Trọng Sinh Chi Tái Giá Mạt Lộ Thượng Tướng - Chương 209: Dấu Vết Giữa Cát Vàng

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-19 02:41:58
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục lão phu nhân cũng tới, giống như Bạch Quân Thanh, xuống chiếc ghế bên cạnh Lăng Sầm để bầu bạn với . Cuối cùng, một tia sáng cũng len lỏi đáy lòng bà.

[ Hơn một ngàn năm , chúng những phi thuyền tị nạn rời khỏi Địa Cầu cổ đại, đến với tinh hệ mới và thành lập Liên bang Ike. Cùng lúc đó, một nhóm đồng bào khác cũng đến từ Địa Cầu cổ đại thành lập Liên bang Tự Do. Giữa hai Liên bang, chúng từng bất mãn, cũng từng niềm vui, nhưng tất cả chúng đều đến từ cùng một Địa Cầu, cùng một , m.á.u mủ tương thông. ]

[ Liên bang Tự Do Trùng tộc tấn công, chúng đồng cảm sâu sắc. ]

[ Tại đây, Liên bang Ike chính thức tuyên bố sẽ tham chiến trợ giúp Liên bang Tự Do. Các quân nhân của Liên bang sẽ chùn bước. Xin các vị hãy ghi nhớ, bầu trời của Liên bang đang lấp lánh đầu các vị, và mảnh đất của Liên bang đang ở chân các vị. ]

Năm 3090 theo lịch Tinh hệ, hai tháng khi Liên bang Tự Do và Trùng tộc khai chiến, Thủ tướng nội các Liên bang Ike, đại diện chính phủ, chính thức tuyên bố tham chiến, trợ giúp quân đồng minh đ.á.n.h tan Trùng tộc. Đây là một bước ngoặt quan trọng trong sách sử, từ đây, cuộc biến động giữa các vì thứ ba chính thức bắt đầu. Bánh xe lịch sử cuồn cuộn tiến về phía , nghiền nát quá khứ, để những vệt bánh xe mới cùng lớp bụi mờ của lịch sử.

Cùng lúc đó, tình hình trong Liên bang dịu , chính phủ bắt đầu công bố tình hình của quân bộ bên ngoài, bao gồm cả danh sách thương vong và mất tích…

Hai tin tức chồng chéo lên , Tinh Võng nhất thời sôi nổi bàn tán.

[ Liên bang Ike tham chiến ư? Tình hình của chúng tệ đến thật … ]

[ Lầu chắc là xem báo cáo thương vong và mất tích mới nhất của quân bộ , đau lòng cho quân nhân Liên bang Tự Do của chúng quá. ]

[ Ha ha ha, suốt ngày bôi nhọ quân nhân nhà , cuối cùng chẳng vẫn cần bảo vệ thì mới thể đặt tay lên bàn phím ảo mà c.h.é.m gió , giờ chống mắt lên xem đứa nào còn dám bôi nhọ nữa… ]

[ , mấy antifan phiền thật sự, giỏi thì làm , làm còn lắm lời. ]

[ Nhìn đến Quân đoàn 2 là xem nổi nữa , Liên bang của chúng đ.á.n.h t.h.ả.m như mà vẫn lùi một bước. ]

[ Giống lầu , bạn còn xem hết … Quân đoàn 3 và Quân đoàn 4 đ.á.n.h mới gọi là t.h.ả.m kìa, mấy con thống kê thiệt hại và thương vong mà ngay tại chỗ. Chính vì những như mà xương sống của Liên bang vẫn còn. ]

[ Mọi thấy danh sách mất tích … Thượng tướng Lục Kiêu cũng trong đó. ]

[ Cái gì??? ]

Tinh Võng lập tức chìm im lặng, tất cả đều tra danh sách do Quân đoàn 3 công bố. Vài phút , những bình luận mới lục tục hiện .

