Trọng Sinh Chi Tái Giá Mạt Lộ Thượng Tướng - Chương 138: Ngọc bội tương phùng, tình thân trọn vẹn

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-19 02:40:27
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mời cô ." Lăng Sầm tới vài bước, một tay ấn nút hệ thống liên lạc.

"Ta bế con nhé?" Lục Kiêu thấp giọng hỏi, con của họ còn quá nhỏ, tiếng ồn ào thể làm nó giật ré lên…

"Không cần ." Lăng Sầm khẽ trầm ngâm, cảm thấy vị trưởng bối của sẽ nhanh chóng rời thôi.

Rất nhanh, tiếng giày cao gót gõ lộc cộc nền đá cẩm thạch giòn giã truyền đến, là Bạch Quân Thanh qua khu vực kiểm tra an ninh.

Bạch Quân Thanh nghiêng đầu hiệu cho hai vệ sĩ ở bên ngoài, tự gõ cửa phòng suite của Lăng Sầm.

Lăng Sầm sofa đưa cổ tay lên, hệ thống tự động mở cửa phòng, Bạch Quân Thanh bước phòng khách, khẽ gật đầu với hai .

"Lục gia báo tin cho nên cố ý đến đây thăm cháu." Bạch Quân Thanh nhẹ giọng , thái độ của bà hơn nhiều so với gặp , trong ánh mắt cũng còn tràn ngập sự căm hận phức tạp.

Lăng Sầm thở phào nhẹ nhõm, đáp: "Cảm ơn ngài."

Bạch Quân Thanh lặng lẽ lắc đầu, nhẹ giọng : "Đứa bé ? Ta xem một chút ?"

"Đương nhiên ạ." Lăng Sầm đáp, nhờ nhân viên hộ lý bế tiểu hoa hồng .

"Thật quá." Bạch Quân Thanh tiểu hoa hồng, dùng đầu ngón tay trêu đùa nó một chút, đáy mắt ánh lên niềm vui chân thật, bà khẽ .

"Ta bế nó ?" Bạch Quân Thanh hỏi ý Lăng Sầm, khẽ gật đầu.

"Nó giống cháu." Bạch Quân Thanh bế tiểu hoa hồng lên, cẩn thận quan sát hồi lâu chút cảm thán.

Tuy làn da vẫn còn ửng đỏ của trẻ sơ sinh, nhưng thể những nét giống Lăng Sầm và em gái của bà.

Vừa dứt lời, Lăng Sầm thất thần. Bạch Quân Thanh vẫn luôn tỏ căm hận làm gia đình tan nát… giờ khắc , tình huyết thống vẫn khiến thứ sống .

Lăng Sầm ngày thường khéo ăn khéo , nhưng lúc chẳng nên gì, Lục Kiêu cũng yên lặng bên cạnh, xen . Trong phòng chỉ còn hương thoang thoảng lan tỏa.

Bạch Quân Thanh là phản ứng đầu tiên, bà : "Không chuyện nữa." Nói , bà lấy từ trong túi một hộp trang sức nhỏ bằng gỗ đặc, nhẹ nhàng đặt lên bàn , tiếp: "Đây là quà tặng cho đứa bé."

Lăng Sầm bất đắc dĩ : "Nó còn nhỏ thế , cần quà gì ạ? Đợi nó lớn hơn chút nữa tính ." Bạch Quân Thanh lắc đầu: "Thôi, cháu cứ giữ hộ nó , hai ngày nữa về Liên bang Ike , thị trường bên xử lý xong, những việc sẽ giao cho họ thứ hai của cháu quản lý."

"Có chuyện gì, cháu thể tìm nó."

"Vậy cảm ơn ngài ạ." Lăng Sầm đối phương gia cảnh giàu , cũng thiếu những thứ , nên đồng ý.

Nghĩ đến việc bà sắp rời , động tác của bất giác khựng , tuy chung sống vui vẻ, nhưng dù cũng là tìm bao năm… mong chờ từ lâu.

Hơn nữa, khi thấy tiểu hoa hồng ngủ bên gối , cảm giác thỏa mãn trong lòng luôn dâng trào… Sóng ngầm cuộn chảy, những lúc căng thẳng lo lắng cho lựa chọn của tiểu hoa hồng, cũng dần hiểu tình cảm giữa những … Có lẽ phần nhiều là thương cho nỗi bất hạnh, giận sự ngây thơ của chăng? Bây giờ cũng còn oán hận Bạch Quân Thanh như nữa.

