Cháo loãng ấm nóng sưởi ấm chiếc dày lạnh lẽo, Âu Thiếu Khanh máy móc há miệng nuốt xuống, tựa như một cỗ máy lập trình sẵn, lặp lặp ...
Từng muỗng cháo mềm mịn ngọt lành, vị ngọt từ khoang miệng lan đến tận dày, sưởi ấm cả tâm hồn.
Đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếch lên, nụ dịu dàng tao nhã khiến đôi mắt Quý Hạ ngẩn ngơ. Ngón tay cầm muỗng khẽ run, hóa dễ dàng thỏa mãn đến thế.
Chỉ là một bát cháo, chỉ là một muỗng canh, khiến đàn ông mặt cảm động và vui sướng đến .
Lòng Quý Hạ thắt , chẳng lẽ tệ bạc với đến thế , chỉ một chút quan tâm nhỏ nhoi cũng đủ khiến cảm động và vui vẻ đến .
“Âu thiếu, …”
“Quý Hạ, nghĩ sắp tới nên bắt đầu phục hồi chức năng.”
Giọng trầm thấp phát từ đôi môi mỏng gợi cảm, những lời thành công chặn sự áy náy và hối hận mà Quý Hạ kịp thốt .
“Phục hồi chức năng? mà….” Quý Hạ phản đối, xương mới nối ba tháng, thời gian còn quá ngắn: “Việc vội , cứ đợi thêm .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Chờ?” Âu Thiếu Khanh nhếch môi, nụ đầy cay đắng tự giễu: “Chờ đến bao giờ? Đôi chân quá lâu thẳng, sắp quên mất cảm giác dậy là thế nào .”
“Âu thiếu!” Quý Hạ khựng , bóng lưng cô độc, lẻ loi của Âu Thiếu Khanh, những lời ngăn cản đến cuối cùng cũng nỡ .
“Được , nhưng lúc tập phục hồi chức năng, bắt buộc mặt, nếu thì đừng tập nữa.”
“... Được!” Giữa nụ thoáng môi, đôi mắt mát lạnh của dừng chiếc bát mà Quý Hạ vẫn đang cầm, một thoáng chần chừ ngắn ngủi, một tia lém lỉnh lóe lên vụt tắt nơi khóe mắt: “Quý Hạ, cháo... còn ?”
“A, còn, múc.”
Nhìn dáng vẻ phần hoảng loạn bỏ của Quý Hạ, Âu Thiếu Khanh bất giác mỉm . Gương mặt vốn tuấn tú phi phàm nay điểm thêm một nét tà mị khó tả, nhưng quyến rũ đến lạ kỳ.
Quý Hạ múc cháo xong thì thấy Âu Thiếu Khanh đang điều khiển xe lăn khỏi thang máy. Giữa lúc còn đang bối rối, Quý Hạ thấy đối phương giải thích: “Để tự đến, … vẫn ăn ?”
Ánh mắt dừng những món ăn hề động đến bàn, Âu Thiếu Khanh nhận lấy khay thức ăn từ tay Quý Hạ, xoay xe lăn định rời .
“À, ăn cùng !” Lời mời buột miệng thốt , Quý Hạ sững tại chỗ. Âu Thiếu Khanh khựng , nhưng vẫn mở lời từ chối: “Không cần , … cứ ăn một .”
Chiếc xe lăn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, bóng lưng cô độc khiến Quý Hạ đau lòng. Đến khi nhận , bước tới giữ xe lăn .
“Sau , chúng cùng ăn.”
Quý Hạ đẩy đến bên bàn ăn, giúp dọn dẹp xong xuôi mới dời sang phía đối diện xuống.
“Sau , cần cố ý đợi , cứ ăn .” Bàn tay đặt bàn nắm chặt thành quyền, buông , nửa câu là lời giấu trong lòng từ lâu: “Sau , chúng … cùng ăn nhé.”
“Thói quen là một thứ đáng sợ.” Một câu đầu đuôi khiến Quý Hạ ngước lên, khó hiểu Âu Thiếu Khanh, nhưng hiểu ẩn ý trong nụ cay đắng của : “Ta sợ một khi quen với việc hai , sẽ thể nữa.”
“Vậy thì đừng nữa.” Lời thốt , Quý Hạ sững . Thấy sự kinh ngạc trong mắt Âu Thiếu Khanh, vội ho khan để che giấu: “Ý là, cứ hai là .”
Bàn tay cầm muỗng run lên, chạm thành bát, phát một tiếng vang trong trẻo: “Ăn cơm !”
“Được!” Quý Hạ đột nhiên bật , hóa Âu Thiếu Khanh cũng lúc mất bình tĩnh như , chỉ là… trông đáng yêu đến thế?
