Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây? - Chương 11: Chủ nhân của ta, có việc cho ngươi rồi (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-10 02:32:11
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn xong câu đó, tự ngẩn một lúc, đột nhiên phắt xuống Tạ Lục Uyên, ánh mắt từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc, từ kinh ngạc chuyển sang… hưng phấn một cách khó hiểu.
“Ta thành , ở nhà của chính , ...”
“Chủ nhân ?”
“Ơ mà… đang… chuyện …?”
Hắn chợt đưa tay lên che miệng, như thể phát hiện một chuyện cực kỳ quan trọng, đó thử thêm vài câu nữa, giọng tròn trịa vang lên trong gian yên tĩnh của căn phòng, khiến chính cũng tròn mắt chính .
“Ta luôn ?”
“Giọng … quen thật đó nha…”
Hắn xong, còn nghiêm túc gật đầu một cái, như thể tự khen bản , nhịn mà một tiếng, ánh mắt long lanh đến mức chút gì giống với con bình thường.
Tạ Lục Uyên đất, bộ quá trình đó đều chớp mắt.
Không cần thêm một câu nào nữa.
Không cần thêm một hành động nào nữa.
Chỉ riêng cái cách đối phương tay, chân, , tự nhảm một hồi như đủ.
Quá đủ để đối phương là ai.
Người đột nhiên như nhớ điều gì, cúi xuống, hai tay nhanh chóng bế thốc lên, động tác thuần thục đến mức như làm hàng trăm , ôm trong lòng, còn thuận tay xoa xoa đầu một cái.
“Như chắc chắn biến thành chủ nhân.”
“Thế thì… ngươi là ai ?”
Tiểu Bạch Ngọc cúi sát , thẳng mắt Tạ Lục Uyên, ánh mắt trong veo, chút phòng nào, chỉ sự tò mò đơn thuần, nhưng chính ánh mắt phản chiếu khiến khí trong phòng đột ngột lạnh xuống một nhịp.
Tạ Lục Uyên bế thốc lên, một động tác thừa, chỉ ánh mắt là giống chó. Ánh mắt lạnh, sâu. Sắc đến mức gần như thể cắt .
Tiểu Bạch Ngọc đang ôm khựng . Chỉ một khoảnh khắc. Rồi đột nhiên mắt sáng lên.
“Ánh mắt ... ”
Hắn mở to mắt, chằm chằm , như thể phát hiện một bí mật cực lớn, đó kích động hét lên.
“Chủ nhân!!!”
Tiếng kêu vang lên, gần như nổ tung cả căn phòng.
Ngay giây tiếp theo, ôm bụng ngặt nghẽo, cả thể cao lớn gập , vai rung lên dữ dội, suýt nữa thì lăn cả xuống giường, mà vẫn thể dừng .
“Ha— ha ha ha—!!”
“Chủ nhân! Thực sự là ngài— ngài đó ?”
Hắn chỉ Tạ Lục Uyên, đến mức cũng tròn câu.
“Ngài… thật sự… biến thành ch.ó kìa!!!”
Tiếng vang vọng khắp căn nhà tranh, hề chút kiềm chế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-11-chu-nhan-cua-ta-co-viec-cho-nguoi-roi-2.html.]
Còn Tạ Lục Uyên chỉ đành c.ắ.n răng chờ xong, chứ lẽ bây giờ kêu lên "Gâu! Gâu" để cho xem nữa . Thật quá bất đắc dĩ mà!
Tạ Lục Uyên ôm trong tay, bốn chân treo lơ lửng, mặc cho tiếng của Tiểu Bạch Ngọc vẫn còn vang vọng trong căn nhà tranh, chói tai đến mức nếu là sớm nổi giận, nhưng lúc hề động, cũng hề giãy , chỉ lặng im đối phương, ánh mắt lạnh đến tận cùng dần dần lắng xuống, bởi vì rõ, dù làm gì nữa, với thể , cũng thể khiến con ch.ó ngốc mặt hiểu bộ cục diện.
Hắn thể .
Không thể giải thích.
Càng thể trong một khắc khiến đối phương hiểu rằng, ngoài , mỗi một thở trôi qua đều đang đẩy một đến gần hơn với địa ngục mà chính tạo .
cũng vô vọng.
Một ý niệm chậm rãi hiện lên trong đầu , gấp gáp, hỗn loạn, mà rõ ràng đến mức gần như sắc bén.
Tiểu Bạch Ngọc. Nó hiểu. nó nhớ.
Nó nhớ ai từng đối xử với nó.
Nhớ ai từng xoa đầu nó.
Nhớ ai từng cho nó ăn.
Nhớ ai từng… gọi tên nó.
Cố Trường An.
Trong ký ức của , hình ảnh đó vẫn còn rõ ràng đến mức thể xóa nhòa, bởi vì ngay cả trong kiếp , khi thù hận che mắt đến mức làm những chuyện thể tha thứ, thì vẫn những chi tiết nhỏ bé đến mức để tâm, nhưng từng biến mất.