Bạch Quân Thanh , chút nỡ.

"Chuyện của chồng cháu mà cháu từng với ngài… Bên phòng thí nghiệm tin tức gì ạ?" Lăng Sầm vốn định bảo Lục Kiêu tránh .

tinh thần lực của siêu phàm, trừ phi thể đẩy Lục Kiêu ngoài khu nội trú, nếu thì dù và Bạch Quân Thanh trò chuyện ở , chỉ cần Lục Kiêu , cuộc đối thoại cũng sẽ rõ như đang bên tai .

"...Tạm thời vẫn tiến triển đột phá nào." Bạch Quân Thanh nhíu mày, hiện tại những thứ thể sử dụng đều là nguyên mẫu thiết hỗ trợ cực kỳ cồng kềnh, thể đưa sử dụng hằng ngày.

Bà cũng chút áy náy, đứa con của em gái duy nhất nhờ vả một việc, kết quả bà thể thành.

Dù Bạch Quân Thanh thừa hiểu việc phát triển một sản phẩm mới chuyện một sớm một chiều, cần nhiều tiền bạc, thời gian và một đội ngũ nghiên cứu ưu tú, thiếu một thứ cũng , nhưng trong lòng bà vẫn khó chịu, thầm quyết định khi trở về sẽ hối thúc bên đó thêm.

Lăng Sầm còn kịp thấy mất mát, Lục Kiêu nãy giờ vẫn đang chăm chú ngắm hoa văn tường đến gần, chủ động ấn nhẹ lên vai Lăng Sầm, thấp giọng chuyển chủ đề: "Xem tiểu hoa hồng nhận quà gì ."

"Vâng…" Lăng Sầm nhạt đáp, một tay mở hộp trang sức bằng gỗ t.ử đàn , nhà họ chắc sẽ tặng mấy món trang sức nhỏ mang phong cách cổ xưa.

Ánh mắt chạm bên trong chiếc hộp gỗ t.ử đàn nhỏ, liền sững sờ trong giây lát… Lục Kiêu liếc mắt thấy, động tác cũng đột ngột dừng , kinh ngạc thôi.

Trong chiếc hộp trang sức lớn, lớp gấm trắng mềm mại mà chắc chắn, lặng lẽ một mặt dây chuyền bằng ngọc phỉ thúy loại pha lê độ trong hảo và màu sắc cực chuẩn.

Là một con cá chép cẩm lý bằng ngọc phỉ thúy đang vẫy đuôi…

Lăng Sầm lập tức mất khả năng chuyện.

"Sao ?" Bạch Quân Thanh nghi hoặc hỏi.

"Cái , là một cặp ạ…" Giọng Lăng Sầm khàn , ánh mắt con cá chép cẩm lý bằng ngọc phỉ thúy hút chặt, tài nào dời

Trong phút chốc, dường như hiểu lời dặn… Hóa , vẫn luôn nhớ nhà, trở về nhà…

"…Phải, đây là vật gia truyền của Bạch gia." Bạch Quân Thanh im lặng hồi lâu, cúi đầu .

Tiểu hoa hồng bỗng ré lên, Lăng Sầm nghiêng đầu với Lục Kiêu: "Anh chăm sóc con …"

Lục Kiêu lặng lẽ lắc đầu, dùng thiết đầu cuối gọi nhân viên hộ lý đến, bế tiểu hoa hồng .

"Cháu cái còn …" Lăng Sầm đưa một tay về phía Lục Kiêu, thấp giọng với Bạch Quân Thanh: "Trước khi cháu qua đời, bà dặn cháu cất giữ nó thật kỹ… Cháu vẫn luôn giấu kỹ…"

"Sau , còn đổi cho nó một nơi an hơn." Lăng Sầm đến đây, nỗi buồn man mác vơi đôi chút, giọng điệu cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Khi đó, bóng tối trong lòng thương xua tan… Chỉ cần , là thể cùng thương thong thả dạo bước ánh nắng chiều.