[ Tôi cứ tưởng Thượng tướng Lục ở Đế Tinh làm công việc văn thư chỉnh lý liệu chứ, sức khỏe của , tại còn cử chiến trường? ]

[ Cứ ngỡ ở hậu phương… ]

[ Đã là quân nhân thì ngã xuống, tiến lên thôi. Quân bộ chắc chắn cân nhắc đến vấn đề sức khỏe của , hẳn là sẽ sắp xếp cho một vị trí tương đối an … Chắc là biến cố gì đó . ]

[ Mất tích? Vậy khi nào mới tìm ?? ]

[ Lầu đừng nghĩ nữa… Mất tích một tuần thì mặc định là… ]

[ Không thể nào, thương nam thần Lăng Sầm quá. ]

[ Trước xem nam thần Lăng Sầm khoe ân ái, chỉ thấy mùi tình yêu chua loét… Giờ thấy đau lòng quá, nam thần Lăng Sầm làm đây? Nếu nhớ lầm thì tình cảm của họ siêu . ]

[ Hèn gì nam thần Lăng Sầm mấy ngày nay cập nhật tài khoản cá nhân, trông yêu Thượng tướng Lục lắm… ]

[ Không Lăng Sầm chấp nhận , ôm Lăng Sầm một cái, buồn quá… ]

[ Mấy antifan đáng ghét đến mức nào ? Các ở đó ăn hàm hồ, thực sự đau khổ là những gia đình quân nhân . ]

[ Bây giờ dáng vẻ tươi của Lăng Sầm trong các bộ phim điện ảnh và phim truyền hình 《 Không Trung 》, thấy chua xót… Nam thần Lăng Sầm và Thượng tướng Lục đều là , tại như chứ? ]

[ Chiến tranh vô tình, đau buồn. ]

[ Đau buồn. ]

“Thượng tướng, là tin nhắn của bạn đời Thượng tướng Lục…” Ngải Khoa trông hốc hác, cả gầy gò, còn vẻ tiêu sái như .

Hắn và Ellen là em, Ellen mất tích, lâu nghỉ ngơi t.ử tế.

“…Nối máy .” Hoắc Lan im lặng một lúc, giọng run. Giờ phút , dám đối mặt nhất chính là Lăng Sầm. Qua vài gặp gỡ ít ỏi, hiểu sơ qua về Omega .

Chuyện của Lục Kiêu, e rằng thể chấp nhận . Nếu Lăng Sầm sự thật, rằng chính mắc kẹt, Lục Kiêu liều c.h.ế.t đến cứu và bỏ mạng , e rằng khi trở về Đế Tinh, sẽ xách d.a.o đến g.i.ế.c kẻ "đồ tể" hại c.h.ế.t yêu thương như cũng khả năng.

Lăng Sầm bệnh viện cho phép về nhà. Cậu tâm trạng xem bình luận mạng, nửa nửa giường, lưng lót một chiếc gối, Hoắc Lan trông tang thương mệt mỏi ở phía đối diện video khẽ : “Tôi cả …”

“Hoắc Lan, , Lục Kiêu làm chắc chắn lý do của …” Chỉ là thời gian cho mà thôi.

Hoắc Lan lắc đầu, chút nghẹn ngào, lắp bắp xin : “Xin … Xin .” Cả đời từng cúi đầu ai, nhưng chuyện của Lục Kiêu, xin Lục lão tướng quân, mà là xin và bạn đời của Lục Kiêu… xin thì ích gì chứ…

Lăng Sầm cố gắng mỉm , sự che chở của vũ trụ, một tay vuốt ve bụng , nhẹ giọng : “Anh cần xin … Tôi Liên bang Ike tham chiến, áp lực của các sẽ giảm một chút.”

“Anh sẽ sớm trở tiền tuyến để quét sạch Trùng tộc thôi.”

