Trọng Sinh Chi Lần Này Ta Truy Ngươi - Chương 207: Vết Thương và Nỗi Hối Hận

Cập nhật lúc: 2025-11-26 15:09:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn động tác vẻ thô lỗ, nhưng thực tế cẩn thận đến thể cẩn thận hơn, Chử Dật Minh chậm rãi đặt Nam Cung Dịch Vân lên bồn cầu, dậy đỡ hai vai : “Được , đỡ em, ngã .”

Cậu quên dáng vẻ trắng bệch, mồ hôi lạnh túa như tắm của Nam Cung Dịch Vân ban nãy, càng quên cảm giác tim như thắt khi thấy cảnh tượng đó. Trong khoảnh khắc , Chử Dật Minh hận thể thương là chính , còn hơn Nam Cung Dịch Vân khó chịu mà bản bất lực.

Chử Dật Minh bên cạnh, để Nam Cung Dịch Vân dựa bồn cầu. Cảm nhận ấm nơi bụng, sự bực bội trong lòng dần tan một chút, cảm giác dựa dẫm khiến thấy dễ chịu.

Chỉ là, sự dễ chịu duy trì bao lâu một tiếng gọi của Nam Cung Dịch Vân phá vỡ.

“Tiểu Mạnh! Vào giúp một tay.”

Giọng Nam Cung Dịch Vân lớn, mang theo vẻ suy yếu mệt mỏi, nhưng lọt tai Chử Dật Minh như sóng dữ vỗ bờ, khiến lòng tài nào bình tĩnh nổi.

“Dịch Vân, em đừng quậy với nữa , là sai , .” Chử Dật Minh thẳng tay đóng sầm cửa nhà vệ sinh . Người của , tự chăm sóc, cần đến khác.

Nam Cung Dịch Vân thèm để ý đến Chử Dật Minh. Với bộ dạng , thể rời khỏi bệnh viện, cũng sức mà đuổi . Điều duy nhất thể làm chỉ là lờ mà thôi.

“Tiểu Mạnh, giúp lấy quần áo đây.”

“Tiểu Mạnh , còn sức, đỡ dậy, cởi quần áo.”

Nam Cung Dịch Vân ngừng gọi, nhưng chờ đợi là sự chăm sóc của Tiểu Mạnh, mà là sự giúp đỡ cứng ngắc của Chử Dật Minh.

Khi chiếc quần cởi , Nam Cung Dịch Vân nhắm nghiền mắt, cơ thể mềm nhũn dựa Chử Dật Minh. Nếu vì thật sự còn chút sức lực nào, cần chịu ấm ức để sạch cơ thể thêm một nữa.

Những dấu vết những biến mất mà còn trở nên rõ ràng hơn. Đặc biệt là vùng háng, tím bầm từng mảng, chỗ còn rách da, để lộ lớp thịt non hồng trông đến đau lòng.

Nhìn những vết tích đó, cảm nhận cơ thể Nam Cung Dịch Vân run rẩy vì đau đớn, Chử Dật Minh hối hận vô cùng, giơ tay tự tát một cái, giọng nghẹn ngào: “Dịch Vân, xin em, cố ý, chỉ là, chỉ là…”

Miễn cưỡng xong quần áo, Nam Cung Dịch Vân chống cự nổi nữa, mắt nhắm ngất .

“Dịch Vân!?” Chử Dật Minh kinh hãi kêu lên, trong cơn hoảng loạn vội đỡ lấy cơ thể mềm oặt của Nam Cung Dịch Vân, đến cả cánh tay va chiếc kệ bên cạnh cũng màng, trực tiếp bế thốc lên.

Đây là đầu tiên Chử Dật Minh cảm nhận , tim, đau quá!

Anh cẩn thận đặt Nam Cung Dịch Vân trở giường, vô tình thấy đau đớn nhíu chặt mày, lúc mới sực nhớ vết thương phía của , vội vàng đổi tư thế, lót gối lưng và giữa hai chân để đảm bảo Nam Cung Dịch Vân thoải mái.

“Thưa , tay, tay của chảy m.á.u .” Tiểu Mạnh cánh tay Chử Dật Minh, kinh ngạc kêu lên.

Chử Dật Minh giơ tay lên thoáng qua, thảo nào đau, hóa rách da. Chắc chắn là lúc nãy vội vàng đỡ Nam Cung Dịch Vân, cánh tay va kệ và cứa .

“Không !” Chử Dật Minh qua loa ấn tay , nhưng m.á.u tươi vẫn ngừng rỉ qua kẽ ngón tay.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-lan-nay-ta-truy-nguoi/chuong-207-vet-thuong-va-noi-hoi-han.html.]