Bạch Quân Thanh kinh ngạc Lục Kiêu cúi đầu tháo sợi dây cổ xuống, phần cuối của sợi dây tết hoa văn tinh xảo bất ngờ treo một mặt dây chuyền ngọc, đường nét điêu khắc tinh mỹ tuyệt luân, từng lớp vảy cá sống động vô cùng, y như thật… là một con cá chép cẩm lý đang vẫy đuôi.

Tay trái Lăng Sầm cầm mặt dây chuyền của , ngón cái và ngón trỏ tay vân vê, nhặt mặt dây chuyền Bạch Quân Thanh tặng từ trong hộp … Đặt cạnh , chúng như hình ảnh phản chiếu trong gương, là một thể thống nhất…

"Haiz…" Lăng Sầm khẽ thở dài.

Bạch Quân Thanh thất thanh : "Đưa xem."

Lăng Sầm lặng lẽ đưa đồ vật cho bà, mặt hai , Bạch Quân Thanh lật ngược mặt dây chuyền của Lăng Sầm, đầu cá hướng xuống, đuôi cá hướng lên… Cái còn giữ nguyên.

Khi chúng áp sát , đuôi cá của Lăng Sầm áp miệng con cá cẩm lý bà mang đến, đuôi cá của bà cũng dán miệng cá của Lăng Sầm, "cạch" một tiếng nhỏ, hai mặt ngọc bội mỹ khớp , tựa như một miếng ngọc quyết bao giờ tách rời…

Lục Kiêu thị lực , liếc mắt một cái liền khớp nối, khỏi sững sờ, lúc Lăng Sầm đưa thứ cho , còn thắc mắc tại miệng cá một vết khuyết nhỏ khó thấy… Cứ ngỡ là do miếng ngọc bích ở đó tì vết, nên nhà thiết kế loại bỏ

Hoặc là như Lăng Sầm , là do bảo quản làm rơi vỡ.

Bây giờ chuyện giải thích… Nỗi nghi hoặc trong lòng lập tức cởi bỏ.

Bạch Quân Thanh ngắm nghía một lát, trả cả hai mặt dây chuyền cho Lăng Sầm, thấp giọng : "Đây là một cặp, sai, hơn nữa còn là vật gia truyền của Bạch gia…"

Lăng Sầm ngẩn ngơ một lúc, trong lòng ngũ vị tạp trần.

"Thế hệ chúng đông con cháu, chỉ cháu… Ông ngoại cháu liền quyết định, cho chúng mỗi một cái." Ý của gia đình là hy vọng họ thể mãi mãi như cặp ngọc bội , ở bên cạnh , tương trợ lẫn .

ngọc bội tách rời, cũng ly tán… Bạch Quân Thanh lặng lẽ lắc đầu.

"Mấy năm gần đây vẫn luôn để ý những món trang sức loại xuất hiện thị trường, tìm nó, thu về cho Bạch gia…" Lúc Lý Đình bắt đầu bán trang sức của em gái bà, bà đang bận đàm phán vấn đề khai thác mỏ ở một hành tinh vành đai của Liên bang Ike, kịp xử lý tin tức bên .

Đợi bà xử lý xong việc về nhà, Lý Đình bán hơn một nửa, bà đoán rằng món đồ quý giá sớm lưu lạc ngoài, nên cũng lười để tâm…

" bây giờ, ngờ tất cả đều trở về…" Bạch Quân Thanh chút cảm khái, Lăng Sầm chính miệng dặn cất kỹ… Oán hận theo gió tan biến, chỉ còn nỗi nhớ thương em gái khuất…

"Thứ quá quý giá…" Lăng Sầm đây là vật gia truyền của Bạch gia, dám nhận, vội đưa trả

Bạch Quân Thanh đẩy tay : "Không cần… Mẹ cháu cũng sẽ cháu giữ ." Đây là một cặp, vốn nên tách rời.

Lăng Sầm do dự một lát, liếc Lục Kiêu một cái, mới từ từ thu tay : "Vậy cháu xin nhận ạ."

"Ừ." Bạch Quân Thanh dậy : "Ta , ở nhà còn việc…"

Lăng Sầm định tiễn bà cửa, Bạch Quân Thanh : "Ta tự , cháu nghỉ ngơi cho khỏe ." Rồi dặn dò thêm vài câu về cách dưỡng bệnh.