Hoắc Lan sững sờ, việc điều động của vẫn thuộc phạm vi bảo mật, chỉ là mức độ cao. Hoắc Lan chỉ do dự một giây nghĩ sâu thêm nữa…

Chắc là Lục lão phu nhân cho , đây cũng là bí mật gì nghiêm ngặt.

Đây là do Bạch Quân Thanh cho Lăng Sầm, Bạch gia xuất xưởng một lô cơ giáp, đương nhiên là chút tin tức.

Lăng Sầm nhẹ nhàng ấn bụng , khẽ : “Hứa với , khi quét sạch xong, hãy tìm Lục Kiêu về cho … Anh là chồng , là cha của con … Anh nên về nhà.” Bất kể sống c.h.ế.t.

Giọng Lăng Sầm nhẹ, nhưng những lời cuối cùng từng chữ đanh thép, đầy uy lực… Dù thế nào nữa, cũng để Lục Kiêu trở về bên cạnh .

Hoắc Lan những từ “chồng”, “cha” của làm cho đau nhói, gần như thể thấy vết thương rách toạc đang rỉ m.á.u của Lăng Sầm. Hắn mất đồng đội, mất , còn Lăng Sầm thì ? Hắn dám nghĩ tiếp, chỉ ậm ừ gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng trịnh trọng ghi nhớ chuyện .

Lần trở về, tìm Lục Kiêu, vốn là một phần trong kế hoạch.

“Cảm ơn.” Lăng Sầm nhẹ giọng cảm ơn kết thúc cuộc gọi video… Hoắc Lan lặng lẽ ghế, im lặng lâu… Hắn duy trì một tư thế làm việc liên tục quá lâu, mép quân phục vài nếp nhăn rõ ràng.

Thiết đầu cuối sáng lên, là liên lạc nội bộ mã hóa, là bạn đời của .

Hoắc Lan nhận máy.

“Anh… vẫn chứ?” Trác Nhĩ cả tuần nay dám liên lạc với Hoắc Lan, cẩn thận đ.á.n.h giá một chút, thấy tuy râu ria, trông lôi thôi, nhưng tổng thể vẫn tinh thần, cũng thương, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Hoắc Lan nhạo một tiếng, định hỏi rằng chẳng lẽ ? bản tính cũng cay nghiệt, dù uất ức cũng những lời như

Hoắc Lan dùng đầu ngón trỏ chậm rãi gõ lên mặt bàn, rướn về phía , tự tay mở một đường truyền mã hóa khác mà chỉ thể mở, giọng khàn khàn mang theo chút áp đảo hỏi: “Cậu còn nhớ những gì ?”

“Mấy ngày nay… suy nghĩ nhiều.” Hoắc Lan chỉnh tay áo, khẽ nhớ : “Lần đó, đầu tiên đưa gặp Lục Kiêu, gặp bạn của …”

“Trên đường về với , nếu điều gì đó, nhưng vì bảo vệ mà chọn , liệu trách … Lúc đó hiểu lời , nhưng bây giờ hình như hiểu .” Giọng Hoắc Lan còn ngây thơ, mà như chút đau khổ.

“Nói cho , thể thấy tương lai ?” Hoắc Lan phun từng chữ, hỏi rõ ràng.

“Có … đó là vận mệnh của ? Người c.h.ế.t ở đó đáng lẽ ?” Đáy mắt Hoắc Lan lóe lên ánh nước nhanh chóng biến mất.

Trác Nhĩ liều mạng lắc đầu, như nên giải thích từ , một lúc lâu mới : “Không ai thể thấy tương lai… Tôi cũng thể.”

“Chủng tộc của chúng đặc biệt trong tinh hệ , mỗi thế hệ đều sẽ một , ngoài việc thấy tiếng lòng còn một năng lực đặc biệt khác… là thấy những khả năng.”