Quý Hạ vươn tay, gắp một miếng thức ăn từ đĩa mặt đặt đĩa của Âu Thiếu Khanh: “À, mời dùng bữa!”
Âu Thiếu Khanh nhíu mày, nhiều do dự, vẫn cau mày về phía Quý Hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-54-hoi-am-diu-dang.html.]
“Sao ?”
“Cái đó… ăn cay !”
“Hả?” Quý Hạ vỗ trán, hóa món gắp cho Âu Thiếu Khanh là một món cay. Lòng dâng lên nỗi áy náy lời nào tả xiết, Quý Hạ làm một việc khiến bản càng thêm hối hận.
Đến khi nhận tự nhiên ăn luôn miếng thức ăn trong đĩa của Âu Thiếu Khanh, dùng đôi đũa dùng để gắp cho vài món mềm khác, Quý Hạ hối hận đến mức chỉ tìm một cái hố để chui xuống.
“Cái đó, … thôi, đừng ăn nữa, để đổi cho …” Lời định dứt dáng vẻ ăn uống tao nhã của Âu Thiếu Khanh làm cho ngẩn : “Không cần, như là .”
“ đó là đũa …” dùng qua.
“Ừm?” Đôi mắt đen láy mang theo vẻ nghi hoặc, dừng trong ánh mắt ngập ngừng của Quý Hạ. Cậu chỉ ngượng ngùng mím môi, hì hì để che vị ngọt ngào hổ chợt dâng lên trong lòng: “Không, gì! Anh… ăn .”
Âu Thiếu Khanh gật đầu, bàn tay cầm đũa vững vàng gắp miếng thức ăn mà Quý Hạ gắp cho, đưa miệng, nhai, nuốt, một mạch trôi chảy.
Chỉ khóe mắt liếc thấy vẻ mặt tự nhiên của Quý Hạ, độ cong khẽ nhếch môi thể hiện tâm trạng vui vẻ lúc .
Âu Thiếu Khanh ăn chậm, như một vị hoàng t.ử tao nhã, mỗi miếng đều nhai mười mấy mới nuốt xuống. So với , Quý Hạ phần thô lỗ hơn nhiều.
Dáng vẻ ăn uống của hai trái ngược như trống đ.á.n.h xuôi, kèn thổi ngược, nhưng hài hòa đến lạ, dường như vốn dĩ là như , và cũng nên là như .
Chỉ là, Quý Hạ phát hiện, Âu Thiếu Khanh ăn quá ít. Trừ bát cháo loãng lúc , chỉ ăn hai đũa thức ăn và vài muỗng cháo mà thôi.
Lông mày càng nhíu chặt, gương mặt gầy đến độ gò má nhô cao của mặt, trong lòng bỗng dưng nhói đau.
“Anh ăn thêm chút nữa .”
“Không cần, ăn nhiều khó chịu.” Để một câu nhàn nhạt, Âu Thiếu Khanh bưng ly nước bên cạnh lên nhấp một ngụm, ánh mắt dịu dàng như nước: “Cậu cứ ăn là .”
“Vậy khi nào đói, nhất định cho .”
Âu Thiếu Khanh bật : “Nói cho ? Cậu làm ?”
“Tôi?” Quý Hạ cứng họng, sự bực bội vì chọc ghẹo tan biến khi thấy ánh mắt trêu chọc rõ ràng của Âu Thiếu Khanh, chán nản và bất lực: “Thôi đừng cho , cho Bình thúc là .”
Cảm nhận sự tức giận của Quý Hạ, Âu Thiếu Khanh hiểu rằng nên điểm dừng.
“Tôi lên lầu đây, cứ từ từ ăn.” Vừa , điều khiển xe lăn, xoay rời với bóng lưng cô độc.
Chỉ một cái liếc mắt, Quý Hạ hối hận, nên nổi giận.
mà, rõ ràng là Âu Thiếu Khanh cố ý chọc tức .
Cố ý?
Quý Hạ nhíu mày, càng nghĩ càng cảm thấy Âu Thiếu Khanh chính là cố ý. Trong lòng chẳng những tức giận, ngược còn thoải mái bật .
Âu Thiếu Khanh chịu trêu chọc , điều đó chứng tỏ đang bắt đầu mở lòng để chấp nhận ?
“Ôi yeah!!”
Âu Thiếu Khanh khỏi thang máy thấy tiếng reo hưng phấn của Quý Hạ, dáng vẻ đắc ý của , đột nhiên cảm thấy bất lực. Sao , hóa Quý Hạ còn một mặt như thế .
Có điều, đáng yêu. Anh… thích.
--------------------