Lăng Sầm đều gật đầu , Bạch Quân Thanh đến cửa, vài bước, ở huyền quan thấp giọng với vẻ khó xử: "Có một chuyện… Ta suy nghĩ lâu."

"Ngài cứ ạ." Lăng Sầm đặt tách xuống đáp.

"Xương ngón tay của cháu hẳn vẫn còn ở Lăng gia Tố Nguyệt Tinh… Ta , đưa em về nhà." Bạch Quân Thanh với giọng khẩn cầu, tập tục của Liên bang Ike là chỉ giữ một đoạn xương ngón tay để nhà tưởng nhớ, phần còn khi xử lý sẽ rải ở điểm nhảy gian xa nhất… để linh hồn theo đó mà phiêu du.

Hiểu lầm giữa bà và em gái hóa giải, bà đưa em gái về nhà… Đã muộn quá lâu .

Lăng Sầm do dự một lát, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý… Mẹ giữ mặt dây chuyền ngọc và dặn dò nhiều … Bà cũng về nhà ? Chỉ là lúc đó yên tâm, bây giờ thương, con và cuộc sống của riêng … Mẹ cũng nên .

Bạch Quân Thanh thở phào một , hài lòng rời .

"Nếu em , sẽ thông báo cho bà ." Lục Kiêu an ủi…

Lăng Sầm nghiêng đầu tựa vai Lục Kiêu, thấp giọng : "Thôi, em …" Chỉ là chút buồn, Lăng Sầm cố gắng điều chỉnh tâm trạng trong lòng .

Lục Kiêu một tay thu hai mặt dây chuyền bàn hộp, đẩy sang một bên ôm lấy Lăng Sầm.

Ánh nắng buổi chiều ấm, Lăng Sầm bác sĩ dỡ bỏ hạn chế ăn uống, bắt đầu bước giai đoạn tẩm bổ, do hormone sinh đổi đột ngột nên chút nóng nảy, dễ cáu kỉnh…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-tai-gia-mat-lo-thuong-tuong/chuong-138-ngoc-boi-tuong-phung-tinh-than-tron-ven.html.]

cũng chẳng tìm chỗ nào để nổi nóng, Lục Kiêu ngày nào cũng ở bên cạnh, lo liệu thứ cho từ … Cậu trừ ngày đầu tiên phẫu thuật vì đau vết mổ ngủ ngon , còn khi cơ thể dần hồi phục, một ngày thể ngủ mười mấy tiếng…

Cậu ít khi thấy tiểu hoa hồng , những lúc thấy cơ bản đều là ảo giác sinh lý, Lục Kiêu thực hiện lời hứa, tự tay chăm sóc con, làm phiền nghỉ ngơi… Trên thực tế, làm như còn rành bế con.

Lăng Sầm chút hổ, lảo đảo đến cửa phòng tiểu hoa hồng, đầu tựa khung cửa, nhẹ giọng hỏi: "Đang làm gì ?"

Lục Kiêu dấu im lặng, một lát từ từ đẩy xe lăn, giảm bớt tiếng động từ phòng tiểu hoa hồng máy giám sát an ninh…

"Vừa vỗ ợ cho nó xong là mệt lử… Ăn no là ngủ…" Giống hệt em, Lục Kiêu thầm nghĩ.

Lăng Sầm hiểu gì cả nhưng vẫn gật đầu lia lịa, kiến thức của đều đến từ diễn đàn nuôi dạy trẻ… Tuy tiểu hoa hồng, nhưng Lục Kiêu ở đây, vẫn cơ hội tay… Lục Kiêu, với tư cách là Alpha của , là cha của tiểu hoa hồng, ôm hết việc.

Lăng Sầm nghỉ ngơi đầy đủ, tinh thần , cúi hôn nhẹ lên má Lục Kiêu, hì hì : "Vất vả cho ." Nỗi thống khổ của cuối cùng cũng kết thúc, đến lượt Lục Kiêu mệt mỏi rã rời…

"Không gì." Lục Kiêu nhẹ nhàng , còn thích thú, nghĩ ngợi khiêm tốn khoe khoang: "Ta thấy tinh thần lực của nó … Không chỉ là những tiếng động gần, ví dụ như tiếng xe lăn của ."