Trác Nhĩ chút chán nản, khẽ : “Tôi lừa … Tôi chỉ thể thấy những khả năng, hơn nữa quan hệ của chúng càng thiết, vì sự tham gia của chính , nên phần thể thấy về càng ít …”

‘Đây là sự kiện cuối cùng mà thấy khả năng, quả thực tỷ lệ lớn sẽ ngày hôm đó, khi gặp Lục Kiêu, , khả năng của đổi… Anh sẽ cứu , làm gì cả mà!” Trác Nhĩ giải thích.

“Cậu làm gì cả…” Hoắc Lan lặng lẽ lặp một , thờ ơ : “Chính vì làm gì cả!”

Mấy ngày bắt đầu đoán Trác Nhĩ năng lực đặc biệt , nhưng vẫn thể chắc chắn, còn âm thầm hy vọng Trác Nhĩ … Bây giờ tự thừa nhận, Hoắc Lan lập tức cảm thấy như rút cạn bộ sức lực.

“Lẽ nên nhắc nhở , khi hỏi , cho câu trả lời của , sẽ trách , chỉ cần làm hại bất kỳ ai…” Hoắc Lan lắc đầu, là hai họ hại Lục Kiêu…

…” Nếu nhắc nhở thì vận mệnh sẽ về … Hắn làm nỡ? Trác Nhĩ khẽ mở miệng, nhưng .

Hắn quả thực đưa một lựa chọn ích kỷ. Hắn thể thấy, nhưng thể đổi, nếu sẽ làm xáo trộn các khả năng… Thậm chí lẽ cả Lục Kiêu và Hoắc Lan đều thể trở về… Hắn chỉ chọn một phương pháp thể bảo vệ yêu.

“Trác Nhĩ.” Hoắc Lan đại khái thể đoán Trác Nhĩ gì, nhưng vẫn im lặng lắc đầu, mười ngón tay đan đặt bàn, bình tĩnh : “Chúng kết thúc .”

Trác Nhĩ suy sụp xuống, như thấy Hoắc Lan đang gì… Hoắc Lan đau lòng, nhưng vẫn tiếp tục phân chia tài sản. Hắn là của gia tộc Elman, khi thành niên, gia tộc giao cho phần của . Hoắc Lan do dự, đưa chín phần cho Trác Nhĩ.

Hắn chỉ thể làm những điều cho Trác Nhĩ.

Chuyện của Lục Kiêu,… nên trách Trác Nhĩ , nhưng thể chắc chắn một điều, bao giờ thể tiếp tục làm bạn đời với Trác Nhĩ nữa.

Hắn thể tha thứ cho chính .

“Tôi yêu …” Hoắc Lan định kết thúc cuộc gọi video, Trác Nhĩ đột nhiên mở miệng thổ lộ.

Hoắc Lan nghẹn lời, ánh mắt luyến tiếc phác họa hình ảnh Trác Nhĩ trong video ảo. Sau khi gặp Trác Nhĩ, chắc chắn đối phương chính là Omega mà tìm kiếm, mỗi nghĩ đến việc thể cùng Trác Nhĩ sống hết quãng đời còn , cảm thấy vui mừng khôn xiết, nhưng chuyện … Hắn thể chấp nhận .

Hoắc Lan một lời, tắt video.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-tai-gia-mat-lo-thuong-tuong/chuong-209-dau-vet-giua-cat-vang.html.]

Ở đầu video, Trác Nhĩ trong góc phòng, im lặng một bó hoa ngọc trâm trong góc.

Ngày hôm , Tập đoàn Bercia của Liên bang Ike tuyên bố, bộ cơ giáp tồn kho của tập đoàn, hơn một vạn chiếc, chỉ cần trả ba phần, là thể giao cho quân đội của Liên bang Ike và Liên bang Tự Do, bảy phần còn sẽ thanh toán khi chiến tranh với Trùng tộc kết thúc.