Chử Dật Minh nhếch môi, tự giễu hừ một tiếng. Vết thương , so với những gì Nam Cung Dịch Vân chịu, thì đáng là gì.

Mình chỉ thương một chút, chảy tí m.á.u đau như , thế còn Dịch Vân thì ? Vết thương Dịch Vân nặng như thế, chảy nhiều m.á.u như , đau đến nhường nào!

“Dịch Vân!” Chử Dật Minh thì thầm. Anh đột nhiên cảm thấy còn mặt mũi nào ở đây nữa. Thứ mang đến cho Nam Cung Dịch Vân, ngoài tổn thương , vẫn chỉ là tổn thương.

“Cậu chăm sóc cho .” Chử Dật Minh ôm cánh tay, gần như là bỏ chạy khỏi phòng bệnh, mãi đến khi khỏi bệnh viện mới miễn cưỡng dừng bước.

Hít một thật sâu bầu khí khô khốc, Chử Dật Minh ngửa mặt trời xanh, đột nhiên nhếch môi lớn. Tiếng ngày một to, ngày một ngông cuồng, bàn tay đang ôm cánh tay cũng buông thõng, m.á.u tươi từ cánh tay chảy xuống đất, theo bước chân của Chử Dật Minh, loang lổ mặt đất…

“Chử Dật Minh, nếu thích Dịch Vân, đối xử với , đừng để bản hối hận.”

“Chử Dật Minh, nếu thích Dịch Vân, thì làm ơn rời xa , càng xa càng , đừng bao giờ trêu chọc nữa.”

Lời Mặc Diệc Thần từng bỗng vang vọng trong đầu, Chử Dật Minh khựng . Anh hối hận , thật sự hối hận .

“A~~~” Chử Dật Minh ngửa mặt lên trời gào thét, âm thanh kinh động những xung quanh. Từng ánh mắt về phía , ghê tởm, khó hiểu, tò mò, cả đồng cảm…

Ở một nơi như bệnh viện, thể khiến phát tiếng kêu bi thương đến thế, ngoài việc bệnh nặng , thì còn thể là gì nữa.

“Chú ơi, cái cho chú ạ.” Một giọng non nớt vang lên. Chử Dật Minh cúi đầu, thấy một cô bé chừng năm, sáu tuổi đang mặt , đầu buộc hai b.í.m tóc chổng ngược, trông đáng yêu.

“Chú ơi, tay chú chảy m.á.u kìa, cái cho chú ạ.” Cô bé đưa chiếc khăn tay trong tay cho Chử Dật Minh, giọng ngọt ngào làm trái tim khô cằn của như tưới mát: “Cảm ơn cháu!”

“Không cần cảm ơn ạ.” Cô bé Chử Dật Minh: “Chú ơi, chú ạ, vết thương đau lắm ?”

Chử Dật Minh đưa tay sờ lên khóe mắt, ươn ướt, hóa thật sự .

Cười chua chát, Chử Dật Minh cô bé : “Vết thương đau, chú là vì chú làm sai, chú làm tổn thương một với chú, khiến thương nặng. Chú làm bây giờ nữa.”

“Vậy… chú xin đó ạ?” Cô bé bĩu đôi môi nhỏ, đôi mắt mở to tròn, vô cùng xinh : “Cô giáo , làm sai thì xin ạ.”

“Chú!” Chử Dật Minh đột nhiên cảm thấy còn bằng một đứa trẻ. Trẻ con còn làm sai xin , còn thì , cứ chấp mê bất ngộ: “Chú xin , nhưng đó lời xin của chú, làm bây giờ?”

“Vậy thì chú cứ xin nhiều , xin thật nhiều .” Nini nghiêng đầu, nghiêm túc nghĩ cách: “Chú thể mua quà để dỗ đó ạ. Có Nini vô tình làm hỏng đồ chơi của bạn, bạn giận lắm, còn chơi với Nini nữa. Sau đó, Nini xin bạn, còn đưa Nini mua một món đồ chơi khác tặng bạn, thế là bạn tha thứ cho Nini. Bây giờ chúng cháu là bạn của đấy ạ.”

Nini với vẻ tự hào, còn Chử Dật Minh thì khổ. Quả nhiên là trẻ con, tâm hồn trong sáng và thuần khiết nhất.

“Chú , cảm ơn Nini nhé.” Chử Dật Minh , Nini vui vẻ chạy về một phía: “Mẹ ơi, ơi!”

Chử Dật Minh dậy, khẽ gật đầu với phụ nữ xoay bước về phía bệnh viện.

--------------------

Loading...