"Nó nhạy bén, ngay cả động tĩnh của em trong phòng ngủ nó cũng thể cảm nhận …" Trẻ sơ sinh bình thường thể tiếng động lớn tồi, tiểu hoa hồng thể "" xa…

Thực là do nó vô thức vận dụng năng lực cảm nhận của .

"Thật ?" Lăng Sầm cũng chút phấn khích hỏi dồn, Omega nào mà thích khác khen con , hơn nữa đây vẫn luôn lo lắng về điểm của tiểu hoa hồng… Theo phán đoán của Lục Kiêu, ít nhất cần lo lắng về vấn đề nữa.

"Ừ." Giọng Lục Kiêu cũng dịu dàng , hai ông bố trẻ chỉ cần một đổi nhỏ của tiểu hoa hồng cũng thể vui vẻ chuyện cả buổi.

"Haiz…" Lăng Sầm chuyện với Lục Kiêu xong vẫn thỏa mãn, đột nhiên thở dài : "Đợi làm , em cũng công việc… Ai sẽ chăm sóc tiểu hoa hồng đây. Bảo mẫu và bà nội luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó…"

Cậu cắt giảm bớt lịch trình, Lăng Sầm thầm tính toán.

"Ta suy nghĩ ." Lục Kiêu như liệu : "Lần đảm nhiệm vị trí chỉ huy tuyến hai… Kinh nghiệm , thể xin điều chuyển công tác." Chỉ huy tuyến hai thực lúc chiến sự còn nhàn hơn cả công việc văn phòng.

Hắn thể điểm danh buổi sáng, chiều về nhà chăm sóc tiểu hoa hồng… Đợi nó sáu tháng là thể nhà trẻ trực thuộc quân bộ.

Lưng Lăng Sầm cứng đờ, bất mãn : "Em đồng ý…" Lục Kiêu hiện tại là nhân viên văn phòng, quân bộ lệnh một tiếng là tiền tuyến, làm lo lắng một thời gian dài, nếu trở thành chỉ huy gì đó… quân bộ sử dụng càng nương tay.

Lục Kiêu cần quá chói lọi… Cậu chỉ hy vọng Lục Kiêu thể an ở bên .

"Đừng giận… Chúng thể bàn ." Lục Kiêu lờ mờ đoán nỗi lo của , cũng thể hiểu , thấp giọng trấn an: "Đây chỉ là một ý tưởng của thôi."

Cảm xúc của Lăng Sầm dần bình tĩnh , thấp giọng : "Em thể giảm bớt công việc, chỉ cần gia đình chúng thể ở bên …"

Omega tái xuất khi kết hôn vốn nhiều, thể tiếp tục sự nghiệp trong giới giải trí là vì Lục Kiêu ủng hộ…

Khi sự nghiệp và gia đình khó cân bằng, chọn trở về với gia đình.

Lục Kiêu nhíu mày lắc đầu, cố gắng với giọng chậm rãi: "Em phát triển đến ngày hôm nay dễ dàng gì, hôm qua còn với về kế hoạch năm nay của em ?"

Lăng Sầm mở miệng định gì đó, Lục Kiêu thẳng mắt , nghiêm túc tiếp: "Chúng giao ước… Em sinh nuôi, nhớ ?"

"Không điều chuyển công tác cũng , sẽ nghĩ cách chăm sóc cho nó." Đây là vấn đề nên lo lắng, Lăng Sầm nhượng bộ đủ nhiều .

Lăng Sầm cúi ôm lấy , đôi mắt trong veo hàng mi như lông quạ che khuất… một biển tình sâu thẳm ẩn giấu trong đó.

Hailey đăng nhập tài khoản công cộng của Lăng Sầm, đăng ảnh bàn tay nhỏ xinh của tiểu hoa hồng lúc mới sinh, cần thêm gì, chỉ cần kèm theo một icon trái tim nhỏ là đều hiểu.

Nhìn nắm tay nhỏ hồng hào ánh sáng dịu nhẹ, và hai ngón tay nhẹ nhàng đỡ lấy nó, Tinh Võng đều thể cảm nhận sự dịu dàng tha thiết đằng bức ảnh .