Đồng thời, Bercia sẽ khởi động bộ 17 dây chuyền sản xuất cơ giáp và ba dây chuyền sản xuất động cơ thuộc các công ty con của tập đoàn tại Liên bang Ike. Cơ giáp thành phẩm sẽ cung cấp liên tục cho tiền tuyến với giá trả chỉ một phần…

Danh tiếng của Bạch gia lập tức tăng vọt, trong một ngày trở thành tập đoàn yêu nước hàng đầu trong lòng dân hai Liên bang, danh tiếng lên như diều gặp gió, giá cổ phiếu cũng tăng vọt… Bỏ xa các doanh nghiệp cạnh tranh khác.

“Chúng sẽ tìm Ellen…” Hoắc Lan cạo râu, nghiêm túc với Ngải Khoa khi .

“Vâng.” Đáy mắt Ngải Khoa cũng lóe lên tia sáng, chuyện cuối cùng cũng chuyển biến.

Sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn, Quân đoàn 3 di chuyển đến tiền tuyến, hội quân với Quân đoàn 2. Nạp cái vẫn luôn phụng mệnh trấn giữ ở đây, á đinh ngừng dẫn Trùng tộc tấn công pháo đài của họ, Quân đoàn 2 chiến đấu t.h.ả.m khốc.

Quân đoàn 3 cùng với quân nhân do Liên bang Ike cử đến… nhanh chóng kết thành một lực lượng hùng mạnh. Giữa Liên bang Ike và họ chỉ sự khác biệt nhỏ, việc giao tiếp và sắp xếp chiến thuật đều vô cùng thuận lợi. Liên hợp với Quân đoàn 2, ba thế lực cùng lúc tác chiến…

Ba ngày , họ cuối cùng quét sạch phần lớn Trùng tộc, bao gồm bộ á đinh. Hoắc Lan một nữa cẩn thận rà quét bộ hành tinh, bộ phận phân tích chiến lược ước tính mặt đất chỉ còn hơn một vạn Trùng tộc.

“Tôi sẽ dẫn đội xuống , quân nhân của chúng lẽ vẫn còn sống sót ở đó.” Hoắc Lan thể chờ đợi nữa, chiến báo về là nóng lòng xuống tìm Lục Kiêu và những khác…

“Bây giờ ? Tìm kiếm ban đêm… là đợi đến rạng sáng .” Malcolm là một trung tướng do Liên bang Ike cử đến chỉ huy, mái tóc xoăn màu nâu. Nghe Hoắc Lan , bất đắc dĩ đáp.

Báo cáo phân tích chiến lược xác nhận là lúc trời tối, tiến hành tìm kiếm ban đêm… dễ xảy sự cố, hơn nữa dù sự cố, tìm kiếm ban đêm cũng khiến cơ giáp tiêu hao thêm động lực nén.

, đưa của chúng trở về.” Hoắc Lan nghiêm túc .

Malcolm nghẹn lời, khi đến đây, phối hợp với Liên bang Tự Do tác chiến, nhưng đều là tấn công , mặt đất quân nhân của họ… Hắn đương nhiên thể hiểu tâm trạng của Hoắc Lan đưa đồng đội, thuộc hạ của trở về.

“Được, cùng .” Malcolm nhận sai lầm của , bèn khẽ . Họ thuộc cùng một Liên bang nên cũng cần xưng hô quân hàm với .

Quân nhân chung sống với đơn giản, quân đội của quân kỷ nghiêm minh, chỉ huy chiến thuật , thuộc hạ thiện chiến, chỉ cần ba điểm là đủ để hai quân nhân từng gặp mặt tôn trọng lẫn , phối hợp ăn ý, chuyện cũng cần quá nhiều câu nệ.

“Anh ở … Nạp cái ở đây.” Hoắc Lan xua tay . Thượng tướng Nạp cái chống đỡ lâu khi họ đến, quá mệt mỏi, khi xác định hành tinh bên còn là mối đe dọa, ông ngã xuống…

May mà bên y tế phản hồi rằng Thượng tướng Nạp cái … chỉ cần ngủ một giấc thật ngon.