Tiểu Bạch Ngọc thích . Thậm chí thể là… cận.
Mà chính vì , khi ký ức kéo lên, kéo theo một đoạn khác, sâu hơn, nặng nề hơn, khiến ánh mắt khẽ trầm xuống, trong lồng n.g.ự.c như thứ gì đó bóp chặt.
Hắn nhớ, là nhớ một cách mơ hồ, mà là nhớ đến mức từng chi tiết nhỏ nhặt đều rõ ràng như mới xảy ngay mắt, nhớ đến mức chỉ cần khẽ nghĩ thôi, bộ khung cảnh hôm đó liền như kéo ngược về, từng lớp từng lớp chồng lên , chỗ nào thể tránh né, chỗ nào thể quên , cứ thế ép thẳng trong đầu , lạnh lẽo mà tàn nhẫn.
Sáng hôm của ngày , khi tất cả kết thúc, khi đêm dài trôi qua để một mớ hỗn độn thể gọi tên, Cố Trường An kéo khỏi doanh trại, vứt ngoài như vứt một thứ đồ dùng xong, còn giá trị, thể y lúc đó gần như còn hình dạng của một con , m.á.u khô thành từng mảng sẫm màu bám chặt da, tóc, từng tấc cơ thể, chỗ nứt , chỗ vẫn còn rỉ, hòa lẫn với bụi đất tạo thành một lớp bẩn thỉu khó mà phân biệt, còn quần áo chỗ còn chỗ mất, y cố gắng co kéo che những phần nhạy cảm nhất, còn xé nát từ lâu, lộ một thể trần trụi với những vết thương chồng chéo lên , chỗ tím bầm, chỗ rách toạc, chỗ thậm chí còn hình dạng ban đầu, như thể từng tấc da thịt đều giẫm nát mới bỏ .
Y dậy ngay, thể nếu là khác lẽ sớm ngất hoặc c.h.ế.t ngay tại chỗ, mà y vẫn còn tỉnh, vẫn còn ý thức, đó một lúc lâu, là đang tích góp chút sức lực cuối cùng chỉ đơn giản là còn đủ sức để cử động, đó mới chậm rãi chống hai tay xuống đất, run đến mức gần như thể giữ vững, nhưng vẫn buông, từng chút một kéo thể lên, miễn cưỡng nhấc rời khỏi mặt đất, sụp xuống, chống lên, lặp lặp một cách gần như bản năng, như thể cơ thể vẫn còn nhớ cách sống, dù chính y lẽ còn sống nữa.
Không ai giúp.
Cũng ai .
Những kẻ còn tụ cợt, lúc tản hết, giống như việc vứt y ngoài chỉ là một việc nhỏ đáng để ghi nhớ, làm xong thì thôi, cần quan tâm y sẽ , sẽ sống sẽ c.h.ế.t, bởi vì đối với bọn họ, điều đó vốn dĩ ý nghĩa.
Tạ Lục Uyên khi đó ở nơi cao, xuống bộ cảnh tượng một cách rõ ràng, từng động tác chậm chạp của y, từng suýt ngã gượng dậy, từng vệt m.á.u kéo thành một đường mờ nhạt mặt đất, tất cả đều lọt mắt , nhưng bất kỳ phản ứng nào, chỉ đó, lạnh lùng quan sát, giống như đang xem một thứ liên quan đến , giống như đang lê là từng dồn đến bước đường .
Cố Trường An từng chút một kéo lê chính về phía , hai chân gần như còn lực, mỗi một bước đều dựa hai tay chống xuống đất, kéo cả thể theo, chậm đến mức khiến cảm thấy ngột ngạt, nhưng hề dừng , phía là một vệt m.á.u loang lổ kéo dài, đậm, rõ, nhưng đủ để con đường y qua, như một dấu vết duy nhất chứng minh rằng y vẫn còn đang tồn tại.
Y về phía doanh trại, nơi một vách núi cao, nhưng đủ để kết thúc tất cả, ai theo, ai gọi , ai ngăn cản, giống như tất cả đều mặc định rằng đó chính là kết cục của y, mà y cũng phản kháng, do dự, khi vách núi, thể gần như còn chống đỡ nổi, gió thổi qua cũng thể khiến y ngã xuống, tóc rối tung che kín khuôn mặt, thấy biểu cảm, nhưng cũng cần , bởi vì từng bước rõ tất cả, chỉ cần tiến thêm một bước nữa thôi, là thể kết thúc đau đớn, nhục nhã, thứ xảy trong đêm đó.
Và đúng khoảnh khắc y chuẩn bước xuống.
Tạ Lục Uyên, từ đầu đến cuối chỉ , đột nhiên nảy sinh một ý niệm vô cùng rõ ràng, lạnh lẽo đến mức chính cũng cần suy nghĩ thêm .
Không y c.h.ế.t.
Không vì thương hại.
Mà là y c.h.ế.t dễ dàng như .