[ Khớp xương của hai ngón tay to nhỏ khác … Vừa của hai , một là của nam thần Lăng Sầm… Vậy ngón còn là… ]

[ Là của Lục thượng tướng ? Ghen tị quá… Tại may mắn như ? ]

[ Lầu , cũng hẳn là lắm , cảm thấy vận may của Lục thượng tướng mới kéo về mức bình thường thôi. ]

[ Quả nhiên, nam thần tuyên bố m.a.n.g t.h.a.i mấy ngày sinh … ]

[ Ghen tị QAQ thật sự ghen tị ]

[ Lầu bạn ghen tị với chủ nhân của nắm tay nhỏ là Lục thượng tướng vận đào hoa nghịch thiên ? ]

[ Hóng lầu , thật ghen tị với cả hai, cũng thấy chua lè với nam thần Lăng Sầm vì ở tuổi tìm chân ái… ]

[ Nam thần, khi nào tái xuất ? Chờ ]

[ Cùng câu hỏi, Lăng Sầm sẽ thật sự về nhà chăm con luôn chứ? Vậy thì đáng tiếc quá. ]

Người Tinh Võng đại khái chia làm ba loại, một loại bận rộn thảo luận về vận đào hoa của Lục thượng tướng… Lục Kiêu từ tiền tuyến trở về, tình hình trận chiến khi xác định định dần công bố cho đại chúng, việc trở đội ngũ chiến đấu, dù chỉ đảm nhiệm vị trí chỉ huy tuyến hai cũng đặc biệt thu hút sự chú ý.

Bạn tưởng còn đang hậm hực ở một xó xỉnh nào đó trong nhà… Thực Lục thượng tướng sớm thu dọn tâm tình, trở quỹ đạo bình thường, tiếp tục làm những việc làm. Dù thể trở tuyến đầu, cũng làm việc trở chiến trường.

Phẩm chất tâm lý mạnh mẽ và sự chuyên chú , khiến cho độ hảo cảm của công chúng đối với Lục Kiêu vốn tăng mấy vòng tiếp tục tăng lên, nhất thời cũng coi như trở thành nhân vật của năm.

Còn hai loại còn , thì lượt là chúc mừng em bé đời và lo lắng Lăng Sầm sẽ ở ẩn luôn…

Hailey vắt chéo chân trong văn phòng đợi mấy tiếng, chờ độ hot gần đạt đến đỉnh điểm, mới dùng tài khoản của Lăng Sầm, nhân danh trả lời một bình luận đẩy lên cao nhất…

[ Nam thần, sẽ ở ẩn luôn chứ, Lục thượng tướng thế nào chúng đều , nhưng chúng cũng đang đợi trở đóng phim đó… Cầu lật thẻ ]

Hailey tiện tay chuyển tiếp và trả lời, [ Sẽ , thảo luận với phòng làm việc , lịch trình cụ thể cho quý , yêu thương ]

Fan của Lăng Sầm lập tức thở phào nhẹ nhõm, thông báo mới của Hailey xếp hàng bày tỏ sự yên tâm, nam thần cứ tiếp tục nghỉ phép, đừng quên khi nghỉ ngơi xong thì đúng hẹn tái xuất là .

Hailey đóng tài khoản của Lăng Sầm, gỡ bỏ quyền kiểm soát tạm thời, tài khoản chuyển cho Lăng Sầm, cô chống cằm ghế, một tay gối lên bàn làm việc, hài lòng tài khoản của nhanh chóng hiện lên từng lời mời mới, máy đẩy xu Lăng Sầm của chúng sắp vương giả trở về .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vài ngày Lăng Sầm xuất viện, vết mổ lành lặn… Lăng Sầm ở nhà thêm vài ngày, tự thấy vóc dáng sa sút nghiêm trọng, bèn lén Lục Kiêu và Lục lão phu nhân đang hau háu nghỉ ngơi để đến phòng gym của tòa nhà Ngọc Kinh bên cạnh tập thể hình.

Cậu rành về việc tập gym, tình hình hồi phục hiện tại của thể dùng những thiết nào… Tính tự chủ cao, đồ ăn nhiều calo chỉ ngửi một cái là coi như ăn

Một tuần , những vùng mềm nhão săn chắc trở .