Malcolm im lặng gật đầu, chủ động : “Vậy chúng hạ phi thuyền xuống mặt đất , sắp xếp việc tìm kiếm, cùng chỉ huy Khải Lâm của các .”

“Cấp thêm cho đội tìm kiếm bảy tám chiếc cơ giáp hỏa lực mạnh yểm trợ phía .”

Hoắc Lan tính toán một chút, đồng tình gật đầu. Chỉ hơn một vạn công binh bình thường Trùng tộc nữ hoàng chỉ huy… vũ khí hạng nặng và pháo hạt bảo vệ, việc tìm kiếm của họ thể tiến hành.

Giao nơi cho Trung tướng Khải Lâm và Malcolm, cũng yên tâm.

“Được, cứ .” Hoắc Lan nóng lòng tìm Lục Kiêu. Thật nhiều ngày trôi qua… Lục Kiêu khả năng còn nữa, nhưng hiểu sốt ruột… như thể trong lòng một giọng định mệnh mách bảo, nhanh hơn vài giờ, thậm chí vài phút sẽ kết quả khác.

Malcolm chút kỳ quái sự vội vàng của Hoắc Lan. Mấy ngày hợp tác qua, cảm thấy Hoắc Lan hành quân tuy sấm rền gió cuốn nhưng chi tiết thiếu sự trọng… Hắn cũng tại Hoắc Lan gấp gáp trong chuyện như .

Đã nhiều ngày như thế, thật họ chỉ là đón di thể của những quân nhân đó về mà thôi…

Có lẽ là đồng đội của , tình cảm giống , Malcolm thầm đoán, cũng để tâm mà nghiêm túc điều động binh lực của Liên bang Ike, gia nhập đội ngũ của Hoắc Lan, hộ tống đối phương.

“Đã mang theo đội y tế ?” Hoắc Lan về phía cơ giáp của , cao giọng hỏi.

“Mang .” Ngải Khoa thương ở chân, thể lên cơ giáp, đáp qua thiết trong phòng điều khiển phi thuyền.

Mặt đất vẫn là cát vàng, trận chiến t.h.ả.m khốc đó còn dấu vết, ai thể nhận bên là nơi chôn xương.

Hoắc Lan chỉnh đốn quân ngũ, chờ thuộc hạ điều chỉnh xong cơ giáp, liền dẫn đội tiến sâu … Lần nhiệm vụ của họ là đưa những chiến hữu hy sinh chiến trường trở về, nhiệm vụ tính nguy hiểm quá lớn, nhưng ai nấy đều im lặng…

Họ hạ cánh trực tiếp gần nơi từng là sào huyệt của Trùng tộc, bên lẽ đang giẫm lên những chiếc cơ giáp cát vàng bao phủ…

“Dò kim loại… Đưa họ về nhà.” Sau khi xác định xung quanh còn Trùng tộc, Hoắc Lan khẽ lệnh: “Vài đến đây, đội y tế cũng theo … Khi khai quật chú ý nên phân tán quá xa…”

Phó quan của Hoắc Lan theo bên cạnh , điều khiển cơ giáp, một chân sâu một chân nông theo Hoắc Lan sâu trong sào huyệt Trùng tộc bỏ hoang…

Nơi hứng chịu hơn 20 phát pháo hạt của họ lúc đó, còn cả việc dọn dẹp chiến trường… Trùng tộc nữ hoàng c.h.ế.t, công binh Trùng tộc bình thường đều rút lui, ngoài họ một tia thở của sinh vật sống nào.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phó quan thở dài một tiếng trong khoang lái, với Hoắc Lan qua đường truyền nội bộ: “Thượng tướng… Ngài sẽ cho rằng chúng thể tìm Thượng tướng Lục Kiêu đấy chứ.”

