ dũng khí liều mạng đến mức ngu xuẩn như .
Mà cược trúng.
Không khí trong địa lao đông cứng .
Quách Sa ngay.
Ông đó, ánh mắt trầm xuống, chằm chằm Tiểu Bạch Ngọc, sang Cố Trường An đang chống kiếm thở dốc, cuối cùng ánh dừng ở con ch.ó trắng nhỏ chân.
Chỉ một cái liếc.
Rất nhanh.
sâu.
Rồi ông phất tay.
“Ra ngoài.”
Giọng trầm, lớn, nhưng cho phép trái lệnh.
Đám binh lính chần chừ một nhịp, lập tức rút lui, ai dám ở thêm, tiếng bước chân nhanh chóng xa dần, cửa địa lao đóng , chỉ còn ba , một kẻ điên, một kẻ nửa sống nửa c.h.ế.t, và một con chó.
Quách Sa lúc mới lên tiếng, giọng nhanh chậm, nhưng mỗi chữ đều nặng như đè xuống.
“Ninh vương đang đường tới.”
Ông dừng một chút, ánh mắt quét qua Cố Trường An.
“Ta tạm thời sẽ đụng tới .”
Rồi ánh chuyển sang Tiểu Bạch Ngọc.
“ các ngươi....”
“Tội c.h.ế.t khó thoát.”