"Em tập thể d.ụ.c ?" Sau khi màn đêm buông xuống, Lục Kiêu theo lệ thường véo bụng nhỏ của Lăng Sầm và đặt câu hỏi? Sao nó nhỏ !

Trước một cái túi nước ấm lớn, thể trượt khỏi kẽ tay… Cảm giác thật tuyệt, bây giờ chỉ còn nửa cái túi nước ấm, còn đang nhỏ .

Không sai! Hơn nữa sắp véo nữa hừ hừ, Lăng Sầm nghiêng giường, để Lục Kiêu véo bụng , trong lòng như điên, nhịn Lục Kiêu lâu lắm .

Ban đầu Lục Kiêu chê vóc dáng biến dạng, còn chút cảm động nhàn nhạt… Cảm thấy thương thật tri kỷ, nửa năm khổ cực của coi như uổng phí…

Ai ngờ! Lục Kiêu lén lút là một tên biến thái thích véo bụng nhỏ của

"Không nha, em mỗi ngày chỉ ngủ và nghỉ ngơi… ăn uống thôi." Lăng Sầm giả dối đáp, giọng điệu dịu dàng chân thành.

"…Ta thấy em đang lừa ." Lục Kiêu im lặng một lát, chất vấn, cảm thấy thú vui yêu thích của cướp đoạt.

"Không nha." Lăng Sầm vẻ oan ức , nhưng trong lòng lộn ruột, ha ha ha nhiều nhất cho véo thêm hai tuần nữa thôi, hai tuần chỉ thể sờ thấy đường nhân ngư của em thôi.

Lục Kiêu lưu luyến thở dài một tiếng, như thể tiếng lòng của Lăng Sầm, phu thê liền tâm, tranh thủ thời gian xoa nắn bụng nhỏ mềm mại cảm giác tuyệt vời.

Người thương quản lý cơ thể quá nghiêm khắc, cũng là chuyện , chỉ thích ôm Lăng Sầm mềm mại…

"Em sẽ làm mẫu chứ?" Lăng Sầm lưng về phía , trong lòng , Lục Kiêu ở phía mê luyến hôn lên cổ thon dài trắng nõn, giọng ngọng nghịu, thỉnh thoảng nhẹ nhàng c.ắ.n lên tuyến thể đ.á.n.h dấu… cũng dùng sức, chỉ là tận hưởng cảm giác tuyến thể ẩn da lướt qua kẽ răng.

"Ừm…" Lăng Sầm làm cho bật một tiếng rên nhẹ: "Em… em đây từng đóng vai mẫu… Sau đó họ cũng mời em, nhưng em phát triển theo hướng đó." Cậu cảm thấy hợp làm mẫu, một mẫu giỏi làm cho xem sàn diễn tập trung trang phục của thương hiệu, nhưng khi lên sân khấu… khó tập trung ánh mắt của .

Dù tỷ lệ cơ thể , bước vững vàng, cũng sẽ thương hiệu hàng đầu nào mời .

"……" Hóa Lăng Sầm thật sự suýt làm mẫu, Lăng Sầm của cũng quá tài , Lục Kiêu buồn nghĩ, khó trách bên ngoài luôn gặp vận đào hoa…

Đôi khi chính cũng cảm thấy may mắn.

Lục Kiêu mới nảy sinh ý định mật với thương một chút, thiết đầu cuối tay lạnh.

"Sao ?" Mức độ hormone của Lăng Sầm vẫn định, nhưng cũng khiến dấy lên một chút… đè nén tình ý nhẹ giọng hỏi.

"Nhị Cẩu tỉnh ." Tình ý của Lục Kiêu lập tức tan biến, bực bội trầm giọng , xuống dỗ nó, giao cho hầu yên tâm.

Lăng Sầm thấy cái tên thì ngất, trêu chọc: "Anh vui thì gọi là ‘tiểu hoa hồng’, vui thì gọi là ‘Nhị Cẩu’, trai, thật là đổi nha."

Lục Kiêu chuyển lên xe lăn, bất đắc dĩ điểm nhẹ lên chóp mũi cao thẳng của Lăng Sầm, xuống lầu chăm sóc tiểu hoa hồng.

Tác giả lời :

Tiểu hoa hồng: Alpha đổi…

……….

Phần 139

--------------------

Loading...