“Chúng dọn dẹp chiến trường .” Thượng tướng Lục Kiêu khả năng tan thành tro bụi… Hắn thật sự ở đây, nếu lúc đó Thượng tướng Lục Kiêu c.h.ế.t, họ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương, g.i.ế.c đồng đội của thì khác gì…

Hoắc Lan giữa nơi từng là sào huyệt của Trùng tộc, tiến hành sàng lọc hoạt động sống một nữa…

Không thu hoạch gì, Hoắc Lan siết chặt nắm đ.ấ.m trong phòng điều khiển cơ giáp. Lúc đó quả thực dùng lá chắn trường lực lượng tử, nhưng ai Lục Kiêu lúc đó ở trong phạm vi bảo vệ … Hơn nữa nếu thương, lá chắn lượng t.ử còn phát huy tác dụng vốn .

“Tìm một .” Ở vị trí lối sào huyệt Trùng tộc, một Alpha khẽ qua đường truyền nội bộ.

Giọng nặng nề… Hoắc Lan vị trí của màn hình điều khiển, mà gần như thể nhấc nổi bước chân… Vị trí đó, khả năng là Lục Kiêu và những khác.

“Là ai?” Hoắc Lan thấy giọng hỏi…

Khi Hoắc Lan hỏi, tới, cơ giáp từ từ hạ xuống, dùng quyền hạn mở hệ thống bảo vệ… Hắn thấy một gương mặt trẻ tuổi.

Là Ellen… Hắn trông , hai mắt nhắm nghiền, khóe môi mỉm , chỉ một bên thái dương để một vệt m.á.u khô, hệ thống bảo vệ một phần hỏng, những vết tím nhỏ.

Hoắc Lan khẽ nhắm mắt, che nỗi buồn trong đáy mắt, từng hình ảnh của Ellen hiện lên mắt , là một thuộc hạ , càng là một quân nhân ưu tú…

Làm phó quan cho Lục Kiêu nhiều năm, cũng từng nhậm chức trướng , cuối cùng trong sào huyệt của Trùng tộc.

“Đưa .” Hoắc Lan rời khỏi cơ giáp, quỳ một gối mặt đất, giọng khàn khàn vuốt phẳng nếp nhăn cổ áo cho Ellen, khựng , vòng cổ của Ellen ai đó động … cẩn thận cất ở ngực.

Hoắc Lan nghĩ đến điều gì đó, vội vàng mở khoang chứa d.ư.ợ.c phẩm đơn giản và ống năng lượng tiêu chuẩn mà cơ giáp của Ellen thường mang theo, tất cả đều biến mất.

“Nhanh! Mau tìm Thượng tướng Lục Kiêu!” Cảm xúc của Hoắc Lan đổi nhanh, nỗi buồn vì Ellen còn tan , rơi mong đợi.

Phó quan của Hoắc Lan cũng tới, rời khỏi cơ giáp, kiểm tra một chút thời gian lấy những d.ư.ợ.c phẩm và ống năng lượng , vẻ mặt phức tạp : “Thượng tướng… Đây đều là ghi chép lấy ngày thứ hai khi xảy chuyện.” Lúc đó Thượng tướng Lục vẫn còn, nghĩa là bây giờ cũng…

“Cậu hiểu , mạng lớn lắm, dọn dẹp chiến trường còn sống sót , bây giờ nhất định ở đây!” Hoắc Lan hai câu, liền nghiêng đầu lệnh: “Tiếp tục tìm! Lục soát từng tấc đất!”

“Khu A phát hiện.”

“Khu B …”

“Khu C…”

Lại tìm kiếm nửa giờ, Hoắc Lan cũng lên cơ giáp tham gia tìm kiếm. Xa xa, sương mù mờ ảo bao phủ đôi trăng màu tím, khẽ chiếu xuống một tia sáng.

Hoắc Lan trong lòng khẽ động, bản năng điều khiển cơ giáp nhanh chóng qua… Có vài mảnh cơ giáp rải rác.

Tinh thần lực của Hoắc Lan bản năng tập trung, dò những xúc tu tinh thần… Cơ giáp nhanh chóng rà quét mặt , gì cả… Hoắc Lan chắc chắn thấy gì đó, điều khiển cơ giáp chạy tới. Khi đến gần khoang lái cơ giáp vài mét, dù trong khoang lái của thiết bảo vệ tinh thần lực, thể cũng tự chủ mà lảo đảo một chút…

Tinh thần hỗn loạn vài giây mới khôi phục bình thường. Điều chú ý là, phó quan theo rõ ràng chỉ chậm hơn hai bước, tính cả lúc phát hiện tình hình bên tăng tốc chạy tới, tổng cộng đến năm bước cách, như tìm thấy , dừng chân tại chỗ tìm hai vòng.

“Lục Kiêu!” Hoắc Lan thu hồi tinh thần hoảng hốt, phát hiện mặt đất một phòng điều khiển cơ giáp vỡ nát, cát vàng vùi lấp một nửa, hình bên trong cũng chôn một nửa, lờ mờ lộ nửa khuôn mặt, chính là Lục Kiêu.

Thấy rõ là ai, Hoắc Lan mừng rỡ như điên, sợ thao tác cơ giáp đủ chính xác, lập tức rời khỏi cơ giáp, đợi cơ giáp quỳ một nửa xuống để xuống phòng điều khiển, vội vàng mở cửa khoang lái giữa trung, từ lưu loát nhảy xuống.

Cùng lúc gọi tên Lục Kiêu, phó quan của Hoắc Lan cuối cùng cũng tìm đường, hoảng hốt dụi mắt, vội vàng đuổi theo.

Hoắc Lan xảy tình tiết nhỏ , rời khỏi cơ giáp đồng thời nhanh chóng thao tác thiết đầu cuối, gọi đội y tế và thuộc hạ mang đến đều qua đây giúp đưa Lục Kiêu ngoài. Vừa thấy ngón tay Lục Kiêu khẽ động cát vàng, còn sống.

“Cậu cố lên! Cố lên! Đội y tế sắp đến !” Hoắc Lan mở miệng ăn đầy một miệng cát gió, đến cổ họng cũng đau rát, nhưng cũng quan tâm, tiếp tục lớn tiếng gào thét bên tai Lục Kiêu.

Cổ tay Hoắc Lan đột nhiên nắm chặt, Hoắc Lan cúi đầu , trong lòng càng vui mừng, Lục Kiêu vẫn còn sức… Mọi thứ vẫn còn kịp, Hoắc Lan nhanh chóng đào cát sỏi, đưa Lục Kiêu ngoài.

Lục Kiêu nắm chặt cổ tay đeo thiết đầu cuối của Hoắc Lan, cố gắng gượng dậy. Hoắc Lan nhận điều gì đó, vội một tay đỡ gáy Lục Kiêu, căng thẳng : “Cậu đừng cử động…”

Đầu ngón tay run rẩy của Lục Kiêu rút con chip từ thiết đầu cuối vỡ một nửa của , khẽ : “Đám mây… hủy .”

Trong đầu Hoắc Lan thậm chí còn nghĩ đến tại Lục Kiêu hủy tài liệu gì, bản năng giật lấy con chip trong tay Lục Kiêu, cắm thiết đầu cuối của . Dưới sự bảo vệ của mã hóa, thiết đầu cuối dùng thông tin sinh học của Lục Kiêu, trong nháy mắt hủy sạch bộ tài liệu Lục Kiêu lưu trữ đám mây.

“Đều hủy hết ! Yên tâm!” Hoắc Lan lớn tiếng : “Cậu đừng ngủ…”

“Đội y tế ? Mau tới đây!” Hoắc Lan quát.

Ấn tượng cuối cùng của Lục Kiêu là mơ màng thấy Hoắc Lan “hủy ”, mới yên tâm chìm hôn mê…

Tác giả lời :

Lục Kiêu: Video hủy, c.h.ế.t cũng yên lòng…

Phần 210

--------------------

Loading...